
Minh họa cho truyện: Họa sĩ Trung Dũng
Một bức điện ngắn: Chính uỷ về thăm đại đội.
Đại đội trưởng cả đêm không ngủ, thỉnh thoảng lại chui đầu ra ngoài võng, hỏi Bá, làm sao nhỉ, làm sao nhỉ. Bá vắt vẻo chân trên võng, rít thuốc, nói rõ từng tiếng. Đại đội trưởng Thắng vùng dậy, ông nói chậm cái, tôi phải ghi. Chưa bao giờ đón thủ trưởng lớn, nay lúng túng ông ạ. Bá nói, thứ nhất là phải chỉnh tề trang phục, chiến tranh gian khổ, nhưng điều lệnh quân đội là càng phải nghiêm túc. Thứ hai là cần phải chuẩn bị cho Chính uỷ bữa ăn đạm bạc nhưng nhớ đời. Đạm bạc và nhớ đời là sao? Bá cười, đạm bạc là tự tung tự cấp, nhớ đời là phải ngon. Món gì nhỉ? Ông nói Chính uỷ thích món thịt chó à? Bá nói, không, ăn cơm chiến sĩ thôi, càng đạm bạc càng tốt, nhưng sau bữa ăn cần cho Chính uỷ xem văn nghệ đại đội, cây nhà lá vườn để Chính uỷ và đoàn cán bộ cấp trên hiểu rằng, đúng là tiếng hát át tiếng bom. Đây là cơ hội cho chúng ta báo cáo để Chính uỷ xem xét phong anh hùng. Thắng bước lại, ngồi cạnh Bá: văn nghệ nhờ ông nhé. Tôi sẽ lo đón tiếp, báo cáo. Bá nhìn Thắng, báo cáo ngày mai tôi sẽ viết. Ông đưa Chính uỷ đi xem xét trọng điểm. Khi quay lại, tôi đã lo xong mấy tiết mục văn nghệ. Thắng thở phào nhẹ nhõm.
X X
X
Xuân và Nụ đi xuyên rừng, khảo sát mở một con đường nghi binh máy bay Mỹ. Vách núi cheo leo, những phiến đá dựng đứng, nóng rực trong nắng. Từ trên cao, Nụ nhìn xuống trọng điểm, nhìn xuống con đường vắt cheo leo qua những triền núi đá, trơ trọi và nát tươm trong vô số những hố bom.
Xuân nói, kinh nhỉ, toàn tay không với các cuốc, cái xàbeng mà suốt mấy năm, chị em mình đào bới vách đá, làm được nhiều đường quá.
Nụ ngắm đá. Nụ ngắm những vệt đá bị chẻ dọc, lẹm vào vách núi, mở bên bờ vực những con đường cheo leo, chạy vòng qua vòng lại quanh những sường núi, tưởng như đó là công trình làm ra từ những phương tiện máy móc hiện đại, không phải từ bàn tay con gái.
Nụ đưa bản tay mình lên, đôi bàn tay hồi còn ở nhà, bao giờ mẹ cô cũng nâng niu. Mẹ nói, tay con gái phải mềm mại, phải hồng hào thì đàn ông nó mới thích. Nụ cầm cái cuốc mẹ cũng không cho, để đó cho tao. Nụ cầm cái búa mẹ cũng để đó cho tao. Mẹ giữ bàn tay Nụ như giữ của cải trong nhà. Mẹ nói, Nụ của mẹ rất đẹp, mẹ muốn giữ cho Nụ một vẻ đẹp thật công chúa để khi về nhà chồng người ta khỏi khinh. Nụ cười, con nhà nông, sao mẹ lại ví con là công chúa. Mẹ nói đời mẹ khổ rồi, khổ thêm cũng không sao, mẹ không muốn Nụ vất vã, Nụ phải lấy chồng cán bộ, Nụ phải đi làm cán bộ. Nhưng bàn tay Nụ bây giờ đã chai ráp, đã phồng rộp lên từng ngày, bàn tay không còn mềm mại nữa mà chai cứng như tay đàn ông rồi. Nụ cầm bàn tay Xuân lên, tay Xuân còn chai sần nhiều hơn Nụ. Nụ áp bàn tay Xuân lên má mình, kéo nhẹ, vết chai ở da làm ráp cả mặt. Xuân nói, mày làm sao thế. Nụ cười, em nghĩ đến mẹ, mẹ bảo tay con gái phải mềm mại. Xuân ngồi xổm, vào đây, tay mềm mại sao được.
Mắt Xuân long lanh, thế mà anh Dũng khen, tay em ấp áp lắm. Anh Dũng tao rất thích nắm bàn tay tao, anh nói, sau này hoà bình, cưới nhau, mọi việc to việc nhỏ trong nhà anh ấy làm hết để giải phóng đôi bàn tay cho tao, anh ấy nói, bàn tay tao ở mặt trận gian khổ rồi, sau này, anh ấy cho bàn tay tao nghỉ ngơi dài ngày. Rồi Xuân nằm ngửa ra đất, tao nhớ anh Dũng mày ạ. Mày nhớ ai không? Nụ cũng nằm bên Xuân. Hai chị em nằm trên phiến đá lớn, Nụ lắc đầu. Quên lão Bá rồi à? Nụ gật đầu. Ừ, quên đi, lão ấy chỉ lợi dụng. Nụ nói, nói quên thế thôi, nhiều khi cũng thấy nhớ. Xuân cười, mày nhớ ba cái vụ nó lột truồng quần áo của mày ra, chứ nhớ gì. Lâu không bị, thèm hả? Nụ chúi đầu vào ngực Xuân, chị chưa bị nên không biết đấy thôi. Xuân quay sang Nụ, lần đầu thế nào hả mày? Nụ cười. Nụ thì thầm, hôm nào gặp anh Dũng, cho anh ấy một lần đi. Xuân xua tay, không được đâu, lão này mà thấy tao lột áo quần ra lão phóng xe chạy liền. Nụ cười, chị nhầm, đàn ông chẳng thằng nào chạy đâu chị ạ.
Một lúc, Xuân thở dài, con gái tụi mình vào đây lâu ngày e cũng thành đá mày ạ. Nụ ngạc nhiên, sao chị nói thế. Xuân ngồi dậy, thì ngày đêm theo phá bom, thông đường, cái sống cái chết rình rập, đứa nào cũng bặm trợn, băm bổ như con trai hết, làm sao mà không thành đá.
Nụ đột ngột cởi nút áo ra. Bộ ngực trần phơi lộ trong nắng. Chị xem ngực em cái, đẹp không? Xuân đưa tay xoa nhẹ lên ngực Nụ, nói, đẹp lắm, đẹp lắm, thằng đàn ông nào thấy ngực của mày cũng muốn bóp cái nhỉ. Nụ nhắm mắt, kéo tay chị Xuân đưa lên ngực. Xuân nói, mày làm gì thế, tay tao bổng rộp lên rồi, có gì nữa đâu. Nụ thở dốc, nhưng em đang thích chị ạ.
X X
X
Bá hì hục ngồi viết thành tích đại đội.
Nếu Bá thành công trong việc đưa đại đội thành đơn vị anh hùng thì tiếng tăm Bá cũng lừng lẫy.
Bá tập trung từng chữ một.
Đại đội trưởng Thắng thì tìm bộ áo quần mới nhất mang vào, mang giày mới, nai nịt gọn gàng, đầu đội mũ tai bèo. Thắng đứng nghiêm, đưa tay chào: Báo cáo Chính uỷ, tôi Nguyễn Văn Thắng, đại đội trưởng đại đội 25. Chưa được. Tiếng hô không đanh thép. Thắng làm lại. Thắng chạy từ ngoài vào, úp mặt vào góc hang, hét to: Báo cáo Chính uỷ...
