Sign up

CÁT TRỌC ĐẦU ( 21 )

vinhnq 21 April, 2009 11:23 văn Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

 GIẤC MƠ ( 2 )

Minh họa cho truyện:Họa sĩ Trung Dũng

     Nụ ngả người, lưng tựa vào mô đất, ngửa mặt nhìn lên trời đêm, thấy toàn thân như chao nghiêng như cái lá sắp rụng. Bá sà đến, miệng thì thào, em ơi, anh nhớ em, anh mong ước được ôm em một lần nữa, nhưng bao nhiêu tháng rồi không có cơ hội, dù ở đâu, làm gì những kỳ niệm thương yêu của chúng mình cũng không bao giờ phai mờ trong anh được đâu em ạ, em ạ, em ạ. Những nút áo trên Nụ bị những ngón tay thoăn thoắt của Bá điều khiển bung ra hết. Nửa vầng ngực trần mờ ảo, trắng non trong quầng sáng mập mờ, lấp lửng của ánh pháo sáng. Bá thì thào, Nụ ơi, hãy vì anh một lần nghe em, hãy giúp anh một lần nghe em, hãy cứu anh một lần vì danh dự nghe em. Tiếng Nụ thở nghẹn. Hình như Nụ đang chờ điều gì đó chứ không phải những lời cầu xin mập mờ của Bá. Nụ yếu ớt hỏi lại. Anh cần gì em giúp đỡ nữa, bao lâu nay anh muốn gì chẳng được hả anh. Cái tốt cái xấu, cái ác, ác thiện anh muốn đều được mà. Bá cà môi mình lên ngực của Nụ, đưa lưỡi một vòng điệu nghệ quanh bầu vú dâng tròn của Nụ, rồi trong khi Nụ như cong hết cả thân hình mình lên để chuẩn bị đón nhận ở Bá sự mạnh mẽ, sự liều lĩnh, sự va đập, cả những động tác ve vuốt mơn trớn như ma nhập quỉ ám vào Nụ thì Nụ lại nghe Bá thổ lộ. Em ạ, em hãy nhường tiêu chuẩn ra Bắc cho anh em nhé, em nhé, em nhé. Nụ mở mắt. Một quả pháo sáng chói loà bên kia núi. Một tiếng sấm ì ầm nghe rất xa. Một cơn gió bất chợt thổi thốc tới, như muốn kéo Nụ ra khỏi Bá.

Nụ chống tay đẩy người thẳng dậy làm Bá giật mình ngẩng đầu lên.

Nụ cài lại các nút áo.

Nụ nhích người ra xa Bá.

Nụ ngồi thẳng, khoả lại tóc.

Bá ngơ ngác.

Em sao thế em, anh làm em đau à?

Nụ nhìn Bá.

Bá hơi giật thột bởi ánh mẳt là lạ của Nụ.

Anh nói lại em nghe.

Bá giả vờ hỏi, anh có nói với em điều gì đâu, chúng ta đang yêu nhau mà em.

Anh nói anh xin em nhường suất đi Bắc.

Bá châm điếu thuốc cắm vào miệng. À..chuyện vặt thôi mà em. Là tiện thì anh nói thế, chứ việc đề nghị em ở lại nhường suất đi Bắc cho anh thì có gì to tát với em, em nhỉ, em nhỉ, em nhỉ. Bá phả khói mù mịt để cố nén một cái thở hắt ra vì hồi hộp trước phản ứng của Nụ.

Nụ hỏi, anh cần ra Bắc thật à.

Bá gật gật đầu, em cũng biết là anh cần về nhà để chữa bệnh, thế thôi em ạ, với lại nếu đi báo cáo thành tích thì em cũng biết là anh báo cáo dễ hơn em, trôi chảy hơn em, em nhỉ, em nhỉ, em nhỉ...

Nụ hỏi, Hà cũng ra Bắc lần này phải không?

Bá lúng búng, thì..hình như vậy em ạ

Chính uỷ cũng dẫn đoàn ra Bắc hả anh?

Bá gật gật đầu

Tới, chị Kim Anh cũng ra Bắc hả anh?

Bá búng tàn thuốc, thế à, mà cũng có thể, bác sĩ người ta đi đâu chẳng được.

Nếu em không nhường thì anh sẽ không được ra Bắc. Đúng không anh?

Bá cười, em đừng làm anh sợ, việc nhỏ bé thế, có gì mà em không nhường anh, em nhỉ, em nhỉ, em nhỉ....

Nụ nhìn Bá. Bá né cái nhìn của Nụ, miệng rít thuốc, phả khói mù mịt. Trong ánh pháo sáng, thấy rõ những giọt mồ hôi trên thái dương của Bá.

Nụ nhẹ nhàng nói, dứt khoát.

-Thứ nhất, việc em ra Bắc là sự lựa chọn của cấp trên, không thể tuỳ tiện cho nhau như nhường cơm sẻ áo ở tiểu đội được anh ạ.

-Ơ kìa em...

-Nếu anh là một tiểu đội trưởng khác, em chưa biết về anh, chưa biết cả cái tốt và cái xấu xa của anh, em nhường ngay, thậm chí em còn chạy đi gặp các thủ trưởng để anh được ra Bắc đợt này, vì anh có vợ, có con nhỏ, các cháu thương nhớ bố mình, vợ anh thương nhớ anh lắm. Nhưng vì là anh, nên em không thể cho anh thay em ra Bắc được anh ạ.

-Ơ kìa em...

-Anh cũng chẳng bệnh tật gì hết. Em tiếc là nếu anh đừng nói gì, đừng xin em nhường suất ra Bắc thì em vẫn nhường, vì em muốn anh ra chữa bệnh. Nhưng hoá ra ngay cả chuyện anh nói bị bệnh anh cũng nói dối em phải không anh?

-Ơ kìa em...

-Anh phải tiếp tục ở lại, phải chỉ huy tiểu đội, phải làm tất cả những gì có thể để bảo đảm con đường luôn thông suốt. Anh sẽ làm được anh ạ. Dù phải hy sinh cả tiểu đội cũng phải hoàn thành cho được nhiệm vụ đó anh ạ.

-Ơ kìa em...

-Nếu chằng may anh hy sinh, mãi mãi em ghi nhớ anh. Đồng đội không quên anh. Em sẽ nói với các con anh rằng, các cháu có một người bố đã biết đổ máu vì Tổ Quốc. Nếu anh sống, anh sẽ trở thành một con người khác, gan góc, trung thực, chí tình với đồng đội, anh sẽ là người đàn ông mà em ngưỡng mộ. Vậy thôi anh ạ. Em còn phải lo chuẩn bị nhiều thứ để ngày mai đi sớm anh ạ.

Nụ bước thẳng.

Bá cũng đứng vụt dậy, miệng há ra, không biết nói câu gì, một con muỗi bất thần đâm bổ vào cổ họng của Bá làm Bá ho sặc sụa.

Nghe tiếng ho của Bá, Nụ dừng chân rồi lại tiếp tục bước khuất sau những mô đá.

Bá định chạy theo, định quỳ xuống xin Nụ một tiếng, chịu nhục một lần để có cả tương lai thì việc gì đâu. Nhưng khi vừa nhấc chân đi được vài bước, Bá dừng. Bá có thể quỳ dưới chân Chính uỷ, quỳ dưới chân cán bộ tiểu đoàn, quỳ dưới chân Kim Anh, nhưng không quỳ dưới chân Nụ. Đã như vậy thì đừng hòng thay đổi gì. Đã như vậy thì phải cho Nụ biết Bá là ai. Bá lao đi, những bước chân sầm sập, sầm sập. Bá thở hổn hển trước mặt Nụ.

-Nụ...Anh nói đã...một câu thôi...

Nụ dừng.

-Em ra Bắc, gặp bố mẹ anh, nói rằng, anh vẫn sống và chiến đấu với anh em đồng đội.

-Em nhớ rồi

-Anh không viết thư cho ai cả, gặp vợ anh, em muốn nói gì về anh cũng được

-Em sẽ kể những tháng ngày gian khổ trên bom dưới đạn nhưng chúng ta đã sống và chiến đấu như những anh hùng

-Em hãy nói với Chính uỷ, anh ở lại chiến trường, và Chính uỷ sẽ tự hào có một chiến sĩ như anh.

-Em nhớ rồi.

-Em đi an toàn. Nếu có thể, thì viết thư cho anh nhé.

-Chỉ vài tháng thôi anh ạ...

-Cho anh gửi lời thăm mẹ...

