Hòi ức 6-Thua Lập về giun-Tếp theo

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

THUA LẬP VỀ GIUN- TIẾP

...Tôi rụt rè bước lại.
Anh Lập thì thầm:- Cẩn thận. Nhìn đi. Đã không?
Tôi nhìn xuống đất. Tôi phát hoảng vì rõ ràng là anh Lập đã ỉa ra được một đống giun.
Anh Lập cầm cái que tỉ mẫn khơi từng con và đếm rồi tổng kết:- 142 con. Tất cả còn sống nguyên. Tau uống thuốc xổ giun của người dân tộc đó. Đã không. Tau đố mi.
Tôi bặm miệng:- Đố chi?
Anh Lập:- Đó mi ỉa ra được 140 con giun như tao. Nếu hơn 1 con tau thưởng cái bánh tráng.
Tôi lặng người.
Tối hôm đó tôi xin mạ tôi tiền đi mua thuốc xổ giun.
Hôm sau tôi cho xuất được 5 con. Anh Lập ngồi chồm hổm bên tôi đếm rồi vỗ tay:- Ha ha. 5 con nhé. Hết rồi à?
Tôi đau đớn:- Hết rồi.
Anh Lập cao ngạo:- Thua tau nhé.
Tôi nhìn theo dáng anh Lập khệng khạng bước vào nhà mà bật khóc. Vì sao anh ấy lại có thể có được 140 con giun.
Nhiều năm sau nữa tôi vẫn cố uống thuốc giun để cho thắng được anh Lập nhưng bó tay.
Tôi thua anh Lập không phương cứu vãn. Bây giờ ngồi nhớ lại cảm giác ngày xưa ấy mũi vẫn nóng.

More...

Hòi ức 6-Thua Lập về giun

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH


THUA LẬP VỀ GIUN

Tôi luôn khẳng định một cách đầy tự hào rằng tôi không tài bằng anh Lập tôi. Nhưng chính vì vậy mà tôi càng tự hào rằng tôi không bao giờ làm em anh Lập tôi về nghề. Tóm lại tôi vẫn rất hãnh tiến và hiếu thắng. Lâu nay anh Lập tôi làm được gì tôi làm theo được hết: Viết truyện ngắn tiểu thuyết tản văn làm thơ viết kịch bản sân khấu kịch bản truyền hình kịch bản điện ảnh. Anh Lập được giải thưởng phim quốc tế với phim Đời Cát thì tôi được giải thưởng phim quốc tế phim Ngã Ba Đồng Lộc. Anh Lập Hội viên Hội nhà văn tôi cũng Hội viên. Anh ấy vào Hội sân khấu tôi cũng vào. Anh ấy vào Hội điện ảnh tôi cũng theo.
Tóm lại dù có thể tôi kém tài Lập nhưng tôi không chịu thua Lập lĩnh vực nào hết.
Nhưng đêm nay Sài Gòn mưa quá ngồi nhớ lại xem mình có thua Lập cái gì không nhỉ thì bật cười ha hả và nhớ lại rồi chuyện này xảy ra từ rất lâu rất lâu hồi ấy anh Lập học lớp 5 tôi học lớp 2. Tôi đã thua Lập. Tôi rất cay cú vể chuyện thua này nhưng mãi mãi không bao giờ tôi bằng Lập được.
Hồi ấy anh Lập theo ba tôi lên Cao Mại học. Vì khi đó ba tôi là hiệu phó Trường Sư phạm tỉnh sơ tán ở Cao Mại.
Một buổi chiều cuối tuần anh Lập về nhà. Từ nơi sơ tán về nhà tôi cũng nơi sơ tán mất gần một ngày đi bộ.
Tôi vừa nhìn thấy anh Lập bước về đã mất hút rất bí hiểm.
Tôi chạy ra ngõ tìm không thấy. Gọi khắp nơi không nghe hồi âm.
Sau đó tôi nghe tiếng anh Lập gọi " Vinh ơi. Vinh ơi" oai oái sau hồi nhà. Tôi lao tới liền. Tôi nhìn thấy anh Lập đang ngồi ỉa giữa vườn cởi truồng chim dái lòng thòng nhưng gương mặt anh ấy thì rạng ngời. Mãi mãi sau này chưa bao giờ tôi còn nhìn thấy gương mặt anh Lập rạng ngời như vậy. Phải khẳng định lần nữa là gương mặt Lập vô cùng rạng ngời. Nhưng tôi vẫn rụt rè đứng ở xa. Lập cười ha ha vẫy tay:-Vinh lại đây. Lại đây coi. Tôi cau mặt:- Đi ỉa còn gọi lại coi...Anh Lập vẫn phơi phới:_ Lại đây nhanh lên. Hay lắm.