Bá giật mình cáu, ông làm cái gì đấy, để yên cho tôi viết báo cáo.
Thắng nói, thì tôi đang tập điều lệnh đội ngũ để đón Chính uỷ.
Bá xoay Thắng lại, ngách hang này là chỗ đi đái, chính uỷ đâu mà ông cứ chạy vào đấy báo cáo.
Thắng cười, thì coi như trước mặt là chính uỷ.
Bá nói, ông coi tôi là chính uỷ không được à?
Thắng gật gật đầu, đúng vậy, đúng vậy, tôi làm lại nhé.
X X
X
Từ 12 giờ trưa máy bay bắt đầu oanh tạc.
Chỉ trong chốc lát, trọng điểm dày đặc lửa và khói.
Đại đội trưởng Thắng trút bỏ bộ quân phục đón chính uỷ, lao về các trung đội. Bá bình thản ngồi ở góc hang viết báo cáo.
Trước khi rời hang, Thắng nói, anh cứ viết báo cáo gửi, bom đạn thế này Chính uỷ chẳng về nữa đâu.
Thắng lao về trung đội của An đang chốt giữ trọng điểm. Bom nổ dày đặc.
An chạy đến bên Thắng, 2 cây số đường bị bom cắt ngang. Tôi đang cho anh em khắc phục.
Thắng quan sát bằng ống nhòm, lẩm bẩm, hôm nay tình hình hơi khác, máy bay oanh tạc bất thường, không biết có chuyện gì.
Nghe có tiếng hát trong hang đá lẫn trong tiếng bom. Thắng hỏi, hát hò cái gì thế. An nói, chính trị viên Bá yêu cầu anh em tập lại bài hát do Bá sáng tác. Thắng sừng sộ, bài hát con cặc, giải tán, ra mặt đường hết. An níu Thắng, nhưng đầy là tiết mục văn nghệ đón chính uỷ. Thắng cáu, chính uỷ trời cũng phải thông đường đã, giải tán, điều động tất cả ra mặt đường ngay.
An chạy vào hang đá. Tổ văn nghệ đang véo von hát. An nói, giải tán văn nghệ, ra mặt đường. Tất cả vỗ tay. An hỏi, sao vỗ tay. Một người nói, trung đội trưởng ạ, thà ra mặt đường còn sướng hơn tập hát. Một người khác nói, bài hát gì mà hát lên cứ như đá lăn. Mọi người cười. Đại đội trưởng Thắng tới, các đồng chí giải tán, ra mặt đường, không hát hò gì hết. Đột ngột Bá đã đứng sau lưng, tiếng Bá lạnh tanh: Ai cho phép dừng văn nghệ. Đại đội trưởng Thắng nói, tôi đấy, văn nghệ văn gừng, đường đang tắc, cần người lắm, lúc này không thể văn nghệ. Bá nhìn Thắng, nếu đồng chí nghiêm cấm anh em tập văn nghệ thì đồng chí viết cho mấy chữ. Thắng ngớ ra, viết cái gì? Bá nói, chính trị và quân sự là hai chân ở chiến trường, đồng chí định thủ tiêu chân chính trị đúng không? Đại đội trưởng Thắng lúng túng: Nhưng đường đang tắc. Bá nói, đường tắc mới cần văn nghệ. Tiếng hát át tiếng bom.
Bá vào, tay cầm ghi ta, rồi cất lời:
-Ôi...Chiến trường thân yêu, vì tổ quốc, chúng ta không tiếc chi tuổi trể...
Một quả bom nổ gần. Bá chui tọt vào ngách hang đá, vẫn gào lên hát:
-Tuổi trẻ chúng ta sợ chi đạn bom, sợ chi khói lửa...
Tổ văn nghệ ồn ào hát theo Bá. Thắng đứng nhìn rồi quay ra. An chạy theo.
X X
X
Chính uỷ cùng đồng chí liên lạc đi bộ ra trọng điểm. Một cô gái nằm vắt qua tảng đá. Chính uỷ bước lại, lay gọi, này đồng chí. Cô gái mở mắt. Đồng chí làm sao thế? Ở đơn vị nào, lạc đường à? Cô gái nói tên em là Hà thưa thủ trưởng, em ở miền Bắc trở lại đơn vị. Chính uỷ đưa bi đông cho Hà. Hà uống nước ừng ực. Khát qua. Em đi bộ mấy ngày trong rừng, tìm về đơn vị, tới đây thì kiệt sức. Chính uỷ nhìn đồng chí liên lạc, ta nghỉ chút đi. Chính uỷ ngồi bên Hà.
-Nói tôi nghe nào, ai cử đồng chí ra Bắc.
Hà hỏi:
-Nhưng thủ trưởng là ai?
-Tôi đi công tác qua đây thôi
-Thủ trưởng biết chính uỷ của em không?
-Không. Sao?
-Thủ trưởng có biết chính trị viên Bá không?
-Không. Sao?
-Không có chuyện gì đâu ạ.
Chính uỷ đưa mắt cho đồng chí liên lạc, đồng chí liên lạc hiểu ý lảng xa ra.
-Có gì nói tôi nghe...
Hà nhìn chính uỷ:
-Em định tìm đường lên gặp Chính uỷ báo cáo một việc về anh Bá.
-Thế à? Cậu ấy sao?
-Lính tụi em nói, cậu ấy yêu cháu ruột của chính uỷ nên được cưng chiều, từ chiến sĩ lên thẳng chính trị viên.
-Thế à? Anh em phản đối à?
-Dạ..Chuyện ấy không có gì nếu anh Bá là người tử tế...
-Hả? Tôi không hiểu
-Anh em chiến sĩ nói, chỉ vì chính uỷ ăn được bữa thịt chó anh Bá nấu mà được thăng chức...
-Ha ha ha...Vui nhỉ. Sao nữa?
-Thủ trưởng biết không? Để kiếm được con chó cho chính uỷ ăn, hai chiến sĩ chúng ta đã hy sinh...
Chính uỷ đột ngột ho.
Hà nói tiếp:
-Không dấu gì thử trưởng, em và anh Bá có quan hệ. Rôi em có thai, rồi anh Bá xin cho em ra Bắc. Anh ấy nói, anh ấy sẽ ra cưới em. Nhưng hoá ra, về quê, anh ấy vẫn chưa li dị vợ, anh ấy nói dối để tống cổ em rời khỏi mặt trận với cái thai. Rồi em bị sức ép của bom, sẩy thai, một người lính cùng quê em báo với anh ấy tin em sẩy thai, anh ấy lại tỏ ra rất vui mừng...Em quyết định quay vào mặt trận. Em muốn xin các thủ trưởng ở trọng điểm. Chết thì thôi. Em phải gặp mặt anh Bá...Em phải tổ cáo anh ấy thủ trưởng ạ. Em muốn báo cáo với chính uỷ về anh ấy. Anh ấy là thằng khốn nạn. Trong lúc anh ấy làm em có thai thì anh ấy còn quan hệ với bác sĩ Kim Anh, cháu ruột của chính uỷ...
Hà vừa kể vừa ấp ức khóc. Như thế nỗi ấm ức này chỉ chờ có dịp là tuôn ra hết.
Chính uỷ im lặng hút thuốc.
-Đồng chí yếu, không thể ở đơn vị trọng điểm được, tôi bố trí đồng chí về mặt trận bộ nhé...
-Thủ trưởng là ai mà bố trí được em về mặt trận bộ.