Nụ nhìn Bá. Bá đứng cúi đầu. Trong ánh pháo sáng nhìn Bá thật mong manh, không còn vẻ cứng cáp, ngạo nghễ như Nụ đã từng nhìn Bá, đã từng thấy Bá trong mơ.

Bá lí nhí:

-Ra Bắc, có điều kiện, em cố gắng chăm sóc mình...chiến tranh còn dài...nếu cấp trên cho đi học thì ở lại ngoài đó em nhé...Em hiểu ý anh chứ?

-...

-Anh biết là anh vụng về, nhát bom đạn, cho nên  sẽ rất dễ bị thương, bị hy sinh, nhưng anh hứa với em là anh sẽ không làm em phải hổ thẹn em ạ...

-....

-Anh biết, không còn cách nào khác nữa, ở lại cung đường này chỉ có một con đường duy nhất là phơi mình dưới bom, nếu sống chỉ là một phần ngàn may mắn. Cho anh xin lỗi em về tất cả...

-...

-Em về lán đi, ngày mai anh không thể tiễn chân được...Lúc vui, lúc buồn, đừng quên anh em nhé...

Nụ nhìn Bá. Bá quay lưng bước.

Nụ kêu lên:

-Anh Bá...

Bá dừng.

Nụ chạy tới ghì chặt lấy Bá:

-Phải sống...Phải sống đấy, anh nhớ chưa...

Bá gật gật đầu.

Bàn tay Nụ vương những giọt nước mắt nóng hổi của Bá, những giọt nước mắt thực sự, không còn vương mùi cao sao vàng...

Nụ nói rất sát vào tai Bá:

-Những kỉ niệm của chúng mình không ai được quên hết anh nhé...

Bá gật đầu yếu ớt.

Nụ ngạc nhiên là hình như cô cũng khóc.

X   X

   X

Bá ngồi chồm hổm giữa trọng điểm suốt đêm.

Trong ánh sáng mờ ảo, trọng điểm lô nhô những đụn đất đá, vun lên từng đụn, từng đụn nhìn như nghĩa địa. Bá sẽ phải ở đây, không thể khác. Và chỉ ngày mai thôi, chỉ một trận bom thôi, một mình Bá phải chỉ huy cả tiểu đội. Ngày mai Bá có thể chết. Không thể khác. Lần đầu tiên Bá định hình được mình một cách rõ ràng là Bá đang ở đây, giữa trận mạc, với cái chết luôn rình rập, cái chết đến dễ dàng có thể như một chiếc lá rơi, nhẹ nhàng như thế. Bá nhận thức ra được việc của mình là phải tiếp tục cắm mặt vào con đường. Tại đây, thủ đoạn, mánh khoé vô nghĩa với bom đạn. Chỉ có sự gan lỳ và may mắn mới giúp Bá.

Bá nằm dài ra đất.

Bá nhăn nhó cười khi nghĩ đến cái đơn viết bằng máu để vào mặt trận của mình.

Bá rùng mình nghĩ đến cái chết của hai người lính và bữa thịt chó béo ngậy lấy lòng Chính uỷ.

Bá mường tượng  lại những lần vùi nhau cùng Hà, cùng Kim Anh, cùng Nụ và những cô gái khác.

Bá rùng mình tưởng như mình đang trôi trong giấc mơ, hình như việc Bá đang ở trọng điểm này là không có thật, hình như là thế.

Bá vò một nắm đất cà lên mặt mình.

Nắm đất có mùi khét của thuốc bom, có mùi tanh của máu các chiến sỹ trong đơn vị, có mùi ngòn ngọt của sương gió, có vị mặn của nước mắt. Hình như là vị mặn của nước mắt Bá.

Phía đông, một quầng sáng màu hồng phớt nhẹ trong mây.

Mờ sáng rồi.

Tiếng kẻng báo thức vang lên từ trong một thung núi.

Tiếng con gà gáy xa vời vợi như trong mơ.

Ánh sáng ngày dần lộ. Mặt đường nham nhở, lồi lõm. Vết bánh xe nghiến nát mặt đường đè chồng lên nhau. Những mảnh bom cắm phập vào những gốc cây cháy ánh lên nước thép.

Hun hút trập trùng những hố bom là thân đường mảnh chạy len lỏi, sâu hút đến quá tầm mắt, chạy thẳng vào chiến trường.

Những chiếc xe bị bom cháy đen, méo mó, bị lật nghiêng bên chân vực.

Những cái xẻng mòn vẹt, gãy cán vứt bên miệng những chiếc hầm cá nhân khoét vào chân núi vội vã.

Xa hơn nữa, nơi có lá cờ đỏ nhỏ xíu cắm xuống là cánh của quả bom nổ chậm đang chờ công binh đến phá.

Len lỏi qua những hốc đá, bên miệng hố bom, cạnh những gốc cây cháy đột ngột xuất hiện vài bông hoa mua tím ngắt, run rẩy hướng về phía mặt trời, màu hoa tím còn vương cả bùn đất.

Phông lương khô ai ăn dở nằm chênh vênh trên một phiến đá.

Chiếc mũ tai bèo rách nát vì mảnh bom của liệt sĩ chưa được thu gom hết vướng phất phơ trên một cành khô.

Dấu chân các cô gái thanh niên xung phong nhằng nhịt trên đất, những dấu chân hiền hậu, nhỏ nhắn, xinh xắn in trên đất, toả đi bốn phương tám hướng, nở ra như những cánh hoa.

Những dòng chữ nghịch ngợm viết vội trên lớp bùn non cạnh hố bom: Anh xa anh nhớ em không/ Ở đây em cứ phập phồng nhớ anh...

Đôi chỗ, trên mặt đất, loằng ngoằng những hình vẽ trái tim, con chim bồ câu đang giang cánh, những chữ cái viết lồng vào nhau, khao khát.

Những vệt than viết trên phiến đá thở than: Mẹ ơi, con khổ lắm...

Trước mặt, sát chân núi, những vỏ bom bi dựng đứng, mỗi vỏ bom bi mang vác một nét chữ xếp lại bên nhau thành câu khẩu hiệu: Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lại.

Lần đầu tiên Bá quan sát trọng điểm kỹ càng như vậy.

Lần đầu tiên Bá chủ tâm vào cái nơi mình phải sống và chiến đấu đến như vậy.

Lần đầu tiên Bá nhận ra rằng, trọng điểm cũng là cuộc sống của Bá, không thể khác, cuộc sống có tiếng bom, đầm đìa mồ hôi, đỏ tươi máu và trong trẻo những tiếng hát.

Lần đầu tiên Bá mới thực sự quan sát, thực sự xem xét, thực sự đặt toàn bộ tâm thế mình vào đất đai, cỏ cây, hốc đá, con đường và những hố bom.

Vẫn như một giấc mơ với Bá. Nhưng hình như đây là giấc mơ hiện hữu, có thể ngửi được, nắm được, cảm được. Thì cứ coi như giấc mơ đi cho thanh thản, cho nhẹ lòng, để hàng ngày Bá sẽ sống trong giấc mơ ấy.

Đã là giấc mơ thì có gì phải sợ.

Bá không thấy sợ.

Thì cứ bom đi, máy bay đi, việc gì phải sợ, chỉ là giấc mơ thôi mà.

X   X

   X

Các chiến sĩ trong tiểu đội ngạc  nhiên thấy tiểu đội trưởng Bá lang thang giữa trọng điểm.

Giờ này chuẩn bị là giờ công kích của máy bay.

Các cô nhìn nhau không hiểu.

Và máy bay đến.

Những tiếng rít ghê rợn của máy bay công kích, tiếng ầm ì gầm gừ của B52, và tiếng bom. Cứ hễ nghe tiếng máy bay là tiếng bom.

Và chưa kịp nói với nhau câu gì thì trọng điểm đã đỏ rực bởi lửa và khói.

Bá nằm sấp xuống đất. Không kịp chạy đi đâu nữa. Lúc đầu Bá cày mặt mình trên đất, nhưng rồi chính Bá lại ngẩng đầu lên nhìn. Bá nhìn thấy rõ ràng những quả bom xiên chéo xuống trọng điểm, nổ quanh Bá, nổ sát sạt, thân thể Bá liên tục bị những tảng đất rơi xuống ùm ụp, ngực nghẹt lại, khó thở. Bá nằm im. Và trong cái ý nghĩ vụt đến là cái chết. Bá nhìn thấy rõ ràng những quả bom nổ cả trên mặt đường, cắt vụn con đường ra trong khói bom đen sịt. Bá nhìn thấy rõ ràng loạt bom B52 nổ chếch bên tay trái, sát chân núi, nơi tiểu đội đang cắm lán. Trong ánh chớp bom, Bá nhìn thấy rõ ràng những cái nón trắng bị hất tung lên, chới với giữa trời như những cái vẫy tay từ biệt cuối cùng.

