Sign up

VIẾT VÌ NGÀY 20/10

vinhnq 17 October, 2009 13:31 bút ký- phóng sự Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

Viết lung tung lang tang nhân ngày 20/10:

BÉ GÁI

EM GÁI

CON  GÁI

CHỊ GÁI

BÁC GÁI

VÀ...BÀ CỤ.

1.

Có thể là trong căn phòng hạnh phúc, có thể là trên bãi cỏ, có thể là trong khách sạn, có thể là trên con thuyền mảnh trôi sông, có thể là giữa lưng chừng đồi hoa, có thể là bên một gốc cây dại, có thể, có thể, có thể... (Xem tiếp)

THƯƠNG LẮM NHỮNG NGƯỜI CHA RU TRẺ

vinhnq 04 February, 2009 09:41 bút ký- phóng sự Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

THƯƠNG LẮM
NHỮNG NGƯỜI CHA RU TRẺ

    
 Anh Lê Xuân Thắm cùng 3 đứa con nhỏ dại   
------------------------------------------------------                                 

Theo Công văn 662/VPCP-KTN, ngày 3.2, Thủ tướng Chính phủ yêu cầu Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình kiểm điểm trách nhiệm về quản lý, tự nhận hình thức kỷ luật vì đã để xảy ra vụ tai nạn đắm đò chở khách nghiêm trọng trên sông Gianh.

Thủ tướng giao Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình chỉ đạo kiểm điểm trách nhiệm và có hình thức kỷ luật nghiêm minh đối với Chủ tịch UBND huyện Quảng Trạch và Chủ tịch UBND xã Quảng Hải, nơi xảy ra vụ tai nạn.

==============================
   Tạo hóa ban cho người đàn bà thiên chức mang nặng đẻ đau, cho con bú mớm, và cả những câu hát ru à ơi hằng đêm bên nôi trẻ. Nhưng mấy lần tôi qua xã Quảng Hải, ngày cũng như chiều tối, nghe nhiều lắm tiếng hát ru của những người cha trẻ, tiếng hát ru không kịp chuẩn bị, không át đi nỗi tiếng khóc ngặt nghèo của con trẻ thiếu hơi mẹ. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy những người cha ôm con mình hát ru mà khóc. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy những người cha trẻ ôm con mình chạy cuống cuồng trong làng nhờ vã nhiều người đàn bà cho con bú nhờ. Có cả một góc làng như vậy. Một góc làng có hơn 10 cháu bé đang tuổi bú mẹ bị mất mẹ trong vụ chìm thuyền. Một góc làng ngày cũng như đêm lúc nào cũng quặn thắt lại trong tiếng trẻ con khóc vì thiếu hơi mẹ. Một góc làng bỗng nhiên cô đơn vô cùng trong tiếng hát ru ời ời của những người cha. (Xem tiếp)

NHÂN DAN GỌI HỌ LÀ ANH HÙNG

vinhnq 01 February, 2009 16:48 bút ký- phóng sự Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

5 nông dân cứu sống 35 người chìm thuyền trên sông Gianh:

NHÂN DÂN GỌI HỌ LÀ ANH HÙNG

          
5 người hùng: Mai Thanh Luyện, Mai Thanh Phong, Trần Quang Thắng, Trần Quang Hoàng, Hoàng Văn Út                               


Như tin đã đưa, sáng 25.1.2009 ( 30 tết Kỉ Sửu), chuyến đò khách từ xã Quảng Hải, đi ngang qua sông Giảnh để sang chợ Điền xã Quảng Thanh thuộc huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình đã bị chìm, làm chết 42 người. Từ phút giây tang thương ấy đến hôm nay, gần 80 đoàn đại diện cho nhiều cơ quan, đoàn thể, cá nhân đã đến thăm viếng, chia buồn, và giúp đỡ cho thân nhân những người xấu số tại xã Quảng Hải. Quĩ Tấm lòng vàng Lao Động ủy nhiệm cho Liên đoàn LĐ tỉnh Quảng Bình có mặt ngay khi vụ việc xảy ra và trao 42 triệu đồng cho thân nhân của 42 người tử nạn. Tang tóc bao trùm lên toàn bộ xã đảo Quảng Hải. Trong niềm đau thương ấy, bà con xã Quảng Hải, và nhân dân trong vùng càng không ngớt ca ngợi  hành động anh hùng của 5 người dân, quên mạng sống của mình, trong chớp mắt đã kéo được 35 con người thoát khỏi bàn tay thủy thần. Chúng tôi muốn trân trọng kể về chiến công của họ.   (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 10

vinhnq 22 January, 2009 09:52 bút ký- phóng sự Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