More...

Hòi ức 7-Mất một bữa lòng-Tiếp

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH


MẤT MỘT BỮA LÒNG -TIẾP

...Mạ tôi đang đun nước sôi để luộc lòng. Anh Lập đang ngủ. Thực ra tôi biết thừa là anh Lập thức rồi nhưng anh tôi có tính thế biết là thèm lắm nhưng ra vẻ cóc cần với lý luận:-Lòng lợn chỉ cần cho ta khi và chỉ khi có người mang đến biếu. Còn không nên hệ lụy nịnh bợ ông cửa hàng trưởng chỉ để mua được vài cân lòng. Khi và chỉ khi như vậy.
Còn tôi thì không thể đợi khi và chỉ khi. Tôi nhảy tót xuống bếp. Ngồi cạnh ba tôi. Ba tôi thả đống lòng vào chậu tìm bới trong thau nước đỏ lòm máu rồi kêu lên:- Ơ kìa. Sao không có lấy chút gan chút cật toàn lòng già thế này. Mạ tôi nói:- Mình nhờ người ta người ta mua cho cái gì thì chịu cái đó thôi. Lão cửa hàng trưởng này ham lắn lão cứ lợi dụng mua hộ để ăn bớt.
Ba tôi im lặng nhưng mắt ông rất buồn.
Mờ sáng. Mạ tôi đã luộc lòng xong. Hôm nay tôi sẽ được ăn một bữa lòng nhức răng. Tôi sướng ra mặt. Nuốt nước miếng mãi. Mùi lòng luộc bốc lên thơm nưng nức.
Mạ tôi còn nấu thêm nồi cháo nữa.
Cả nhà đang chuẩn bị dọn ăn thì nghe tiếng cười nói xôn xao. Nhìn ra bốn năm người cùng quê tôi bước vào.
Ba tôi chào họ niềm nở tay bắt mặt mừng. Mạ tôi cũng niềm nở:- Mấy bác mới lên. Đã ăn uống gì chưa?
Một người trong số họ hân hoan:
-Dạ chưa. Bọn em đi dân công hỏa tuyến tiện đường ghé thăm anh chị cũng chưa ăn uống gì. Chị nấu chào lòng dấy à. Em ngửi mùi là biết ngay cháo lòng. Ba năm nay chưa biết chào lòng là chi.
Một người khác:
-Chị nấu chào lòng chắc ngon lắm. Nào các ông ngồi xuống ăn chút chào rồi đi nào.
Mạ tôi chưa kịp múc cháo dành riêng cho tôi và anh Lập thì chỉ một lúc sau mấy người đàn ông cùng quê ăn hết. Niềm hy vọng cuối cùng là ở đĩa lòng luộc nhưng không ngờ họ cũng ăn xong.
Xong tất cảt niềm nở chào ba mạ tôi lên đường nói là " bọn em đi bảo vệ Tổ Quốc" lại còn vuốt đầu tôi:-Cu Vinh phải học giỏi phải là cháu ngoan Bác Hồ nhé.
Họ đi. Tôi lao vào nhà. Mồi cháo hết sạch. Đĩa lòng hết sạch.
Tôi òa lên khóc. Anh Lập đi thấng ra ngõ không nói gì. Ba tôi kéo tôi vào lòng vỗ vỗ vào đầu. Mạ tôi ngồi cô độc trước mâm cháo sạch bóng.
Tôi bỗng gào lên:- Sau này lớn lên con sẽ phấn đấu làm cửa hàng trưởng cửa hàng bán thịt ba ạ.
Anh Lập nhào vào ủng hộ:
-Khi và chỉ khi như vậy thì nỗi thèm khát ăn lòng lợn của nhà ta mới thực hiện một cách an toàn mà không còn sợ khách đến chơi nhà như hồi nay

More...