Rồi im lặng.

Lửa cháy. Tiếng nổ lép tép từ những bụi nứa rừng.

Tiếng kẻng báo động dồn dập.

Xa hơn, từ phía đại đội, hàng chục chiến sĩ lao tới trọng điểm để cứu viện.

Bá đứng dậy, trơ khấc, vô cảm, không thấy gì hết, không sợ gì hết, không xao động gì hết, như một khúc gỗ biết đi lại. Bá lầm lì bước về phía tiểu đội cắm lán.

Bá đứng nhìn. Mặt Bá lúc này như tạc bằng đá, trơ lạnh.

Mười mấy chiến sỹ trong tiểu đội Bá bị B52 chết hết, nằm la liệt trong lán, trên võng, ở cửa hầm.

Chỉ còn Bá sống.

Bá đến, ôm thi thể từng cô gái đặt bên nhau, hết người này đến người khác. Máu của các cô gái thấm ướt hết áo quần của Bá. Bá cứ từng bước, như câm, như cái máy, lặng lẽ thu gom tất cả thi thể của chị em trong tiểu đội.

Lực lượng cứu viện đến, vội vã đưa xác các cô gái về hang đá.

Không ai kịp hỏi Bá.

Bá cũng không nhìn ai.

Bá vác cái cuốc, lừ lừ ra trọng điểm.

Hình như có ai đó gọi tên Bá.

Hình như có ai đó khóc.

Bá vẫn lù lù ra trọng điểm, rồi vục cuốc xuống, kéo từng tẳng đất lấp hố bom trên mặt đường. Bá làm như cái máy. Bá làm khộng biết mệt. Bá làm như bị thôi miên. Bá làm như bị mông du, như trong cơn mơ ngủ.

Chiếc xe ủi  tiến đến, ủi những đường đất lấp kín hố bom.

Bá chống cuốc nhìn những cái hố bom còn vương khói.

Ai đó chạy lại.

Đại đội trưởng Cường hét vào tai Bá:

-Anh Bá...Tiểu đội hy sinh hết rồi...Tiểu đội của anh hy sinh hết rồi...các đồng chí ấy hy sinh hết rồi...

Bá vẫn chống cuốc đứng im nhìn những hố bom còn vương khói.

Cường ôm ghì lấy Bá:

-Anh Bá...

Bá vẫn đứng như một khúc gỗ.

Đại đội trưởng Cường buông Bá ra định nói một câu động viên.

Nhưng ngay khi đó thì Bá ngã xuống. Cường lao tới chìa hai cánh tay lực lưỡng của mình ra đỡ Bá.

Bá vẫn như bay trong giấc mơ.

    (Còn nữa)

    21/4/2009


góp ý

  1. Lượm con tem thứ hai, cho vô túi, hehe

    Viết bởi Dung N — 21 Apr 2009, 11:45

  2. Cái Nụ lần này từ chối BÁ hay lắm nhưng chừng như cô vẫn còn mềm yếu trước hắn.
    Mà Bọ cho hắn sống dai ghê, ừa hé, nhân vật chính mà chết là hết chuyện...

    Viết bởi nhaque2000 21 Apr 2009, 11:57

  3. Đọc truyện của bọ mà ngỡ như bọ là người trong cuộc vậy. Thành thật khen tài của bọ. Chúc bọ mau khỏe để còn post bài mới dài dài.

    Viết bởi Nguyễn Xuân Tư — 21 Apr 2009, 12:24

  4. Đang định com vào entry trước giục Bọ viết tiếp "Cát trọc đầu" thì đã có Entry này. Kỳ này đọc đã quá Bọ ơi, xúc động trong từng lời thoại. Chỉ có điều em thắc mắc là Bọ vẫn ưu ái thằng Bá quá, sau bao nhiêu những hành động(có thể gọi là bỉ ổi) của Bá mà Nụ đã chứng kiến, liệu Nụ có dễ dàng xiêu lòng trong vòng tay Bá ở đầu Entry được không ?

    Viết bởi Bình Dương — 21 Apr 2009, 12:29

  5. Chào bọ. Câu chuyện ngày càng hấp dẫn và kỳ này viết rất hay. Hơi vội nên đọc qua, tối đọc lại com sau.

    Ngày kia ngày kìa bọ có ở Hà Nội không?

    Viết bởi tungnguyen — 21 Apr 2009, 12:36

  6. Hơi nghi ngờ, làm sao mà Nụ bao dung và mê muội mãi thế được?

    Viết bởi Van — 21 Apr 2009, 12:43

  7. @ Bọ Vinh!

    Úi giời! Hay đấy! diễn biến tâm lý Hà Bá tốt!
    nhưng Bọ ơi! Bọ đừng có lừa chị em nhé! Em biết tỏng tong rồi ...mặc dù Bá hôm nay rất khác huhu!
    Cứ để xem Bọ cho thằng Hà Bá này "ngoan" tới mức nào ...hehe.
    Em là em cảnh giác cao lắm!

    Viết bởi Ngày xưa 21 Apr 2009, 12:46

  8. Em tưởng bác cho thằng Bá chết lúc này, vừa mừng, vừa lo, hắn chết lúc nào cũng đúng nhưng sợ hết chuyện. Chúc bác luôn vui khoẻ.

    Viết bởi lebinh1976 21 Apr 2009, 12:53

  9. Có phải anh viết theo kiểu kẻ ở ác sống lâu không? Tay Bá này có vợ, có con rồi mà còn lăng nhăn gớm. Bộ đội mà anh diễn tả ặc ặc"..Bá cà môi mình lên ngực của Nụ, đưa lưỡi một vòng điệu nghệ quanh bầu vú dâng tròn của Nụ, rồi trong khi Nụ như cong hết cả thân hình mình lên để chuẩn bị đón nhận ở Bá sự mạnh mẽ, sự liều lĩnh, sự va đập, cả những động tác ve vuốt mơn trớn như ma nhập quỉ ám vào Nụ thì Nụ lại nghe Bá thổ lộ.." Hì hì.. vui vui!
    Chúc anh vui khỏe!

    phanquocuy Viết bởi phanquocuy 21 Apr 2009, 13:33

  10. có thể là em so sánh hơi... khập khiễng. Nhưng Balzac thường làm hư nhân vật của mình, còn Bọ Vinh thì lại làm ngược lại. Tuy rằng về chi tiết vẫn cần chỉnh sửa một chút nhưng rất tình người, rất hợp logic, và đúng theo phong cách người lính

    Viết bởi cuong nguyen — 21 Apr 2009, 13:47

  11. Trong cuộc chiến khốc liết như thế thì nhân vật nào cũng đáng thương cả Vinh ơi ! Chúc mừng nhé !

    Viết bởi DUCTIEN 21 Apr 2009, 15:01

  12. Hu..hu...Bọ ui, sao hôm nay lại làm người đọc thay đổi cảm xúc thế này. Sự chuyển biến tâm lý của Bá lúc này là thật phải không anh? Em thấy hơi ngạc nhiên, nhưng lại rất hài lòng với sự bất ngờ này...

    Viết bởi HoangThanhTrang — 21 Apr 2009, 15:16

  13. Đọc entry này tự dung thấy rưng rưng, việc Bá thay đổi cách suy nghĩ về cuộc sống tự dưng thấy...đẹp quá, có hậu quá, tuy chưa biết sau này ra sao, cứ khoái cái đã...
    Bọ biến hóa khiếp thật, chắc ít ai ngờ Bá thay đổi...

    Viết bởi matnau 21 Apr 2009, 15:18

  14. @Bọ Vinh:
    Điều hài lòng nhất đối với bạn đọc là sự tỉnh ngộ kịp thời của Nụ.
    Điều bất ngờ nhất là sự chuyển biến về tâm lý của thằng Bá. Phần viết về "Bá ngồi chồm hổm giữa trọng điểm suốt đêm" rất thơ, hay đúng hơn la giống một bài thơ văn xuôi. Nhưng mình không tin là cu Bá sẽ trở thành người tốt sau toan tính xin suất ra Bắc không thành.
    Và điều đáng tiếc nhất (theo mình) là cái chết đến với cả tiểu đội của Bá đơn giản quá, nhẹ nhàng quá. Cũng có thể đây chỉ là cảm nhận qua tâm lý của Bá, một người dường như đã trở thành kẻ mộng du sau trận bom tàn khốc?