Chính uỷ viết mấy chữ đưa cho Hà rồi nói, cô cứ theo đường này, đi cẩn thận, cách đây hai cây số có xe con tôi ở đó, cô đưa mảnh giấy này cho lái xe, đồng chí ấy sẽ chở cô về mặt trận bộ. Tối chúng ta gặp nhau. Tôi phải đi.
Chính uỷ và chiến sĩ liên lạc đi tiếp. Hà nhìn theo rồi cô lặng lẽ bước theo sau.
X X
X
Xuân nhổm lên nhìn rồi kéo tay Nụ: Nụ, ai thế nhỉ. Hai thằng cha nào liều mạng thế nhỉ. Xuống với tao.
Xuân và Nụ chạy xuống trọng điểm.
Xuân hét:
-Này hai ông tướng, sao cứ lù lù đi vào trọng điểm thế, không nhớ là máy bay vừa oanh tạc xong à?
Chính uỷ nhìn Xuân:
-Đây là cũng đường do tiểu đội đồng chí Xuân phụ trách?
Nụ nhanh nhảu:
-Báo cáo đúng ạ...Tiểu đội trưởng Xuân đây ạ.
Chính uỷ bắt tay Xuân:
-Tốt lắm, đồng chí là Xuân...Tôi đã nghe tiếng tiểu đội đồng chí rồi...
Xuân lí nhí:
-Thủ trưởng là ai ạ?
Đồng chí liên lạc:
-Đây là Chính uỷ mặt trận
Nụ hét lên:
-Úi trời ơi, chính ủy đây rồi...Bọn em mấy ngày nay cứ hỏi nhau, chính uỷ như thế nào nhỉ...Ui trời ơi, chính uỷ cho em cầm tay cái...Thích quá...
Chính uỷ cười:
-Các đồng chí giỏi lắm, rất giỏi, tôi muốn tận mắt nhìn thấy các đồng chí nên mới đi bộ vào đây...
Xuân ngỡ ngàng:
-Báo cáo chính uỷ...Chúng em không biết để đón chính uỷ
Chính uỷ vỗ vai Xuân:
-Đồng chí theo tôi đi luôn nhé, chuẩn bị ba lô, tôi cho đồng chí 20 phút.
Xuân hỏi:
-Đi đâu thủ trưởng?
Đồng chí liên lạc:
-Chính uỷ chọn đồng chí cùng Chính uỷ đi Đại đội thi đua toàn quân ở Hà Nội. Đồng chí sẽ gặp Bác Hồ...
Chính uỷ nói thêm:
-Thành tích của đồng chí cả mặt trận đều biết. Rất giỏi.
Đồng chí liên lạc:
-Đồng chí chuẩn bị đi ngay, cùng thủ trưởng lên tiểu đoàn nhé.
Đồng chí liên lạc quay sang chính uỷ:
-Chúng ta không ghé đại đội theo kế hoạch hả thủ trưởng?
-Không.
Nụ ôm ghì lấy Xuân:
-Ôi chị Xuân...
X X
X
Đại đội trưởng Thắng vẫn áp mặt vào ngách đá: Báo cáo Chính uỷ, tôi...
Chính trị viên Bá thì đang sang sảng đọc báo cáo thành tích.
An chạy vào, vừa thở vừa nói:
-Báo cáo...
Bá bực mình dừng đọc:
-Gì nữa? Lại đang tắc đường?
An:
-Báo cáo, Chính uỷ đã về đại đội ta
Đại đội trưởng Thắng định lao ra. Bá giữ tay lại:
-Chỉnh đốn trang phục đi đã.
An:
-Nhưng Chính uỷ đã đi rồi à?
Bá trợn mắt:
-Cậu ăn nói lẩn thẩn gì thế, chính uỷ về, rồi đi, là sao?
An:
-Chính uỷ về thẳng trọng điểm nơi tiểu đội trưởng Xuân phụ trách và đưa đồng chí Xuân đi luôn, nghe nói là đồng chí Xuân sẽ đi báo cáo chiến công ở Hà Nội.
Bá xô đại đội trưởng Thắng suýt ngã, lao ra cửa hang.
Bá chạy vọt lên đường.
Con đường vắng lặng.
Bá quay lại, đột ngột giật mình khi nhìn thấy Hà đứng trước mặt.
Trong ngách hang bên trái, tốp ca nam nữ đang khí thế ôn luyện bài hát do Bá sáng tác. Hà nhìn Bá:
-Chính uỷ đi xa rồi...Chính uỷ mời tôi về với làm việc ở Bộ tư lệnh. Tôi đã kể hết chuyện về anh cho chính uỷ nghe, cả chuyện thịt chó...
Bá quay vào, bước sầm sập.
Hà nói theo:
-Anh không dấu mặt được mãi đâu chính trị viên ạ.
Trong hang đá, tốp ca nam nữ đang gào lên rất to:
-Ôi những chiến sĩ thân yêu của tôi, ngày đêm đối mặt với quân thù bảo vệ quê hương...
Bá giật cái ghi ta từ tay một người lính.
Tiếng hỏi nhao nhao:
-Chính trị viên ơi, chuẩn bị tíêt mục văn nghệ chưa?
-Chính tị viên ơi, bọn em thuộc hết bài rồi đấy, hùng tráng quá, khí thế quá nhỉ?
Bá cầm cái đàn ghi ta lên đập mạnh vào vách đá.
Ghi ta vỡ tan.
Đại đội trưởng Thắng chạy tới:
-Báo động à?
Bá ngồi im.
Bóng Bá hắt vào thành hang như một hòn đá.
(Còn nữa)
Hà Nội, 13 giờ ngày 11/4/2009
Bản in
Bóc mở hàng sau sinh nhật Bọ Vinh
Viết bởi hanguyen — 11 Apr 2009, 13:49
Bọ ơi, Bọ khỏi ốm hẳn chưa đấy. Thấy bọ viết tiếp thế này, em tin là Bọ khỏe hơn rồi. Dù em biết 50 tuổi còn trẻ lắm, nhưng Bọ nhớ giữ gìn sức khỏe, nhất là lúc xa "chị gái" Bọ nhé.
Em ghét thằng Bá lắm.
có lúc muốn nó chết quách đi rồi. Nhưng mà chết là hết chuyện, Bọ nhỉ.
Chúc Bọ cuối tuần vui.
Viết bởi Xuân Hà — 11 Apr 2009, 13:49
Nụ ngắm đá. Nụ ngắm những vệt đá bị chẻ dọc, lẹm vào vách núi, mở bên bờ vực những con đường cheo leo, chạy vòng qua vòng lại quanh những sường núi, tưởng như đó là công trình làm ra từ những phương tiện máy móc hiện đại, không phải từ bàn tay con gái.
-----
Bàn tay các cô gái thanh niên xung phong thật là kỳ tích, góp phần rất lớn trong việc mở và giữ đường!
______________
-Thủ trưởng biết không? Để kiếm được con chó cho chính uỷ ăn, hai chiến sĩ chúng ta đã hy sinh...
----
Đúng là đau xót! miếng thịt chó ăn rồi nay nghèn nghẹn...
Bá mà Bọ khéo sắp đặt có Hà, thì Bá chắc chết cho cái vụ bị lộ như thế này! Đúng là Hà ...đánh Bá cho chết! Hà Bá hi hi hi...
Nhưng có lẻ đời Bá còn lên hương, mà muốn thế chắc ông Chính Uỷ phải....
He he bí mật phải không Bọ!
Viết bởi hanguyen — 11 Apr 2009, 14:27
Kẻ xấu xa rồi cũng sẽ lộ mặt. Nhưng cái quan trọng là cấp trên có dám xử lý không vì sợ há miệng mắc quai. Vinh khỏi bệnh rồi hả. Cố gắng lên. Tập thơ "87 & tôi" bắt mắt lắm. Cảm ơn Vinh rất nhều về tấm lòng đối với bè bạn.
