Sign up

SỰ THẬT- KỲ 9

vinhnq 09 January, 2009 21:50 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

Xin hãy đọc Entry này trong giai điệu bài hát Quảng Bình quê ta ơi của nhạc sỹ Hoàng Vân do NSƯT Thùy Linh và tốp ca nam nữ đoàn Nghệ thuật Quảng Bình trình diễn.

QUYỀN LỰC CỦA SỰ THẬT




  
   Theo chỉ đạo của Thủ tướng, Cục Báo chí, Ban văn hoá Tư tưởng Trung ương, Văn phòng Chính phủ tổ chức cuộc gặp giữa các báo viết về vụ đồng bào Rục đói, đứt bữa trong và sau lũ, quen gọi là " vụ Rục" với lãnh đạo tỉnh Quảng Bình. (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 8

vinhnq 08 January, 2009 16:51 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

ĐIỂM TỰA


6 giờ sáng, Tô Phán gọi Bọ ra chưa. Tôi  nói ra rồi nhưng tôi còn phải xử lý vài việc quan trọng, hẹn trưa gặp ở Tòa soạn.

7 giờ sáng, Nhung - phóng viên Ban thời sự Đài Tiếng nói Việt Nam đợi tôi ở Trung tâm kỹ thuật. Tôi nói, Nhung ạ, có một vấn đề mình cần Nhung giúp. Nhung hỏi luôn, có phải anh cần xủ lý băng ghi âm? Tôi gật đầu. Băng ghi âm này bọn anh ghi trong một hoàn cảnh đặc biệt, nên tiếng rất xấu. Tiếng này, anh em mình nghe thì được, nhưng để Thủ tướng nghe thì không ổn. Nhung gật đầu, anh yên tâm, Đài em mới nhập thiệt bị lọc tiếng cực kỳ hiện đại. Đi với em. (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 7

vinhnq 07 January, 2009 00:32 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

MŨI TÊN ĐỘC


Ai làm gì, mặc, hàng ngày chúng tôi vẫn tiếp tục đi về những vùng lũ để đưa hàng cứu trợ( Người ngồi ngoài cùng, áo sọc là nhà báo Phan Phương yêu mến của chúng ta, người mang máy ảnh hơi bị điệu chắc chắn là Bọ Vinh rùi)

Có người lạc quan nghĩ, khi được hàng loạt báo ủng hộ chúng tôi, khẳng định sự thật, phê bình gay gắt trách nhiệm của lãnh đạo Quảng Bình thì coi như không  còn gì bàn cãi nữa, thông tin của chúng tôi đã được khẳng định.  (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 6

vinhnq 06 January, 2009 08:10 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

CHIA LỬA


Quán caphê Tháp nước của em Thảo, không một nhà báo nào ở Quảng Bình hoặc về với Quảng Bình lại không ngồi ở đây
   
       Ngay trong mấy ngày đầu tiên, khi lãnh đạo Quảng Bình đang nỗ lực chứng mình rằng không có chuyện bỏ dân trong và sau lũ, không có chuyện dân đói, và trong khi nhiều người tưởng rằng, với sức mạnh cả một hệ thống công quyền từ tỉnh đến xã, có thể đè bẹp được sự thật phản ánh của những bài điều tra của chúng tôi; trong khi ngay cả một số đồng nghiệp đã có thể xả hơi và hí hửng hùa theo chiến thắng áp đảo bước đầu của các cơ quan truyền thông tỉnh và vài tờ báo kết tội chúng tôi bịa đặt; trong khi không còn mấy ai tin rằng chúng tôi sẽ vượt qua khó khăn này thì quả bom thứ nhất ở Báo Đại Đoàn Kết tung ra giữa thanh thiên bạch nhật. (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 5

vinhnq 06 January, 2009 00:12 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

U ÁM

Lãnh đạo tỉnh Quảng Bình đầy đủ trong tay tất cả những tài liệu để báo cáo Thủ tướng đúng hạn định. (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 4

vinhnq 05 January, 2009 19:33 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

NGẠT THỞ


Mở màn cho cuộc phản pháo những bài điều tra của chúng tôi ngoài Đài phát thanh truyền hình Quảng Bình, báo Quảng Bình, chính là báo Tuần Tin tức. Phóng viên Ngọc Châu viết" 600 người dân ở 3 thôn Ón, Mò o ồ ồ và Yên hợp: Khó khăn là có, kiệt- đói  thì không".  (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 3

vinhnq 05 January, 2009 00:21 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

MÀN KỊCH ( 2)


Người đi vượt lên đầu tiên đội mũ cối là Bí thư tỉnh ủy Hà Hùng Cường, đi nhóm sau, bên trái, mang áo phông đen là phóng viên Minh Phong, đi hàng giữa đội mũ cối là chủ tịch tỉnh Phan Lâm Phương


Tôi bước ra ngoài trời đêm.