    Viết bởi Nguyên Hùng 21 Apr 2009, 16:28

  15. Bá thật là anh hùng, một mình sông pha trong bom đạn, xem cái chết.... nhẹ tựa...!
    Entry này hay từng tiểu đoạn, tâm lý của Nụ hay, mà tâm lý diễn biến của Bá càng hay...
    Sau entry này, chắc là Nụ cảm động mà nhường suất ra Hà Nội cho Bá? Chắc chắn 99,99% phải không Bọ, hi hi hi...

    Viết bởi hanguyen 21 Apr 2009, 16:45

  16. Ừ, nhân vật phải vừa xấu vừa tốt vậy mới là người Bọ ạ. Nụ khác xưa nhiều, cô đã trưởng thành. Không thể trách cô yếu mềm được, thật sự khi từ chối yêu cầu ra Bắc của Bá, Nụ trước hết đã biết nghĩ về mình, và nghĩ cho Bá. Chứ cô không vì Bá nữa. Nếu sau trận bom này mà Nụ nhường suất ra Bắc cho Bá thì phần nào Bá cũng xứng đáng. Với lại, túi bom đã thể hiện khí chất của các nhân vật roài. Không biết tiếp theo các nhân vật chính sẽ được ra Bắc để thể hiện mình chăng?

    Viết bởi nhutrang9999 21 Apr 2009, 17:14

  17. Bọ (ý lộn, thằng cha Bá) đang ru ngủ chúng ta đấy thôi. Hỡi pà kon, hãy nâng cao tinh thần cảnh giác!
    Đừng có ngây thơ giống em Nụ! Còn mười mấy tập nữa kia! Nói cho vuông là còn nhiều chuyện hay với đồng chí Bá (kiến) này lém!
    Có phải thế không đồng chí (bọ)?
    Ke ke!

    Viết bởi Nguyễn Trường Thịnh — 21 Apr 2009, 17:42

  18. Mà bọ này, hình như phần này có nhiều vấn đề chưa ổn.
    Thứ nhất, sao không để cho thằng Bá nó làm xong việc đi, đang ngon trớn như thế không tập trung vào chuyên môn, chuyển ngay sang vấn đề ra Bắc! (Thằng này ngu quá!) Thế thì làm sao chả lộ? Làm sao mà em Nụ (chứ em nào thì cũng thế cả thôi) đồng ý nhường cho suất ra Bắc được! Phải tay bọ, chắc bọ chả làm thế đâu nhỉ?
    Thứ hai là dường như bọ cho thằng cha Bá này thay đổi tâm lý hơi nhanh. Mặc dù bọ vẫn bao che cho nó, nhưng em thấy chưa hợp lý lắm.
    Không hiểu mọi người nghĩ sao? Hay là vì tâm lý em có vấn đề???

    Viết bởi Nguyễn Xuân Quỳnh — 21 Apr 2009, 17:54

  19. đoạn này cháu thấy cũng hay, nhưng giá mà kịch tính hơn nữa, chắc sẽ hấp dẫn nhiều hơn. cái đoạn mà 2 ng` đang định "yêu" nhau đó, Nụ cũng hưởng ứng lắm rồi, giá mà làm thêm nữa, cho tới độ gay go, lâm li bi đát, rồi diễn biến tâm lý hơn, thì chắc là hay lắm hihi cháu nghĩ vậy thôi, ko biết có đúng ko nữa :p

    Viết bởi Trọng 21 Apr 2009, 18:21

  20. Cái Nụ lần này từ chối BÁ hay lắm nhưng chừng như cô vẫn còn mềm yếu trước hắn.
    Mà Bọ cho hắn sống dai ghê, ừa hé, nhân vật chính mà chết là hết chuyện...

    Viết bởi nhaque2000
    -----------------------

    he he. Cứu được chiến sĩ nào hay chiến sĩ đó chứ. Thăng này sống mới vui chứ

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:31

  21. Đọc truyện của bọ mà ngỡ như bọ là người trong cuộc vậy. Thành thật khen tài của bọ. Chúc bọ mau khỏe để còn post bài mới dài dài.

    Viết bởi Nguyễn Xuân Tư —
    ----------------------
    Hồi chiến tranh, em bé, con nít, còn bé lắm các chị ơi, đang bị các chị búng chim. Hu hu
    Giờ viết vô cùng khó anh ạ.
    Em vẫn còn hơi mệt, chưa ngắm chân dài được, hu hu

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:34

  22. Đang định com vào entry trước giục Bọ viết tiếp "Cát trọc đầu" thì đã có Entry này. Kỳ này đọc đã quá Bọ ơi, xúc động trong từng lời thoại. Chỉ có điều em thắc mắc là Bọ vẫn ưu ái thằng Bá quá, sau bao nhiêu những hành động(có thể gọi là bỉ ổi) của Bá mà Nụ đã chứng kiến, liệu Nụ có dễ dàng xiêu lòng trong vòng tay Bá ở đầu Entry được không ?

    Viết bởi Bình Dương —
    -------------------------
    đừng trách Bọ ưu ái thắng Bá, nó là nhân vật chính, nó giúp mình in sách này, lấy nhuận bút, sao không ưu ái. He he

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:36

  23. Chào bọ. Câu chuyện ngày càng hấp dẫn và kỳ này viết rất hay. Hơi vội nên đọc qua, tối đọc lại com sau.

    Ngày kia ngày kìa bọ có ở Hà Nội không?

    Viết bởi tungnguyen
    ---------------------
    Em có thể ở Hà Nội đến cuối tuần anh ạ, vì đang mệt chưa chạy xe đường xa được anh ạ.
    Có gì anh em mình email anh nhé.
    Chờ anh môt Cm kỹ càng hơn

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:39

  24. Hơi nghi ngờ, làm sao mà Nụ bao dung và mê muội mãi thế được?

    Viết bởi Van
    -------------
    Anh hiểu Cm này của em, có thể như em nghĩ, cũng có thể không, có nhiều điều mình hỏi vì sao lại thế, vì sao cô ấy có thể tha thứ mãi cho người chồng hư hỏng thế nhỉ, thê smà vẫn xảy ra. Hu hu
    Nhưng nghi vấn của anh cũng giúp anh rất nhiều em gái ạ.

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:41

  25. @ Bọ Vinh!

    Úi giời! Hay đấy! diễn biến tâm lý Hà Bá tốt!
    nhưng Bọ ơi! Bọ đừng có lừa chị em nhé! Em biết tỏng tong rồi ...mặc dù Bá hôm nay rất khác huhu!
    Cứ để xem Bọ cho thằng Hà Bá này "ngoan" tới mức nào ...hehe.
    Em là em cảnh giác cao lắm!

    Viết bởi Ngày xưa —
    ---------
    Chính Bọ cũgn đang cảnh giác với Bá nữa là em. he he

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:42

  26. Em tưởng bác cho thằng Bá chết lúc này, vừa mừng, vừa lo, hắn chết lúc nào cũng đúng nhưng sợ hết chuyện. Chúc bác luôn vui khoẻ.

    Viết bởi lebinh1976
    --------------
    Hì hì. Chính anh cũng tưởng thằng Bá chêt, háo ra hắn vẫn sống đấy chứ.

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:43

  27. Có phải anh viết theo kiểu kẻ ở ác sống lâu không? Tay Bá này có vợ, có con rồi mà còn lăng nhăn gớm. Bộ đội mà anh diễn tả ặc ặc"..Bá cà môi mình lên ngực của Nụ, đưa lưỡi một vòng điệu nghệ quanh bầu vú dâng tròn của Nụ, rồi trong khi Nụ như cong hết cả thân hình mình lên để chuẩn bị đón nhận ở Bá sự mạnh mẽ, sự liều lĩnh, sự va đập, cả những động tác ve vuốt mơn trớn như ma nhập quỉ ám vào Nụ thì Nụ lại nghe Bá thổ lộ.." Hì hì.. vui vui!
    Chúc anh vui khỏe!