Viết bởi Nguyễn Đức Đát — 11 Apr 2009, 15:06
Bá bị lộ sớm quá, thế là sắp đến lúc phải chia tay d/c Bá rồi phải không anh Vinh ?
Viết bởi Sống Chậm — 11 Apr 2009, 15:43
Có lẽ đến cung đường này, Bọ đã cho Chính ủy tỉnh ngộ, còn hiệu quả hơn cả một đợt tập huấn chỉnh quân chuẩn bị cho chiến dịch!
Hoan hô QYV354!
Và đã mất cảnh giác để Bọ xé rào đào ngũ chuồn sang VTV. Hehe!
Viết bởi Tấn Định — 11 Apr 2009, 15:48
Thôi để cho Bá chết đi.
Không thì cho nó... tự kiểm điểm.
Không nữa thì bắt nó chui vào hang đọc hết tiểu thuyết này, nếu vẫn chưa no... đòn thì đọc thêm... thơ VCH, chết luôn. Chết tốt. Hehe...
Viết bởi Văn Công Hùng — 11 Apr 2009, 16:23
mấy ônmg nhà văn là hay giết bậy giết bạ lắm nhá. cứ bi bí là giết phéng đi... không biết bọ Vinh có ác như thế không?
Viết bởi ngưỡng mộ anh bá — 11 Apr 2009, 16:46
Bọ ơi, Bọ khỏi ốm hẳn chưa đấy. Thấy bọ viết tiếp thế này, em tin là Bọ khỏe hơn rồi. Dù em biết 50 tuổi còn trẻ lắm, nhưng Bọ nhớ giữ gìn sức khỏe, nhất là lúc xa "chị gái" Bọ nhé.
Em ghét thằng Bá lắm.
có lúc muốn nó chết quách đi rồi. Nhưng mà chết là hết chuyện, Bọ nhỉ.
Chúc Bọ cuối tuần vui.
Viết bởi Xuân Hà
---
Hết bệnh thôi nhưng chưa khẻo lắm em ạ, Bọ sẽ chú ý ăn uống, nghie ngơi thoải mái, nếu buồn ra phố ngồi ngắm chân các em
Đừng ghét thằng Bá, thằng này sau này làm to, được nhờ đấy. Hi hi
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 17:05
Nụ ngắm đá. Nụ ngắm những vệt đá bị chẻ dọc, lẹm vào vách núi, mở bên bờ vực những con đường cheo leo, chạy vòng qua vòng lại quanh những sường núi, tưởng như đó là công trình làm ra từ những phương tiện máy móc hiện đại, không phải từ bàn tay con gái.
-----
Bàn tay các cô gái thanh niên xung phong thật là kỳ tích, góp phần rất lớn trong việc mở và giữ đường!
______________
-Thủ trưởng biết không? Để kiếm được con chó cho chính uỷ ăn, hai chiến sĩ chúng ta đã hy sinh...
----
Đúng là đau xót! miếng thịt chó ăn rồi nay nghèn nghẹn...
Bá mà Bọ khéo sắp đặt có Hà, thì Bá chắc chết cho cái vụ bị lộ như thế này! Đúng là Hà ...đánh Bá cho chết! Hà Bá hi hi hi...
Nhưng có lẻ đời Bá còn lên hương, mà muốn thế chắc ông Chính Uỷ phải....
He he bí mật phải không Bọ!
Viết bởi hanguyen
------------
Anh nói phải, những ngáng trở này đối với bá ăn thua gì, chỉ là những bước tập sự thôi. Mọi chuyện vẫn đang ở phái trước. he he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 17:08
Kẻ xấu xa rồi cũng sẽ lộ mặt. Nhưng cái quan trọng là cấp trên có dám xử lý không vì sợ há miệng mắc quai. Vinh khỏi bệnh rồi hả. Cố gắng lên. Tập thơ "87 & tôi" bắt mắt lắm. Cảm ơn Vinh rất nhều về tấm lòng đối với bè bạn.
Viết bởi Nguyễn Đức Đát
-------------------------
Tình hình nói chung vẫn rất tình hình anh ạ. Hi Hi
Anh nhận thơ thấy thích là em vui rồi.
Cám ơn anh đã đọc sớm
Em đang điều tiết làm việc khoa học hơn vì nói chung là già rồi, he he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 17:11
Bá bị lộ sớm quá, thế là sắp đến lúc phải chia tay d/c Bá rồi phải không anh Vinh ?
Viết bởi Sống Chậm
--
Còn căng thẳng lắm, chưa thể chia tay được, hi hi
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 17:12
Có lẽ đến cung đường này, Bọ đã cho Chính ủy tỉnh ngộ, còn hiệu quả hơn cả một đợt tập huấn chỉnh quân chuẩn bị cho chiến dịch!
Hoan hô QYV354!
Và đã mất cảnh giác để Bọ xé rào đào ngũ chuồn sang VTV. Hehe!
Viết bởi Tấn Địn
------------
He he, trốn suốt anh ạ, nhưng nhờ ông bà phù hộ nên chưa bị tóm lần nào. Hì
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 17:13
Thôi để cho Bá chết đi.
Không thì cho nó... tự kiểm điểm.
Không nữa thì bắt nó chui vào hang đọc hết tiểu thuyết này, nếu vẫn chưa no... đòn thì đọc thêm... thơ VCH, chết luôn. Chết tốt. Hehe...
Viết bởi Văn Công Hùng
---------------
Thử thách lộ mặt với nó là cái gì, lộ hết rồi mà nó vẫn lên chức mới tài. He he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 17:14
mấy ônmg nhà văn là hay giết bậy giết bạ lắm nhá. cứ bi bí là giết phéng đi... không biết bọ Vinh có ác như thế không?
Viết bởi ngưỡng mộ anh bá
-----------------
Đúng rứa, đúng rứa, không thể giết nhân vật một cách tùy tiện và vô tổ chức được.
Phải cứu lấy anh bá vụ này. he he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 17:16
He he,
Sao bác lại để cho thằng Bá nó lộ diện sớm thía nhỉ? Pà kon có bít vì sao không? Chả qua là cũng do sự ghen tuông mà thôi. Nhỉ?
Mà lão cũng phải rút kinh nghiệm nhá, đến sinh nhật của mình mà còn ...lộn! Tệ quá!
Viết bởi Nguyễn Trường Thịnh — 11 Apr 2009, 17:56
He he,
Sao bác lại để cho thằng Bá nó lộ diện sớm thía nhỉ? Pà kon có bít vì sao không? Chả qua là cũng do sự ghen tuông mà thôi. Nhỉ?
Mà lão cũng phải rút kinh nghiệm nhá, đến sinh nhật của mình mà còn ...lộn! Tệ quá!
Viết bởi Nguyễn Trường Thịnh
--------------
he he.
Cho lộ mặt sớm để xem thằng này cao tay đến đâu.
Lộn là phẩm chất c ủa lãnh đạo nước mình mà. Hu hu
Tu nay chac CHinh Uy k con an thit cho nua dau Bo nhi? Chinh Uy xu su doan ni duoc đấy. Bá lần này hơi bị bẽ mặt ...
-------
Ảnh gia đình của Bọ thật ấm áp!
Viết bởi Hồng Nhật — 11 Apr 2009, 18:26
mấy hôm ni em đi Hội rằm tháng 3 ở Minh Hóa về nhưng không viết được chữ mô cả..he he. Anh khỏe rồi à/ Hôm qua sinh nhật anh mà lại quên mất..he he. Đừng trách em anh nghe vì em có cái tội hay quên, không hề hề nhớ được sinh nhật của ai cả
Viết bởi phan phương — 11 Apr 2009, 18:36
BỌ VINH :
***
Mọi việc sẽ trở lại tốt đẹp .