Trăng sáng kỳ lạ. Trăng lạnh. Mảnh làng người Rục dưới chân núi im lặng. (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 2

vinhnq 03 January, 2009 23:38 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

MÀN KỊCH ( 1)






Phóng viên Bọ ( thứ 3 từ trái sang) vác gạo mang vào cho dân)

Ngay trong đêm tôi viết xong bài, truyền ra tòa soạn, tôi gọi cho anh Chất chủ tịch huyện Minh Hóa: Ngày mai bằng mọi giá anh phải tìm một con thuyền gỗ, chở gạo vào cho đồng bào. Họ đang kiệt quệ vì đói. Không lý gì một chủ tịch huyện như anh lại không thể kiếm một con thuyền gỗ chở gạo vào trong đó được. Anh lấy thuyền nơi khác, cho lên ô tô, chỉ vài giờ đồng hồ là bà con đã có gạo, tại sao cả 7 ngày nay không làm. Anh Chất dạ dạ dạ. Tôi nói, báo Lao Động ngày mai sẽ mang vào cho bà con 5 tấn gạo. Anh điện cho xã tổ chức người cùng chúng tôi mang vào ngay. Anh Chất dạ dạ dạ.  (Xem tiếp)

SỰ THẬT- KỲ 1

vinhnq 02 January, 2009 18:37 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

VƯỢT HUNG TRÂU


Bọ Vinh ( đội mũ tai bèo) cùng Phan Phương, Minh Phong vượt Hung Trâu. Ảnh chụp khi đã vào gần bờ.

Tháng 10 năm 2006, lũ trắng Quảng Bình. Thiệt hai nặng nề nhất là hai huyện Tuyên Hoá và Minh Hoá. Cay cực vì lũ thuộc về đồng bào dân tộc Mã Liềng, Sách, Rục. Từ ngày 2 đến mồng 4/10 lũ chia cắt nhiều vùng dân cư. Trong khoảng thời gian này, cán bộ chủ chốt tỉnh Quảng bình do Bí thư tỉnh uỷ Hà Hùng Cường và chủ tịch tỉnh Phan Lâm Phương lại dẫn đầu đoàn lãnh đạo Quảng Bình đi nước ngoài- đi trong khi biết lũ lớn đang vào, đi với lý do " không thể thay đổi kế hoạch".

Thế mới có chuyện. (Xem tiếp)

300 NGÀY KHÁC- KỲ 25- KỲ CUỐI

vinhnq 31 December, 2008 15:45 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

NHỮNG DẤU HỎI


Tôi đã gặp Thành ở một quán cóc trong thị xã.

Thành chủ động gọi tôi khi tôi đang ngơ ngác phóng xe tìm cậu ấy.

Ngà ngà say. Thành kể: Sau khi Hà chết, đêm đó, trong giấc ngủ bất an, Thành tìm máy di động, bấm số của Hà và gọi.

Bỗng nhiên chuông đổ. (Xem tiếp)

300 NGÀY KHÁC- KỲ 24

vinhnq 24 December, 2008 23:37 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

GIANG HỒ ( 2)

CHÚA GIÁNG SINH


Một năm sau tôi vào trại thăm Đức cụt.

Đức cụt a lên một tiếng rồi kéo một người đàn ông tóc húi cua, mặt nham nhỡ sẹo lại bên tôi:

-Anh Vinh phòng số 9 đây anh

Tôi cười. Người đàn ông đầu húi cua nhìn tôi.

Tôi là người nhà của Hà.

Tôi hơi ngớ ra.

Đức cụt láu táu: Hà giang hồ đấy anh.

Tôi oà lên một tiếng. (Xem tiếp)

300 NGÀY KHÁC- KỲ 23

vinhnq 20 December, 2008 15:35 hồi ức Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
 

GIANG HỒ (1)


Tôi nằm ườn ra không muốn dậy.

Đức cụt xăng xái dọn dẹp đồ đạc trong phòng, lau chùi bệ xí, hát vu vơ.

Không hiểu sao hắn rất vui. Tối qua hắn thì thầm: Ngày mai em sẽ có một chuyện bất ngờ thế kỷ. Tôi bâng quơ: Chuyện cứt gì thế? Anh Ninh hói hứa rôi. Nhưng chuyện gì? Bí mật. Bất ngờ thế kỷ. Tôi chán, chẳng buồn tranh luận. Với thằng này, một con gà trống ở ngoài nhảy lên lưng con gà mái cũng là chuyện bất ngờ thế kỷ rồi. (Xem tiếp)

1 2 3 4 5  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)