    Viết bởi phanquocuy
    ------------------------
    Hì hì. Bá nó thế nào thì anh viết thế, chứ mần chi nhau ? He he

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:46

  28. Đoạn ni hay! đọc "sướng tê"( khôông biết sướng tê có phải là sướng quá cứng cả người không nói chi được không?), Bọ tưng hứng với cu Bá rất là thú vị. Đoạn đối thoại của Nụ và Bá lại đổi ngôi so với đoạn trước: đoạn ni Nụ đứng ở thế chủ động, áp đặt cho Bá và cu Bá cứ ngoan ngoãn mà nghe. Đúng là ở chiến trường có khi người ta sẵn lòng dùng thân mình hứng đạn cho đồng đội nhưng không dễ gì hy sinh mạng sống của mình cho thằng hèn( Bá đừng tưởng bở nha). Bá làm cho người ta lầm tưởng Bá "hoàn lương khẩn cấp" khi ở vế sau cứ lù lù đi ra bãi bom, nhưng mà thực ra là tâm lý dỗi hờn và bất lực của một kẻ mưu toan không thành, dỗi hờn với bom đạn và cái chết thôi...
    Túm lại cái nữa đoạn ni hay, nhiều chi tiết rất xúc động viết phân tích ra thì dài dòng lắm, nhưng mà tạm vậy Bọ hé.

    Viết bởi Hồng Nhật — 21 Apr 2009, 18:47

  29. có thể là em so sánh hơi... khập khiễng. Nhưng Balzac thường làm hư nhân vật của mình, còn Bọ Vinh thì lại làm ngược lại. Tuy rằng về chi tiết vẫn cần chỉnh sửa một chút nhưng rất tình người, rất hợp logic, và đúng theo phong cách người lính

    Viết bởi cuong nguyen
    --------------
    Nói dúng lắm, chỉnh sửa nhiều, vì đây cũng chỉ là bản thảo lần 1 thôi, công việc phia strước nói chung là còn rất mệt. He he

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:48

  30. Trong cuộc chiến khốc liết như thế thì nhân vật nào cũng đáng thương cả Vinh ơi ! Chúc mừng nhé !

    Viết bởi DUCTIEN
    ----------
    Cái khó nhất của em là viết sao để những người từng trãi qua chiến trưanh như anh và các bạn trẻ đều đọc được và tạm hài lòng. Khó lắm anh ơi. Trong khi đó, dù bạn mấy thì cứ khoảng 2 ngày phải làm một nhát. Hu hu

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:50

  31. Hu..hu...Bọ ui, sao hôm nay lại làm người đọc thay đổi cảm xúc thế này. Sự chuyển biến tâm lý của Bá lúc này là thật phải không anh? Em thấy hơi ngạc nhiên, nhưng lại rất hài lòng với sự bất ngờ này...

    Viết bởi HoangThanhTrang
    -------------------
    Em hỏi anh thì anh hỏi ai, he he, hỏi thằng bá thì hắn không nói, đang vỡ vạc ra vậy đã em ạ, mần chi nhau. Hi hi

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:55

  32. Đọc entry này tự dung thấy rưng rưng, việc Bá thay đổi cách suy nghĩ về cuộc sống tự dưng thấy...đẹp quá, có hậu quá, tuy chưa biết sau này ra sao, cứ khoái cái đã...
    Bọ biến hóa khiếp thật, chắc ít ai ngờ Bá thay đổi...

    Viết bởi matnau
    ----------------------
    ừ. Bọ cũng lúng túng lắm, cứ lùng nhùng kiểu này thì chết, thay đổi thế nào nhỉ, thế là phải nhấc máy hỏi thằng Bá, he he

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:56

  33. @Bọ Vinh:
    Điều hài lòng nhất đối với bạn đọc là sự tỉnh ngộ kịp thời của Nụ.
    Điều bất ngờ nhất là sự chuyển biến về tâm lý của thằng Bá. Phần viết về "Bá ngồi chồm hổm giữa trọng điểm suốt đêm" rất thơ, hay đúng hơn la giống một bài thơ văn xuôi. Nhưng mình không tin là cu Bá sẽ trở thành người tốt sau toan tính xin suất ra Bắc không thành.
    Và điều đáng tiếc nhất (theo mình) là cái chết đến với cả tiểu đội của Bá đơn giản quá, nhẹ nhàng quá. Cũng có thể đây chỉ là cảm nhận qua tâm lý của Bá, một người dường như đã trở thành kẻ mộng du sau trận bom tàn khốc?

    Viết bởi Nguyên Hùng
    -------------------
    Anh nói đúng, cái chết cả tiêu đội đơn giản, nhưng em cố tình, bởi vì nhiều khi cái chết ở chiến trường nó đơn giản đến kinh ngạc, vừa cười đùa đấy, ba phút sau, mấy anh em của mình chết bom rồi, như em viết" như chiếc lá rụng..."
    Tuy nhiên sau này, khi chỉnh sửa bản thảo, em sẽ lưu ý điều này của anh

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 18:59

  34. Bá thật là anh hùng, một mình sông pha trong bom đạn, xem cái chết.... nhẹ tựa...!
    Entry này hay từng tiểu đoạn, tâm lý của Nụ hay, mà tâm lý diễn biến của Bá càng hay...
    Sau entry này, chắc là Nụ cảm động mà nhường suất ra Hà Nội cho Bá? Chắc chắn 99,99% phải không Bọ, hi hi hi...

    Viết bởi hanguyen
    ----------
    Hì hì, nói chân thành là em cũng chưa biết sau này ra răng? He he

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 19:01

  35. Ừ, nhân vật phải vừa xấu vừa tốt vậy mới là người Bọ ạ. Nụ khác xưa nhiều, cô đã trưởng thành. Không thể trách cô yếu mềm được, thật sự khi từ chối yêu cầu ra Bắc của Bá, Nụ trước hết đã biết nghĩ về mình, và nghĩ cho Bá. Chứ cô không vì Bá nữa. Nếu sau trận bom này mà Nụ nhường suất ra Bắc cho Bá thì phần nào Bá cũng xứng đáng. Với lại, túi bom đã thể hiện khí chất của các nhân vật roài. Không biết tiếp theo các nhân vật chính sẽ được ra Bắc để thể hiện mình chăng?

    Viết bởi nhutrang9999
    -------------\
    Hì hì. để anh hỏi Nụ và Bá xem thế nào nhé. Chờ chút xem em đoán có đúng không nào.

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 19:03

  36. Bọ (ý lộn, thằng cha Bá) đang ru ngủ chúng ta đấy thôi. Hỡi pà kon, hãy nâng cao tinh thần cảnh giác!
    Đừng có ngây thơ giống em Nụ! Còn mười mấy tập nữa kia! Nói cho vuông là còn nhiều chuyện hay với đồng chí Bá (kiến) này lém!
    Có phải thế không đồng chí (bọ)?
    Ke ke!

    Viết bởi Nguyễn Trường Thịnh
    ---------------
    Thật thà ít nói nuư Bokj mà vẫn bị nêu cao cảnh giác là răng? Là răng? Hu hu

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 19:04

  37. Mà bọ này, hình như phần này có nhiều vấn đề chưa ổn.
    Thứ nhất, sao không để cho thằng Bá nó làm xong việc đi, đang ngon trớn như thế không tập trung vào chuyên môn, chuyển ngay sang vấn đề ra Bắc! (Thằng này ngu quá!) Thế thì làm sao chả lộ? Làm sao mà em Nụ (chứ em nào thì cũng thế cả thôi) đồng ý nhường cho suất ra Bắc được! Phải tay bọ, chắc bọ chả làm thế đâu nhỉ?
    Thứ hai là dường như bọ cho thằng cha Bá này thay đổi tâm lý hơi nhanh. Mặc dù bọ vẫn bao che cho nó, nhưng em thấy chưa hợp lý lắm.
    Không hiểu mọi người nghĩ sao? Hay là vì tâm lý em có vấn đề???

    Viết bởi Nguyễn Xuân Quỳnh
    ---------
    Thong cảm cho Bá, cuộc sống đôi khi vẫn gặp trục trặc, khuyết điểm , không tập trung vào chuyên môm, phái quá, mâm bát dọn ra rồi mà không ăn. he he
    Bọ thì ăn đã, nói chuyện sau. Hic

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 19:07

  38. đoạn này cháu thấy cũng hay, nhưng giá mà kịch tính hơn nữa, chắc sẽ hấp dẫn nhiều hơn. cái đoạn mà 2 ng` đang định "yêu" nhau đó, Nụ cũng hưởng ứng lắm rồi, giá mà làm thêm nữa, cho tới độ gay go, lâm li bi đát, rồi diễn biến tâm lý hơn, thì chắc là hay lắm hihi cháu nghĩ vậy thôi, ko biết có đúng ko nữa :p

    Viết bởi Trọng
    -----------------------

    Hì hì. Thôi cho Bá trượt thi một lần sau này có kinh nghiệm thi tiếp cho được điẻm cso cháu ạ.