Hãy trở về Suriento,
HDC dạo này bận quá , tạm gửi cho BỌ tấm ảnh "Đẹp nhất ".
Số còn lại sẽ gửi theo Mail cho bọ sau
Ha...ha !
Viết bởi hadinhchung — 11 Apr 2009, 18:48
Tu nay chac CHinh Uy k con an thit cho nua dau Bo nhi? Chinh Uy xu su doan ni duoc đấy. Bá lần này hơi bị bẽ mặt ...
-------
Ảnh gia đình của Bọ thật ấm áp!
Viết bởi Hồng Nhật
--------------
Hì hì. Vấn đề kỳ sau rất thích, anh đoán vậy vì chưa viết. he he
Năm ngoái cả nhà đi sang mấy nước sau khi Bọ bị mổ ruột thừa, nhưng không ai biết vì chưa vô Blog . he he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 18:55
mấy hôm ni em đi Hội rằm tháng 3 ở Minh Hóa về nhưng không viết được chữ mô cả..he he. Anh khỏe rồi à/ Hôm qua sinh nhật anh mà lại quên mất..he he. Đừng trách em anh nghe vì em có cái tội hay quên, không hề hề nhớ được sinh nhật của ai cả
Viết bởi phan phương — 11 Apr 2009, 18:36
--------------------
He he, làm sao trách được vì anh cũng...không biết.
Cố viết đi nhé.
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 18:56
BỌ VINH :
***
Mọi việc sẽ trở lại tốt đẹp .
Hãy trở về Suriento,
HDC dạo này bận quá , tạm gửi cho BỌ tấm ảnh "Đẹp nhất ".
Số còn lại sẽ gửi theo Mail cho bọ sau
Ha...ha !
Viết bởi hadinhchung — 11 Apr 2009, 18:48
-----------------
He he, nhận hoa cứ như nhận giải thưởng sân khấu.
Cám ơn anh thật nhiều
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 18:58
Cái vụ cô Hà này chắc chỉ là cái "nút" bị thắt "đểu" thôi Bọ nhỉ. Bá đã "thoát hiểm" nhiều phen thế thì lần này cũng sẽ "nhỏ như con thỏ" thôi. Bọ vẫn còn ưu ái bá lắm mừ!
Bọ về lại với thằng Bá tức là gần khỏe hẳn rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe Bọ ạ. Không được chủ quan nhé.
Viết bởi Thanh Chung — 11 Apr 2009, 18:59
Cái vụ cô Hà này chắc chỉ là cái "nút" bị thắt "đểu" thôi Bọ nhỉ. Bá đã "thoát hiểm" nhiều phen thế thì lần này cũng sẽ "nhỏ như con thỏ" thôi. Bọ vẫn còn ưu ái bá lắm mừ!
Bọ về lại với thằng Bá tức là gần khỏe hẳn rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe Bọ ạ. Không được chủ quan nhé.
Viết bởi Thanh Chung
-----------
Hì hì. Sợ rồi, từ này cảm thấy bất ổn là phải đi khám ngay lập tức.
Tình hình bá rất phức tạp, và chắc là hấp dẫn ở kỳ tới, thằng này thân nó trơn như lươn, khó chết, he he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 19:01
Em nghĩ sau khi xuất bản sách, anh chuyển thể thành kịch bản phim được đấy. Có rất nhiều tình huống hấp dẫn, kịch tính. Gặp đạo diễn tốt là hơi bị ngon đấy!
............
Đồng chí bảo trọng để pà con còn chờ đọc nhé!
Buồn cười vì có nhiều đoạn cứ cảm giác là cử chỉ và ngôn ngữ của bọ Vinh.
Viết bởi maithao — 11 Apr 2009, 19:14
Em nghĩ sau khi xuất bản sách, anh chuyển thể thành kịch bản phim được đấy. Có rất nhiều tình huống hấp dẫn, kịch tính. Gặp đạo diễn tốt là hơi bị ngon đấy!
............
Đồng chí bảo trọng để pà con còn chờ đọc nhé!
Buồn cười vì có nhiều đoạn cứ cảm giác là cử chỉ và ngôn ngữ của bọ Vinh.
Viết bởi maithao
--------------
Chuyển phim khó thành công em ạ, vì phim ta làm ẩu lám, diẽn iên thì không biết diễn, chỉ là cái máy nói
Em cảm thấy nhiiều đoạn giống Bọ cũng đúng vì văn dễ thể hiện ra tính cách người viết mà. Hì hì
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 11 Apr 2009, 19:43
Kính gửi Bọ Vinh: Bọ đã khỏe hẳn chưa mà đã cặm cụi viết ngay vậy?
Những người như Bá gặp may quá Bọ nhỉ! Hu hu!!!
Chúc Bọ chóng phục hồi hẳn. (Nico muốn khoe là món quà tuyệt vời rất ý nghĩa của anh với công lao của anh PCT dành cho mọi người sẽ lên đường sang Thiền viện nhà Nico bên Pháp đấy. Nóng ruột quá!)
Viết bởi Nico — 11 Apr 2009, 19:46
Kính gửi Bọ Vinh: Bọ đã khỏe hẳn chưa mà đã cặm cụi viết ngay vậy?
Những người như Bá gặp may quá Bọ nhỉ! Hu hu!!!
Chúc Bọ chóng phục hồi hẳn. (Nico muốn khoe là món quà tuyệt vời rất ý nghĩa của anh với công lao của anh PCT dành cho mọi người sẽ lên đường sang Thiền viện nhà Nico bên Pháp đấy. Nóng ruột quá!)
Viết bởi Nico
-----------
ua chầu, thế à, không ngờ tập thơ lại đi xa thế nhẩy. Chúc vui nhé.
Cho hỏi thăm cái ông kéo đàn ở tàu điện ngầm nhé Pari
Năm ấy Bọ ngồi bên cạn ông ấy cả tiứeng, Bọ kéo cái bát sắt lại, người ta thấy Bọ cũng giống người ăn mày, he he, nên họ thả từng xu vào bát, khi chia tay, Bọ và " thằng" Pháp kéo đàn kia bắt tay mãi. Khó quên thật
Thế là ra viện rồi pjải không Chúc mừng Vinh hạnh phúc được bạn bè mến mộ !
Bọ à,
Vậy là khỏe rồi ha. Đọc đoạn này thấy bơn bớt "tăng xông" một tí, nhưng lại lập tức cảnh giác cao độ: thằng Bá này nó như con rắn ấy, đập bên này luồn bên kia nữa thôi!
Bọ cố giữ sức khỏe nha.
Viết bởi MD — 12 Apr 2009, 06:44
hihi đoạn này mới đúng như những gì cháu tưởng tượng về ngày xưa đi kháng chiến, ko có chỗ cho những thằng láu cá, khốn nạn như Bá tồn tại đc hehe chúc chú chủ nhật thật vui ạ
Viết bởi Trọng — 12 Apr 2009, 07:29
Thế là ra viện rồi pjải không Chúc mừng Vinh hạnh phúc được bạn bè mến mộ !
Viết bởi ductien
--------------
Coi như lành bệnh anh ạ. Ngày mai làm thủ tục ra viện. Sướng quá
Bọ à,
Vậy là khỏe rồi ha. Đọc đoạn này thấy bơn bớt "tăng xông" một tí, nhưng lại lập tức cảnh giác cao độ: thằng Bá này nó như con rắn ấy, đập bên này luồn bên kia nữa thôi!
Bọ cố giữ sức khỏe nha.