CHỢ TẾT
DƯỚI CHÂN VÚ CÁT



Vào cái tuổi lấy khôn ngoan làm vốn này, tôi không còn bị cuốn vào ánh mai vàng khi mùa xuân đến nữa, bởi vì cứ mỗi lần hoa mai nở, tóc trên đầu tôi cũng thêm một lượt những sợi bạc. (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 9

vinhnq 22 January, 2009 01:38 bút ký- phóng sự Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

ĐÊM NGUYỆN CẦU
ĐÊM HÒ HẸN


Mỗi năm một lần, đúng đêm 16 tháng giêng âm lịch, người Ma Coong tổ chức lễ hội dân gian độc đáo: Lễ hội đập trống. Ngoài việc ước mong mưa thuận gió hoà, cầu Giàng phù hộ cho dân bản có cuộc sống yên bình, lễ hội còn là cơ hội cho trai gái tìm đến nhau, làm quen, bén duyên để sau này nên vợ nên chồng.  (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 8

vinhnq 21 January, 2009 18:29 bút ký- phóng sự Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
GÁNH CƠM MỪNG TUỔI

Tiếng bước chân trên đất ướt thình thịch đều đều như nhịp sống. Lại gần hơn, dưới  ánh đuốc sáng, thấy rõ người đang gánh một gánh cơm mừng tuổi trên vai, đi xuyên cả ngày đường, đến nhà cha mẹ, ông bà dâng lên mâm cơm giỗ sống.  (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 7

 
SÔNG GIANH
MÙA CHẮT CHẮT

Không phải khúc sông Gianh nào cũng có Chắt Chắt, chỉ có đoạn sông qua xã Phù Hoá là có Chắt Chắt. Hàng bao đời nay, với những người dân nghèo Phù Hoá, Tiến Hoá, Cảnh Hoá, Văn Hoá, Quảng Tiên, Quảng Liên, nghề xúc Chắt Chắt trên sông Gianh đã giúp cho hàng trăm gia đình nghèo qua khỏi kỳ giáp hạt.  (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 5

TỰ BIÊN CHẾ


Hải đưa cốc rượu lên ngang miệng, chưa uống ngay, nheo mắt  gật gù: "Đúng rứa anh ạ. Ai nỏ muốn cầm bằng kỹ sư để vào biên chế. Nhưng bây chừ em  đã được biên chế rồi,  không phải Nhà nước cho em vô biên chế mà em tự biên chế cho em thôi".  (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 4

KHÚC HÁT RU
12 NGÔI MỘ CÁT




     Chị Nức tay cầm bó hương, chân sủi trong cát, tấm thân gầy yếu của chị gập xuống trên cát nóng, leo ngược dốc cát cao dựng đứng sau làng, dẫn tôi ra khu mộ của 12 đứa con của chị đã chết vì chất độc da cam. Mười hai nấm mộ cát. Mười hai lần tang tóc. Mười hai tháng trong năm, tháng nào cũng trĩu nặng một cái tang. Những ngôi mộ cát nằm trên gò cát cao, dưới kia là thôn Hà Thiệp, thuộc xã Võ Ninh,  (Quảng Ninh, Quảng Bình).  (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 3

HUYỀN THOẠI
VỀ NIỀM TIN SỐNG



Nguyễn Đức Vệ cụt cả hai tay

Đang là một bí thư chi đoàn thôn rất có uy tín, không ngờ, một quả bom bi còn sót lại trong vườn nhà đã nổ tung, làm Nguyễn Đức Vệ (xã Quảng Đông, huyện Quảng Trạch, Quảng Bình) đứt lìa cả hai cánh tay và cụt luôn cả chân trái.
 (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 2

 

MẮT CỦA TRỜI



Anh Đinh Văn Lại mù lòa


Những bước chân của người đàn ông mù loà bước như chao trên mặt đất. Đột nhiên, anh rẽ ngoặt, dò dẫm một chút rồi tự tin bước thêm hai bước nữa, đưa tay vào cánh cửa xe ô tô khách, giật mạnh cánh cửa. anh tra chìa khoá vào ổ, nổ máy. Đoạn, anh giật luôn nắp máy xe, ghé tai nghe tiếng máy, gật gật đầu rồi gọi:" cháu ạ. Lên đường thôi".  (Xem tiếp)

HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 1

THI CÁI


Dương Ánh Dương- gã ăn mày làm thơ đã không kịp nhìn thấy niềm ước ao của mình được thực hiện: tập thơ riêng được Hội văn học nghệ thuật Quảng Bình xuất bản. Anh đi ăn mày lang bạt nhưng lại trút hơi thở cuối ngay tại ngôi nhà tranh nghèo khó của mình, anh mất khi bản thảo bài thơ mới viết chưa ráo mực đang cầm trên tay, và người đầu tiên nghe anh đọc thơ trong đêm mưa rét ấy là vợ anh.
(PHỤ LỤC:
MỘT SỐ BÀI THƠ CỦA DƯƠNG ÁNH DƯƠNG) (Xem tiếp)

1 2  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)