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 19:09

  39. Đoạn ni hay! đọc "sướng tê"( khôông biết sướng tê có phải là sướng quá cứng cả người không nói chi được không?), Bọ tưng hứng với cu Bá rất là thú vị. Đoạn đối thoại của Nụ và Bá lại đổi ngôi so với đoạn trước: đoạn ni Nụ đứng ở thế chủ động, áp đặt cho Bá và cu Bá cứ ngoan ngoãn mà nghe. Đúng là ở chiến trường có khi người ta sẵn lòng dùng thân mình hứng đạn cho đồng đội nhưng không dễ gì hy sinh mạng sống của mình cho thằng hèn( Bá đừng tưởng bở nha). Bá làm cho người ta lầm tưởng Bá "hoàn lương khẩn cấp" khi ở vế sau cứ lù lù đi ra bãi bom, nhưng mà thực ra là tâm lý dỗi hờn và bất lực của một kẻ mưu toan không thành, dỗi hờn với bom đạn và cái chết thôi...
    Túm lại cái nữa đoạn ni hay, nhiều chi tiết rất xúc động viết phân tích ra thì dài dòng lắm, nhưng mà tạm vậy Bọ hé.

    Viết bởi Hồng Nhật —
    --------------
    Những góp ý của em qua email có tác dụng thế đấy.
    Anh rất cám ơn

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 19:12

  40. Định tắt máy nhưng mà vẫn thấy muốn nói thêm tí: em rất buồn cười cái đoạn mở đầu.. Bọ để cho Bá tưởng Bở với Nụ ai ngờ bị nàng từ chối tất tần tật, mất công Bá bôi cao sao vàng lên mắt( chiêu này tác giả đã khi mô áp dụng chưa hè!!).
    ----------
    "...Những vệt than viết trên phiến đá thở than: Mẹ ơi, con khổ lắm...", chi tiết ni nhỏ nhưng mà lại rất đời Bọ nhỉ? những con người tham gia chiến tranh nơi tuyến đầu đã phải đánh đổi cuộc sống bình thường để đối đầu với cái chết và muôn vàn khó khăn, thiếu thốn hăn là nhiều lúc họ cũng phải bật ra nhữn tiếng thở dài nhớ nhà, nhớ mẹ nhớ cuộc sống bình thường.... Em lại nhớ nhà thơ Trường Sơn viết" nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ suối, nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo...", cũng như văn Bọ viết có những đoạn tả cảnh rất đẹp, mơ mộng..nhưng mà không phải khi mô chiến trường cũng cho phép ngươi ta nhẹ nhõm" em nghiêng tay, em xòe tay.." được Bọ hè...

    Viết bởi Hồng Nhật — 21 Apr 2009, 19:24

  41. Mà Bọ ơi em hỏi thật chứ chẳng lẽ ở tọa độ bom thế mà người ta được đội nón trắng à, hình như em đọc mô đó thì phải đội mũ màu xanh hoặc cắm cành cây để lừa bom Mỹ chứ! hình tượng Bọ tả thì hay thật(Bá nhìn thấy rõ ràng những cái nón trắng bị hất tung lên, chới với giữa trời như những cái vẫy tay từ biệt cuối cùng...)
    nhưng mà không biết cái ni có phù hợp không Bọ

    Viết bởi Hồng Nhật — 21 Apr 2009, 19:28

  42. Thèm một đoạn về Xuân, về Dũng, về An... Đoạn này viết về Bá đạt quá! Hãy để cho thằng Bá sống, nó sẽ nhìn thấy Cát - Cát Trọc Đầu! Hãy để cho nó bị những ám ảnh của cơn mộng du, máu và cát, ám ảnh trongtừng miếng ăn, giấc ngủ của nó! Ranh giới giữa người anh hùng và kẻ hèn nhát thật mong manh trong hoàn cảnh chiến trường phân định rạch ròi trắng - đen, thật giả, sống - chết. Tuy nhiên, Lãng lại muốn nhìn thấy cái thằng Bá ấy khi trở về đời thường, một chiến trường không có bom rơi, máu đổ. Nó sẽ thành đạt, nó sẽ hãnh tiến nhưng nó sẽ phải đối mặt với giấc mơ, với quá khứ. Nó sẽ bị chôn vùi vào trong chính sự nhầy nhụa của nó! Nó có xấu không? Máu của các liệt sĩ có gột rửa được tâm hồn của nó không?
    Quan trọng nhất, Bọ có đủ tỉnh táo để xử nó không? Giữ sức khoẻ và sự tỉnh táo, Bọ nhé! Ngắm các em chân dài từ đầu gối trở xuống cho rõ, đừng để con blog này nó đánh gục Bọ đấy!
    Ôi chà, hôm nay sao nhà em lại đa cảm thế! Thông cảm , thông cảm Bọ nhé!

    Viết bởi tranlangtu 21 Apr 2009, 19:49

  43. Giữa cái khốc liệt của khói bom, hiện lên những hình ảnh thật đẹp, đậm chất lãng mạn, nhưng đó là chất lãng mạn anh hùng. Đọc lại tưởng đến "Mảnh trăng cuối rừng" của Nguyễn Minh Châu. Đón đợi phần tiếp theo của chú!

    Viết bởi giacmo — 21 Apr 2009, 20:29

  44. Định tắt máy nhưng mà vẫn thấy muốn nói thêm tí: em rất buồn cười cái đoạn mở đầu.. Bọ để cho Bá tưởng Bở với Nụ ai ngờ bị nàng từ chối tất tần tật, mất công Bá bôi cao sao vàng lên mắt( chiêu này tác giả đã khi mô áp dụng chưa hè!!).
    ----------
    "...Những vệt than viết trên phiến đá thở than: Mẹ ơi, con khổ lắm...", chi tiết ni nhỏ nhưng mà lại rất đời Bọ nhỉ? những con người tham gia chiến tranh nơi tuyến đầu đã phải đánh đổi cuộc sống bình thường để đối đầu với cái chết và muôn vàn khó khăn, thiếu thốn hăn là nhiều lúc họ cũng phải bật ra nhữn tiếng thở dài nhớ nhà, nhớ mẹ nhớ cuộc sống bình thường.... Em lại nhớ nhà thơ Trường Sơn viết" nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ suối, nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo...", cũng như văn Bọ viết có những đoạn tả cảnh rất đẹp, mơ mộng..nhưng mà không phải khi mô chiến trường cũng cho phép ngươi ta nhẹ nhõm" em nghiêng tay, em xòe tay.." được Bọ hè...

    Viết bởi Hồng Nhật — 21 Apr 2009, 19:24

    Mà Bọ ơi em hỏi thật chứ chẳng lẽ ở tọa độ bom thế mà người ta được đội nón trắng à, hình như em đọc mô đó thì phải đội mũ màu xanh hoặc cắm cành cây để lừa bom Mỹ chứ! hình tượng Bọ tả thì hay thật(Bá nhìn thấy rõ ràng những cái nón trắng bị hất tung lên, chới với giữa trời như những cái vẫy tay từ biệt cuối cùng...)
    nhưng mà không biết cái ni có phù hợp không Bọ

    Viết bởi Hồng Nhật
    ---------------------
    + cái cấu em phát hiện làm anh rất cảm động, vì đó là những câu anh thích, trong bộn bề sự kiện, viết ra những câu như vậy là rất cần thiết, vì nó đời.
    Nón vẫn có trong chiến trường đấy em ạ, có thể bên ngoài cài dù, cài lá ngụy trang hoặc sơn, nhưng trong lòng nó vẫn trắng, với lại, dù không như thế thì cũng không ai abứt bẻ được, vì nó vẫn chân thực thôi em, miền là nó đẹp, nón bay trong khói bom là hơi bị đẹp. Hì hì

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 22:33

  45. Thèm một đoạn về Xuân, về Dũng, về An... Đoạn này viết về Bá đạt quá! Hãy để cho thằng Bá sống, nó sẽ nhìn thấy Cát - Cát Trọc Đầu! Hãy để cho nó bị những ám ảnh của cơn mộng du, máu và cát, ám ảnh trongtừng miếng ăn, giấc ngủ của nó! Ranh giới giữa người anh hùng và kẻ hèn nhát thật mong manh trong hoàn cảnh chiến trường phân định rạch ròi trắng - đen, thật giả, sống - chết. Tuy nhiên, Lãng lại muốn nhìn thấy cái thằng Bá ấy khi trở về đời thường, một chiến trường không có bom rơi, máu đổ. Nó sẽ thành đạt, nó sẽ hãnh tiến nhưng nó sẽ phải đối mặt với giấc mơ, với quá khứ. Nó sẽ bị chôn vùi vào trong chính sự nhầy nhụa của nó! Nó có xấu không? Máu của các liệt sĩ có gột rửa được tâm hồn của nó không?
    Quan trọng nhất, Bọ có đủ tỉnh táo để xử nó không? Giữ sức khoẻ và sự tỉnh táo, Bọ nhé! Ngắm các em chân dài từ đầu gối trở xuống cho rõ, đừng để con blog này nó đánh gục Bọ đấy!
    Ôi chà, hôm nay sao nhà em lại đa cảm thế! Thông cảm , thông cảm Bọ nhé!