Viết bởi MD
---------------
Đúng rứa, Bọ cũng ngờ ngợ là thằng Bá này sẽ lắm mưu. He he. Chờ xem sao nhé
hihi đoạn này mới đúng như những gì cháu tưởng tượng về ngày xưa đi kháng chiến, ko có chỗ cho những thằng láu cá, khốn nạn như Bá tồn tại đc hehe chúc chú chủ nhật thật vui ạ
Viết bởi Trọng
-----------------------
Khoan vôin mừng, bình ti nhx, thằng này không dễ thua vậy đâu. He he
Ông Trưởng phòng tổ chức của Báo Lao Động-nơi NQV nhận lương hàng tháng (nhưng viết tin không được) nói rằng ngày sinh của Nguyễn Quang Vinh là ngày 1.4, sinh trước ngày sinh trong giấy tờ là 11 ngày. Nghĩa là sinh cùng ngày với anh Cuội! he he. Gửi ngay tập thơ "87 & tôi" vào địa chỉ 25 Nguyễn Đình Chiểu, Quảng Ngãi không thì sẽ khiếu kiện ngay! Bữa nay bỏ thuốc lá chưa? Sẽ thưởng một cây ba số nếu bỏ được thuốc lá! Hu hu!
Viết bởi Tr. Dang — 12 Apr 2009, 17:04
Chiều tối hôm nay, một nhóm những người bạn gặp nhau tại một địa điểm giản đơn và đầy ắp niềm vui để chúc mừng sinh nhật lần thứ 50 của Vinh Bọ. Những người bạn không là vn., không là blog, không là nhà văn, không là nhà thơ, không chỉ là nam hay chỉ là nữ mà có đủ cả hai giới, nâng ly chúc mừng thời khắc Vinh Bọ chào đời. Chúc Vinh sức khỏe và mãi mãi trong lòng bạn hữu. Bó hoa tuyệt đẹp chúc chàng trai " tuổi 50 mà ngỡ như trẻ thơ ".
Đúng ngày 12/04/2009 - Chúc mừng sinh nhật Vinh !
Viết bởi Nguyen — 12 Apr 2009, 21:15
Ông Trưởng phòng tổ chức của Báo Lao Động-nơi NQV nhận lương hàng tháng (nhưng viết tin không được) nói rằng ngày sinh của Nguyễn Quang Vinh là ngày 1.4, sinh trước ngày sinh trong giấy tờ là 11 ngày. Nghĩa là sinh cùng ngày với anh Cuội! he he. Gửi ngay tập thơ "87 & tôi" vào địa chỉ 25 Nguyễn Đình Chiểu, Quảng Ngãi không thì sẽ khiếu kiện ngay! Bữa nay bỏ thuốc lá chưa? Sẽ thưởng một cây ba số nếu bỏ được thuốc lá! Hu hu!
Viết bởi Tr. Dang — 12 Apr 2009, 17:04
----------
He he, sáng mai gưi thơ ngay
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 12 Apr 2009, 21:18
Chiều tối hôm nay, một nhóm những người bạn gặp nhau tại một địa điểm giản đơn và đầy ắp niềm vui để chúc mừng sinh nhật lần thứ 50 của Vinh Bọ. Những người bạn không là vn., không là blog, không là nhà văn, không là nhà thơ, không chỉ là nam hay chỉ là nữ mà có đủ cả hai giới, nâng ly chúc mừng thời khắc Vinh Bọ chào đời. Chúc Vinh sức khỏe và mãi mãi trong lòng bạn hữu. Bó hoa tuyệt đẹp chúc chàng trai " tuổi 50 mà ngỡ như trẻ thơ ".
Đúng ngày 12/04/2009 - Chúc mừng sinh nhật Vinh !
Viết bởi Nguyen — 12 Apr 2009, 21:15
---------------
Cám ơn anh rất nhiều, đúng là nhanh như chớp. Thích thật. he he
Cô gái tặng hoa cho Bọ vẫn thường CM ở nhà Bọ với cái tên rất mềm mại: Ma ca rồng
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 12 Apr 2009, 21:27
Làm sáng hình lên một chút cho rõ mặt:

@ Lão Hâm
Thế chứ, quá đẹp. He he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 12 Apr 2009, 22:13
Cái này mới là đẹp:

Hôm nay mới đúng sinh nhật anh mà tại mọi người mải mê với thử thách cam go mà anh Bá đẹp trai tài hoa đng phải đương đầu nên quên cả chúc mừng sinh nhật bọ Vinh. Ghen. Tức...nhưng mà ghen tức đến mấy cũng phải cứu hắn ta qua khỏi khó khăn này chứ chẳng lẽ cho nó chết luôn thì chẳng hóa ra lão bánh tét ta tiểu nhân lắm sao hì hì? Bọ mau khỏe, mau ra viện bọ nha!
Viết bởi An An — 12 Apr 2009, 23:14
Đọc tập nài thấy đỡ căng hơn, Bọ ạ. Nói ra thì nhỏ nhen nhưng thực sự em thấy hả dạ chút chút vì Bá bị Hà và chính ủy lật tẩy. Nhưng nghi ngờ Bá sẽ cao tay ấn lật ngược thế cờ. Cô Hà chưa được khôn lắm nhỉ? Dù sao thì cũng mới là lời kể một chiều. Chả biết đồng chí Chính ủy nài chân giả ra sao. Em chỉ nghi biết đâu lão í còn là "cụ tổ" mánh lới của Bá. Vì em nghi Bọ sẽ không cho ra đời những cấp trên hiền đức, nhân ái, sáng suốt y như các sếp lãnh đạo mà văn học hay vít từ trước đến nay.
Chẹp, thía nà phải theo chân anh Bá rùi. Chẳng nỡ dứt tình dù anh í luôn làm em căng thẳng, he he
Viết bởi nhutrang9999 — 12 Apr 2009, 23:53
Hôm nay mới đúng sinh nhật anh mà tại mọi người mải mê với thử thách cam go mà anh Bá đẹp trai tài hoa đng phải đương đầu nên quên cả chúc mừng sinh nhật bọ Vinh. Ghen. Tức...nhưng mà ghen tức đến mấy cũng phải cứu hắn ta qua khỏi khó khăn này chứ chẳng lẽ cho nó chết luôn thì chẳng hóa ra lão bánh tét ta tiểu nhân lắm sao hì hì? Bọ mau khỏe, mau ra viện bọ nha!
Viết bởi An An
-----------------
Hì hì, có thằng Bá rồi, quên chúc sinh nhật cũng được mà...
Anh đang chuẩn bị làm thủ tục ra viện, nhưng 3 giờ chiều mới được ra, không hiểu sao, he he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 08:22
Đọc tập nài thấy đỡ căng hơn, Bọ ạ. Nói ra thì nhỏ nhen nhưng thực sự em thấy hả dạ chút chút vì Bá bị Hà và chính ủy lật tẩy. Nhưng nghi ngờ Bá sẽ cao tay ấn lật ngược thế cờ. Cô Hà chưa được khôn lắm nhỉ? Dù sao thì cũng mới là lời kể một chiều. Chả biết đồng chí Chính ủy nài chân giả ra sao. Em chỉ nghi biết đâu lão í còn là "cụ tổ" mánh lới của Bá. Vì em nghi Bọ sẽ không cho ra đời những cấp trên hiền đức, nhân ái, sáng suốt y như các sếp lãnh đạo mà văn học hay vít từ trước đến nay.
Chẹp, thía nà phải theo chân anh Bá rùi. Chẳng nỡ dứt tình dù anh í luôn làm em căng thẳng, he he
Viết bởi nhutrang9999
---------------------------
Hình như những kỳ tới sẽ rất thắt ruột? He he
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 08:27
Chúc mừng anh Vinh đã khỏe và ra viện.