Hòi ức 7-Mất một bữa lòng

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

   MẤT MỘT BỮA LÒNG        


   Ba
tôi nói: Ngày mai chủ nhật các con sẽ được ăn lòng.
Thông tin đó chấn động nhà tôi.
Thời chiến tranh nhà tôi trông nhờ vào tem phiếu gạo và thực phẩm của ba. Ba không mua thịt theo tiêu chuẩn thỉnh thoảng ba dồn tiêu chuẩn thịt mua mấy ký lòng heo cho cả nhà được láng miệng. Tôi háo hức suốt đêm đó. Thịt lòng heo là những loại thức ăn mà thời chiến tranh lũ trẻ chúng tôi luôn mơ ước. Nếu nhà đứa nào có việc gì quan trọng trong bữa ăn có thịt thì chắc chắn thằng đó cũng kiếm được một miếng ngậm một nửa trong miệng đi ra ngõ nhử thèm lũ chúng tôi. Chúng tôi nhìn nó ngậm miếng thịt ngưỡng mộ vô cùng và nươc miếng chảy ướt cả cằm.
Bây giờ thì tôi đang nằm bên ba tôi nước miếng cũng chảy ướt cằm:-Ba ạ. Mấy giờ ba đi cửa hàng mua lòng? Ba tôi lật người:-Ngủ đi con. Sáng mai 2 giờ sáng ba đi.
Hồi đêm anh Lập thì thầm với tôi:- Để sáng mai mua được lòng ba phải đến nhà chú cửa hàng trưởng biếu một gói trà và hai trái mướp đó.
Tôi vùng dậy khi ba tôi cựa mình. Tôi khẩn khoản xin ba tôi theo cùng.
2 giờ sáng. Cửa hàng thịt đã rất đông người. Sau này tôi biết số người đến mua thịt đều như ba tôi: cán bộ đảng viên hết. Họ chào nhau nhưng không ai nhường chỗ cho ai hết. Tôi thấy dòng người xếp hàng rất dài đã thấy hoảng.
Ba tôi rón rén đến bên cửa phòng chú cửa hàng trưởng khẽ gõ cửa. Tiếng làu bàu chửi thề:- Thằng nào rứa. Tau đang ngủ. Không biết à. Ba giờ sáng chớ mấy. Ngu như lợn.
Tôi nóng mặt định nhào vào cãi:-Chú mới là con lợn. Chú là cục cứt. Ba cháu là đảng viên là Hiệu trưởng trường Sư phạm tỉnh chú dám chửi ba cháu là con lợn à?
Nhưng đó mới chỉ là ý nghĩ ba tôi kéo tôi lại nhẫn nhục bước lên sát cửa hơn thì thào:- Anh ạ. Đạng đây mà...
-Ai? Thằng nào?
-Đạng đây anh ạ...
Cửa kẹt mở một gói ni lòng rất lớn vứt xoạc ra chân ba tôi cùng với tiếng nói nhanh rất trầm:-Khổ lắm. Em dặn anh rồi đến chỉ cần gõ cửa 4 tiếng là em biết. Anh cứ xướng lên thế người ta biết chết. Đó. Lòng của anh em mua hộ rồi đấy. Về đi. Ngày mai gặp nhau.
Ba tôi định nói gì đó nhưng cánh cửa đã đóng ập lại.
Ba tôi vội vàng ôm lấy túi ni lông nhoe nhoét máu đỏ bùng nhùng lòng lợn mùi cứt lợn bốc lên hôi hám rồi với gương mặt rạng ngời ba tôi nháy mắt với tôi và hai cha con chui qua hàng rào để tránh những con mắt nhòm ngó và ghen tị rồi vội vã đi bộ về. Ba tôi bước thoăn thoắt. Tôi đi sau cùng. Máu đỏ từ bao ni long đựng lòng lợn nhỏ từng giọt loằng ngoằng trên cát trắng.

More...