    Viết bởi tranlangtu — 21
    --------------
    Cám ơn Tranglangtu đã chia sẻ và xúc động khi viết Cm này, Bọ rất hạnh phúc khi đọc những lời trên. Bọ sẽ nổ lực đi theo Bá đến cùng. Dù chặng đường còn vô cùng gian khó. Hu hu

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 22:35

  46. Giữa cái khốc liệt của khói bom, hiện lên những hình ảnh thật đẹp, đậm chất lãng mạn, nhưng đó là chất lãng mạn anh hùng. Đọc lại tưởng đến "Mảnh trăng cuối rừng" của Nguyễn Minh Châu. Đón đợi phần tiếp theo của chú!

    Viết bởi giacmo
    --------------------
    Đúng vậy, chú viết mới phát hiện thấy rằng, tả cho được những hình ảnh đẹp của chiến tranh mới khó biết chừng nào.

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 22:36

  47. Kính gửi Bọ Vinh: Không gì chính xác và hay bằng dùng những dấu (...) để diễn tả tâm trạng của NỤ.
    Tuy nhiên, nếu người như Bá mà có ý nghĩ hối cải thì là chuyện khó tin lắm. Cho hắn chịu thất bại thảm thương để cho người ta thấy thương hại có lẽ còn dễ chịu hơn.
    Chúc Bọ vui khỏe.

    Viết bởi Nico 21 Apr 2009, 23:19

  48. Kính gửi Bọ Vinh: Không gì chính xác và hay bằng dùng những dấu (...) để diễn tả tâm trạng của NỤ.
    Tuy nhiên, nếu người như Bá mà có ý nghĩ hối cải thì là chuyện khó tin lắm. Cho hắn chịu thất bại thảm thương để cho người ta thấy thương hại có lẽ còn dễ chịu hơn.
    Chúc Bọ vui khỏe.

    Viết bởi Nico
    ----------
    Vui thật, mình vừa sang nhà Nicoquay lại đã thấy Nico ở đây, ehn chi vào nhà không có ai, he he
    bá không phải hối cãi đâu, còn lâu, đây chỉ là nưugx phút thất thần thôi mà.
    Thân mến

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 21 Apr 2009, 23:25

  49. Bọ cho em xin cái D/C nhà anh Tuấn Tiệp em vô coi.

    Viết bởi LHP 21 Apr 2009, 23:49

  50. Chú Vinh, à quên, anh Vinh ơi. "Cát trọc đầu" càng lúc càng thu hút. Bây giờ này nào ko vào xem có kỳ mới không là thấy người cứ bứt rứt thế nào ấy rồi. Nhưng cho em hỏi, anh viết những chi tiết "dữ dội" miêu tả chuyên ngành của Bá như thế đã qua kiểm duyệt của chị gái chưa vậy? Chị gái có biết ông chồng già 50t mà còn ham hố với những chi tiết nóng bỏng ấy không thế? Đúng là trái tim tuổi 20 có khác. Hí hí.
    Mà anh ạ. Liệu có phải nhân vật Bá được lấy cảm hứng một phần từ...bản thân tác giả ko thế? Tại vì em thấy Bá đa tình quá mà, lại "cuốn rũ" nữa, y anh ^-^

    Viết bởi meonhep 22 Apr 2009, 03:38

  51. Chà khi nhân cách Bá thuộc loại hạng bét mà đã "cua" ko biết bao nhiêu em rùi. Giờ Bọ tạo cho anh chàng Bá này có đạo đức và nhân cách tốt nữa thì chắc Bọ có ý định làm hạnh phúc cho các chi em roài.
    Hic hic hic Thằng Bá này chắc kiếp trước hắn tu đắc đạo roài bọ nhĩ.

    Viết bởi Quang Phong — 22 Apr 2009, 07:47

  52. Một Entry hay với nhiều chi tiết đẹp giữa chiến trường bom đạn, có câu này tôi rất thích :
    "Dấu chân các cô gái thanh niên xung phong nhằng nhịt trên đất, những dấu chân hiền hậu, nhỏ nhắn, xinh xắn in trên đất, toả đi bốn phương tám hướng, nở ra như những cánh hoa."
    Đọc thấy nhẹ nhàng đáng yêu giống như hình ảnh " Em giang tay, em xòe tay " vậy.

    Viết bởi Nguyen — 22 Apr 2009, 08:19

  53. Bọ cho em xin cái D/C nhà anh Tuấn Tiệp em vô coi.

    Viết bởi LHP — 21 Apr 2009, 23:49
    -------------------
    Vào: tranngoctuan.vnweblogs.com
    Thân mến

    vinhnq Viết bởi vinhnq — 22 Apr 2009, 08:48

  54. Chú Vinh, à quên, anh Vinh ơi. "Cát trọc đầu" càng lúc càng thu hút. Bây giờ này nào ko vào xem có kỳ mới không là thấy người cứ bứt rứt thế nào ấy rồi. Nhưng cho em hỏi, anh viết những chi tiết "dữ dội" miêu tả chuyên ngành của Bá như thế đã qua kiểm duyệt của chị gái chưa vậy? Chị gái có biết ông chồng già 50t mà còn ham hố với những chi tiết nóng bỏng ấy không thế? Đúng là trái tim tuổi 20 có khác. Hí hí.
    Mà anh ạ. Liệu có phải nhân vật Bá được lấy cảm hứng một phần từ...bản thân tác giả ko thế? Tại vì em thấy Bá đa tình quá mà, lại "cuốn rũ" nữa, y anh ^-^

    Viết bởi meonhep
    -----------------------

    Hu hu. Viết văn mà còn phải qua kiểm duyệt chị gái thì chít chít chít...
    Mà lại còn nói Bọ lấy nguyên mẫu ở Bọ để viết Bá nữa thì oan cho Bọ...Hu hu

    vinhnq Viết bởi vinhnq — 22 Apr 2009, 08:52

  55. Chà khi nhân cách Bá thuộc loại hạng bét mà đã "cua" ko biết bao nhiêu em rùi. Giờ Bọ tạo cho anh chàng Bá này có đạo đức và nhân cách tốt nữa thì chắc Bọ có ý định làm hạnh phúc cho các chi em roài.
    Hic hic hic Thằng Bá này chắc kiếp trước hắn tu đắc đạo roài bọ nhĩ.

    Viết bởi Quang Phong
    ------------------
    Còn dài lắm, còn tình hình lăm, không biết thế nào mà lần. Phải đọc tiếp thôi. He he

    vinhnq Viết bởi vinhnq — 22 Apr 2009, 08:53

  56. Một Entry hay với nhiều chi tiết đẹp giữa chiến trường bom đạn, có câu này tôi rất thích :
    "Dấu chân các cô gái thanh niên xung phong nhằng nhịt trên đất, những dấu chân hiền hậu, nhỏ nhắn, xinh xắn in trên đất, toả đi bốn phương tám hướng, nở ra như những cánh hoa."
    Đọc thấy nhẹ nhàng đáng yêu giống như hình ảnh " Em giang tay, em xòe tay " vậy.

    Viết bởi Nguyen
    ---------------
    Cám ơn anh, hun cái, em cũng rất thích câu này khi viết mà chỉ có anh khen, he he, hun cái

    vinhnq Viết bởi vinhnq — 22 Apr 2009, 08:55

  57. Cá nhân em thì rất thích đoạn này ( nếu không nói là thích nhất trong "Cát trọc đầu" từ trước tới giờ) vì em vẫn nghĩ không có nhân vật nào cứ luôn xấu và xấu mãi hoặc luôn tốt và mãi tốt được vì nhân vật cũng như con người (không là thánh cũng không là quỷ). Em không nghĩ thằng Bá sẽ tốt lên nhưng trong suốt quãng đời đã sống cũng phải có những lúc nó dũng cảm và lương thiện hoặc bị đặt vào hoàn cảnh phải như vậy chứ đúng không anh?