Anh đừng "chui" vào mấy chỗ "lộn xộn" kẻo cực thân đấy anh Vinh à.
30-4 này anh Vinh có vào SG không ?
Viết bởi minhmao — 13 Apr 2009, 08:38
Chúc mừng anh Vinh đã khỏe và ra viện.
Anh đừng "chui" vào mấy chỗ "lộn xộn" kẻo cực thân đấy anh Vinh à.
30-4 này anh Vinh có vào SG không ?
Viết bởi minhmao
-----------------------
Tối qua về ngủ với con trai, sướng tê, ngủ ngon kinh khủng. Hôm nay đến viện làm thủ tục xuất viện, tiêm 2 mũi cuối cùng. Đau lắm. Hu hu
Cám ơn em nhắc nhở, không có chỗ lộn xộn nào đâu, yên tâm nhé.
Anh đang thu xếp vào S.G vào gần cuối tháng...
Cám ơn em nhiều
Cái đoạn 2, em nghi không chỉ có cô Xuân và cô Nụ mà phải có một ông nhà văieät nam ở đó chứng kiến nữa...
Viết bởi Ngọc Anh — 13 Apr 2009, 10:04
@ Bọ ơi!
Nụ đưa bàn tay mình lên, đôi bàn tay hồi còn ở nhà, bao giờ mẹ cô cũng nâng niu. Mẹ nói, tay con gái phải mềm mại, phải hồng hào thì đàn ông nó mới thích.
________
hehe! phát hiện thêm một tội- ngoài sở trường thích "ngắm chân chị em" bây giờ lại thích "nắm tay" nữa...
Một quả bom nổ gần. Bá chui tọt vào ngách hang đá, vẫn gào lên hát:
-Tuổi trẻ chúng ta sợ chi đạn bom, sợ chi khói lửa...
______
Em đang liên tưởng khi bị "chị gái" bất ngờ bắt gặp Bọ đang "ngắm chân" và "nắm tay" ai đó thì Bọ sẽ thế nào ...huhu!
Viết bởi Ngày xưa — 13 Apr 2009, 10:10
Chúc mừng anh đã xuất viện, lại tiếp tục được chờ đợi và đón đọc những bài viết mới của anh.
Tập này đọc xong thấy hả hê quá anh ạ, không biết những phần tiếp theo anh sẽ "dìm" thằng Bá như thế nào?! Em đoán anh sẽ dìm từ từ cho nó từ "sặc" đến "ngộp thở" rồi "tèo" luôn có phải không a?!
Viết bởi Tuấn-DKZ — 13 Apr 2009, 11:25
Gửi Anh Nguyễn Quang Vinh!
Em vẫn phải nói cái điều cũ mèm.
Em vẫn phải nói cái điều người ta vẫn nói.
Em vẫn phải nói cái điều cần phải nói.
Em vẫn phải nói cái điều mà có khi chính bản thân anh không muốn nói đến.
Cám ơn anh!
Vì sao ư?
Vì tập thơ "87" em vừa nhận được!
Viết bởi Lâm Hải Phong — 13 Apr 2009, 11:45
Cái đoạn 2, em nghi không chỉ có cô Xuân và cô Nụ mà phải có một ông nhà văieät nam ở đó chứng kiến nữa...
Viết bởi Ngọc Anh — 13 Apr 2009, 10:04
--------------
Hì hì, như thế là cần pphải xem lại chỗ này rồi đây, góp ý xa vời vợi làm khổ Bọ quá, hu hu
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 12:42
Em đang liên tưởng khi bị "chị gái" bất ngờ bắt gặp Bọ đang "ngắm chân" và "nắm tay" ai đó thì Bọ sẽ thế nào ...huhu!
Viết bởi Ngày xưa
-------------------
Khi đó gương mặt Bọ trông giống nưu đang CẦM VÔ LĂNG XUỐNG DỐC CAO VỰC SÂU, HE HE
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 12:44
Chúc mừng anh đã xuất viện, lại tiếp tục được chờ đợi và đón đọc những bài viết mới của anh.
Tập này đọc xong thấy hả hê quá anh ạ, không biết những phần tiếp theo anh sẽ "dìm" thằng Bá như thế nào?! Em đoán anh sẽ dìm từ từ cho nó từ "sặc" đến "ngộp thở" rồi "tèo" luôn có phải không a?!
Viết bởi Tuấn-DKZ
----------------- Cám ơn Tuấn, anh mới xong thủ tục xuất viện, trước khi về, họ còn kêu vô cho một nhát tiêm nữa đau điếng. He he
Bây giờ thì ngồi ở nhà rồi, sướng quá
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 12:49
Gửi Anh Nguyễn Quang Vinh!
Em vẫn phải nói cái điều cũ mèm.
Em vẫn phải nói cái điều người ta vẫn nói.
Em vẫn phải nói cái điều cần phải nói.
Em vẫn phải nói cái điều mà có khi chính bản thân anh không muốn nói đến.
Cám ơn anh!
Vì sao ư?
Vì tập thơ "87" em vừa nhận được!
Viết bởi Lâm Hải Phong —
-------------
Cm này gây ấn tượng quá mạnh. Nhưng trình bày tập thơ công đầu thuộc lão Hâm, lão làm không chỉ bằng khả năng mà dồn vào đây tài năng, tâm huyết, tấm lòng và lòng tự trọng của một người đàn ông đứng đắn. Hi hì
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 12:54
Người ta nói hết ốm ăn lại sức, cón anh hết ốm thì... viết lại sức. Ghê thật, kính phục, kính phục. Bá còn lên chức nữa hả anh ?
Viết bởi ngvanan — 13 Apr 2009, 13:35
Nụ nói, nói quên thế thôi, nhiều khi cũng thấy nhớ. Xuân cười, mày nhớ ba cái vụ nó lột truồng quần áo của mày ra, chứ nhớ gì. Lâu không bị, thèm hả? Nụ chúi đầu vào ngực Xuân, chị chưa bị nên không biết đấy thôi.
-----------
Thằng này có năng khiếu để cho chị em thèm nhỉ. Chắc là giống Bọ Vinh rùi
Viết bởi Đọc chùa — 13 Apr 2009, 13:42
Mừng là anh đã khỏe,đã post bài còn lò dò vào comm cho các nhà khác nữa.
Entry này đọc...đã quá. Chắc còn nhiều nút thắt nữa nhưng cứ sướng cái đã, hehe
cái hình anh với cô nào đẹp thế mà để tên macarong nghe ghê quá...hihi
Viết bởi matnau — 13 Apr 2009, 14:43
Người ta nói hết ốm ăn lại sức, cón anh hết ốm thì... viết lại sức. Ghê thật, kính phục, kính phục. Bá còn lên chức nữa hả anh ?
Viết bởi ngvanan
----------------
Bây giờ thì phải điều độ em ạ, không đùa với sức khỏe được. Vẫn còn mệt, Hà Nội bõng dưng nắng chói chang, thụt cổ trong hang, không dám ra đường, mệt
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 15:02
Nụ nói, nói quên thế thôi, nhiều khi cũng thấy nhớ. Xuân cười, mày nhớ ba cái vụ nó lột truồng quần áo của mày ra, chứ nhớ gì. Lâu không bị, thèm hả? Nụ chúi đầu vào ngực Xuân, chị chưa bị nên không biết đấy thôi.
-----------
Thằng này có năng khiếu để cho chị em thèm nhỉ. Chắc là giống Bọ Vinh rùi
Viết bởi Đọc chùa
--------------
Chơi khó nhau rồi đây.
Không công nhận thì hóa ra mình kém à?
Công nhận thì hóa ra mình là ai?