    Viết bởi An An 22 Apr 2009, 10:39

  58. Cá nhân em thì rất thích đoạn này ( nếu không nói là thích nhất trong "Cát trọc đầu" từ trước tới giờ) vì em vẫn nghĩ không có nhân vật nào cứ luôn xấu và xấu mãi hoặc luôn tốt và mãi tốt được vì nhân vật cũng như con người (không là thánh cũng không là quỷ). Em không nghĩ thằng Bá sẽ tốt lên nhưng trong suốt quãng đời đã sống cũng phải có những lúc nó dũng cảm và lương thiện hoặc bị đặt vào hoàn cảnh phải như vậy chứ đúng không anh?

    Viết bởi An An
    -----------
    Đúng thế, con người mà, ngay ác quy cũng còn có những phút xcao lòng em nhỉ. Cám ơn em đã ủng hộ

    vinhnq Viết bởi vinhnq — 22 Apr 2009, 10:51

  59. Chương này rất cao trào, Nụ, Bá gây bất ngờ cho mọi người, đọc rất thú vị.
    Giấc mơ của Bá có những đoạn rất đẹp, oai hùng... chứng tỏ trong Bá vẫn còn chút người sót lại.
    Độc giả đang đoán kỳ tới, Nụ sẽ nhường suất đi Bắc cho Bá, Bá đi hay ở quan trọng lắm, nhiệm vụ của anh là làm mọi người bất ngờ tiếp he...he...
    Gởi minh họa từ tinh mơ nhưng giờ này vẫn không thấy đâu hu...hu...

    Viết bởi Trung Dũng — 22 Apr 2009, 10:51

  60. Chương này rất cao trào, Nụ, Bá gây bất ngờ cho mọi người, đọc rất thú vị.
    Giấc mơ của Bá có những đoạn rất đẹp, oai hùng... chứng tỏ trong Bá vẫn còn chút người sót lại.
    Độc giả đang đoán kỳ tới, Nụ sẽ nhường suất đi Bắc cho Bá, Bá đi hay ở quan trọng lắm, nhiệm vụ của anh là làm mọi người bất ngờ tiếp he...he...
    Gởi minh họa từ tinh mơ nhưng giờ này vẫn không thấy đâu hu...hu...

    Viết bởi Trung Dũng
    ------------
    Đang chờ cu con về giúp, không cách gì coppy được ảnh. Hu hu

    vinhnq Viết bởi vinhnq — 22 Apr 2009, 10:59

  61. Com cho bài trước he…he… thiếu sót, thiếu sót.

    Mình vốn nòi bảo thủ (em anh bảo kê, con ông bảo vệ, cháu cụ Bảo Đại)
    Trước rất ghét chát chít, blog bleo
    Gần năm trước, bạn bè xì xầm về mấy bài viết lạ, vui, quái thai của ông Quanglập52, vào xem thử thì sướng tê chim vì mấy cái Trại viết Suối Hoa – dùng đũa gắp chim – Cụ Võ và những bạn say kỳ dị rất người của ông Quang Lập mà mình cũng biết sơ sơ.
    Cách đây dăm tháng, vào trang QL52 thấy ông anh cò mồi mời độc giả vào trang ông em vinhnq.vnweblogs
    Mới đầu đọc thấy văn ông này tự nhiên chủ nghĩa với mầy cái thi dun thi sán, so chim… nên chán, chỉ đọc Lập thôi nhưng mấy bữa sau quay lại thấy đăng 300 ngày khác, lướt sơ sơ thì bị cuốn hút và rất cảm thông với ông này thế là thành độc giả thường xuyên suốt 5 tháng trời, vượt qua Rứa đó anh Chiến a, Sự thật, Hà Nội lũ, Trinh Xanh… và hơn tháng nay là Cát trọc đầu có anh Bá đẹp trai lồng lộng cùng mấy cô xinh đẹp hứng tình.
    5 tháng, vui, giận, buồn bực, tức dái cùng với mấy nhân vật của đ/c này, đôi khi nghĩ mình rảnh rang quá và vô duyên lạ.
    Hôm nay đ/c chủ nhân vinhnq.vnweblogs ăn mừng ngày biết lẫy biết bò, tôi xin chúc đ/c: Đẹp trai như Bá, Quý hóa như Xuân, Tấm thân như Nụ, Dễ dụ như Hà, Chói lòa như chính ủy he…he…
    Chúc đ/c bay cao, bay xa, thành công oanh liệt trên mọi mặt trân.

    Viết bởi Trung Dũng — 22 Apr 2009, 13:59

  62. .............
    5 tháng, vui, giận, buồn bực, tức dái cùng với mấy nhân vật của đ/c này, đôi khi nghĩ mình rảnh rang quá và vô duyên lạ.
    Hôm nay đ/c chủ nhân vinhnq.vnweblogs ăn mừng ngày biết lẫy biết bò, tôi xin chúc đ/c: Đẹp trai như Bá, Quý hóa như Xuân, Tấm thân như Nụ, Dễ dụ như Hà, Chói lòa như chính ủy he…he…
    Chúc đ/c bay cao, bay xa, thành công oanh liệt trên mọi mặt trân.

    Viết bởi Trung Dũng
    ------------
    He he. Quyyết tâm. Quyết tâm. Quyết tâm

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 22 Apr 2009, 14:04

  63. Không phải nhà văn hay nhà thơ mà chỉ là một người lang thang trên các blog để đọc ké đọc chùa thì có được phép còm ko bọ Vinh?

    Nếu được thì cho em còm 1 câu nhé: HAY
    Thế thoi nhỉ hehe

    Viết bởi Lang Thang — 22 Apr 2009, 14:53

  64. Không phải nhà văn hay nhà thơ mà chỉ là một người lang thang trên các blog để đọc ké đọc chùa thì có được phép còm ko bọ Vinh?

    Nếu được thì cho em còm 1 câu nhé: HAY
    Thế thoi nhỉ hehe

    Viết bởi Lang Thang
    ------------
    He he.
    Hay.

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 22 Apr 2009, 14:57

  65. @Gửi Lão Bọ và Trung Dũng!

    Sao cái hình minh họa nhìn thằng Bá hóa ra Bọ là răng? Hóa ra cái tên Trung Dũng này cũng "thâm nho" chứ! hehe

    Viết bởi Ngày xưa — 22 Apr 2009, 15:21

  66. @Gửi Lão Bọ và Trung Dũng!

    Sao cái hình minh họa nhìn thằng Bá hóa ra Bọ là răng? Hóa ra cái tên Trung Dũng này cũng "thâm nho" chứ! hehe

    Viết bởi Ngày xưa
    -----------------------------
    Không để ý, đọc Cm xong , ngắm lại, chết cha rồi, Dũng ơi là Dũng giống Bọ thật. he he

    Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 22 Apr 2009, 15:54

  67. Chào anh Vinh
    Em là một người mới đến.
    Mãi gần đây em mới biết đến và hiểu anh qua blog này của anh. Em rất thích phong cách viết văn của anh.
    Nhưng em có một nhận xét thế này anh xem có ai nói chưa: Tiểu đội TNXP Mười cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc chỉ còn một người sống sót, tiểu đội TNXP trong "Cô gái mang tên dòng sông" cũng chỉ còn một người, và nay lại thêm tiểu đội nữ TNXP "Cát trọc đầu" cũng thế.
    Hình như anh rất nặng tình với tiểu đội các cô gái TNXP.
    Mạo muội có vài lời nhận xét, xin anh bỏ qua.

    Viết bởi hoa — 24 Apr 2009, 10:13

  68. Chào anh Vinh
    Em là một người mới đến.
    Mãi gần đây em mới biết đến và hiểu anh qua blog này của anh. Em rất thích phong cách viết văn của anh.
    Nhưng em có một nhận xét thế này anh xem có ai nói chưa: Tiểu đội TNXP Mười cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc chỉ còn một người sống sót, tiểu đội TNXP trong "Cô gái mang tên dòng sông" cũng chỉ còn một người (vừa chiếu lại trên kênh phim truyện VCTV2), và nay lại thêm tiểu đội nữ TNXP "Cát trọc đầu" cũng thế.
    Hình như anh rất nặng tình với tiểu đội các cô gái TNXP.
    Mạo muội có vài lời nhận xét, xin anh bỏ qua.

    Viết bởi hoa — 24 Apr 2009, 10:14


Thêm góp ý

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)