He he
Nhắm mắt gật đầu cái, làm chi nhau. Hi Hi
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 15:04
Mừng là anh đã khỏe,đã post bài còn lò dò vào comm cho các nhà khác nữa.
Entry này đọc...đã quá. Chắc còn nhiều nút thắt nữa nhưng cứ sướng cái đã, hehe
cái hình anh với cô nào đẹp thế mà để tên macarong nghe ghê quá...hihi
Viết bởi matnau
-----------------
Bây giờ không dám lên mạng nhiều nữa, chút chút thôi, phải ăn uống nghỉ ngơi tích cực
Cô Ma ca rồng này là một bạn đọc thôi. Hôm qua những bạn đọc không Blog làm sinh nhật cho Bọ, cảm động. Hi hi
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 15:07
15h00 chiều này Bọ mới được lệnh ra viện mà sao bây giờ Bọ đã "tót về nhà" còm lung tung thế à? Liệu hồn nhá!
Viết bởi Bác sỹ — 13 Apr 2009, 15:12
15h00 chiều này Bọ mới được lệnh ra viện mà sao bây giờ Bọ đã "tót về nhà" còm lung tung thế à? Liệu hồn nhá!
Viết bởi Bác sỹ
------------------
He he. Trưa này nháy mắt với các em bác sỹ ở khoa rồi.
Sáng mai đến lấy giấy xuâtd viện là xong.
Thê smà trước khi về, còn gọi Bọ vô, tiêm một nhát đau điếng, hoảng quá, lái xe chạy ...hu hu
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 15:42
Chúc mừng anh được ra viện.
Viết bởi HoangThanhTrang — 13 Apr 2009, 16:03
Bọ ác quá, bọ ép ông chính ủy nhu vậy thi ông bít xữ trí thế nào? "Bị miếng thịt chó mắc họng, con gái lại bị Bá xơi" như vậy chắc ông chính ủy đánh bài lơ luôn Bọ nhĩ.
Đọc của Bọ nhiều nhưng hôm nay mới com, mong Bọ thông cảm ko trách em đọc "Chùa" nhé!!!!
Chúc Bọ vui vẻ và mau khoẻ.
Viết bởi Quang Phong — 13 Apr 2009, 20:34
Úi giời, lâu rồi mới được đọc một lèo, thích thật, Bọ càng viết càng hấp dẫn. Hôm nay Bọ ra viện rồi phải không? Em bây giờ vùng sâu vùng xa, cứ ngơ ngơ như bò đội nón, Bọ thông cảm , hì hì. À, chộ mặt macarong rồi nha, cô ấy xinh đáo để, he he...
Viết bởi truongmo — 13 Apr 2009, 20:45
Nghe có tiếng hát trong hang đá lẫn trong tiếng bom. Thắng hỏi, hát hò cái gì thế. An nói, chính trị viên Bá yêu cầu anh em tập lại bài hát do Bá sáng tác. Thắng sừng sộ, bài hát con cặc, giải tán, ra mặt đường hết. An níu Thắng, nhưng đầy là tiết mục văn nghệ đón chính uỷ. Thắng cáu, chính uỷ trời cũng phải thông đường đã, giải tán, điều động tất cả ra mặt đường ngay.
-----------
Hình như đoạn này Bọ nhầm lẫn An và Thắng rồi.
Viết bởi Đọc chùa — 13 Apr 2009, 21:31
Chúc mừng anh được ra viện.
Viết bởi HoangThanhTrang
------------------
Anh ra viện nhưng vẫn nghiêm chỉnh chấp hành ăn uống, nghỉ ngơi đúng chỉ dẫn. Thực sự la cũng đang mệt em ạ
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 21:34
Úi giời, lâu rồi mới được đọc một lèo, thích thật, Bọ càng viết càng hấp dẫn. Hôm nay Bọ ra viện rồi phải không? Em bây giờ vùng sâu vùng xa, cứ ngơ ngơ như bò đội nón, Bọ thông cảm , hì hì. À, chộ mặt macarong rồi nha, cô ấy xinh đáo để, he he...
Viết bởi truongmo
-----------------
He he. Hôm đó mình nói, có Blog Trương Mõ rất đẹp trai nhưng mà gặp em thì chắc là em sẽ rất vui vì chình " hắn" gọi em là bướm đêm vì em Cm chửi anh hèn.
He he. Thế nào cũng phải gặp nhau cho vui.
Đây là một cô gái nhanh nhẹn, thông minh, là một nhà báo sắc sảo đấy và đọc vnweblogs thường xuyên, biết rất nhiều người. Cô ấy gọi mình bằng Bọ và xưng tôi. He he. Như đảng viên
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 21:39
Nghe có tiếng hát trong hang đá lẫn trong tiếng bom. Thắng hỏi, hát hò cái gì thế. An nói, chính trị viên Bá yêu cầu anh em tập lại bài hát do Bá sáng tác. Thắng sừng sộ, bài hát con cặc, giải tán, ra mặt đường hết. An níu Thắng, nhưng đầy là tiết mục văn nghệ đón chính uỷ. Thắng cáu, chính uỷ trời cũng phải thông đường đã, giải tán, điều động tất cả ra mặt đường ngay.
-----------
Hình như đoạn này Bọ nhầm lẫn An và Thắng rồi.
Viết bởi Đọc chùa —
-----------
Không. Đoạn này là đoạn thoại giữa An và địa đội trưởng Thắng, nhầm lẫn đâu nhỉ?
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 21:49
Bọ ác quá, bọ ép ông chính ủy nhu vậy thi ông bít xữ trí thế nào? "Bị miếng thịt chó mắc họng, con gái lại bị Bá xơi" như vậy chắc ông chính ủy đánh bài lơ luôn Bọ nhĩ.
Đọc của Bọ nhiều nhưng hôm nay mới com, mong Bọ thông cảm ko trách em đọc "Chùa" nhé!!!!
Chúc Bọ vui vẻ và mau khoẻ.
Viết bởi Quang Phong
-------------
he he, đọc chàu ô tư đi, không sao đâu.
Viết bởi NGUYỄN QUANG VINH — 13 Apr 2009, 21:50
Em không hiểu tại sao? Một An cõng Bố vượt qua lửa đạn trong đem (hình ảnh này rất ấn tượng với em) và "tất cả vì thông đường" lại để cho tiểu đội tập hát "bài ca đón chính ủy" của Bá trong lúc này thôi?
Viết bởi Đọc chùa — 13 Apr 2009, 22:05
Em không hiểu tại sao? Một An cõng Bố vượt qua lửa đạn trong đem (hình ảnh này rất ấn tượng với em) và "tất cả vì thông đường" lại để cho tiểu đội tập hát "bài ca đón chính ủy" của Bá trong lúc này thôi?
Viết bởi Đọc chùa
-------- À. Hiểu rồi.
Nhưng An chỉ là trung đội trưởng, cấp dưới, việc An chấp hành lệnh của Bá cho tiểu đội tập hát đón chính ủy là chuyện bình thường. Trong quân đội có cấu này: Tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh cấp trên ...Đó là lời thề đấy, làm sao An dám trái lệnh chính trị viên Bá hả em. Với lại ở chiến trường, Chính ủy mặt trânqj là to lắm...
Thông cảm cho cậu ấy nhé. Hì hì
Vì em mới biết trang này mà trang này thì lại hay, hay với bài viết "cái đầu trọc", nhưng mở ra thì bắt đầu từ bài số 14 mất rùi!!!
Viết bởi bao_pham266 — 06 May 2009, 10:09
Cái thằng Bá đó ko biết kết cục nó sẽ thế nào nhỉ!!
Viết bởi bao_pham266 — 06 May 2009, 15:59