MẤT MỘT BỮA LÒNG- TIẾP- HỒI ỨC 7

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

MẤT MỘT
     BỮA LÒNG
-Tiêp

...Mạ tôi đang đun nước sôi để luộc lòng. Anh Lập đang ngủ. Thực ra tôi biết thừa là anh Lập thức rồi nhưng anh tôi có tính thế biết là thèm lắm nhưng ra vẻ cóc cần với lý luận:-Lòng lợn chỉ cần cho ta khi và chỉ khi có người mang đến biếu. Còn không nên hệ lụy nịnh bợ ông cửa hàng trưởng chỉ để mua được vài cân lòng. Khi và chỉ khi như vậy.

More...

MẤT MỘT BỮA LÒNG- HỒI ỨC 7

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

MẤT MỘT
     BỮA LÒNG

Ba tôi nói: Ngày mai chủ nhật các con sẽ được ăn lòng.
Thông tin đó chấn động nhà tôi.

More...

Hồi ức 8- Sáng và tối

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

SÁNG VÀ TỐI


Tôi nhó có lẽ tôi là người đầu tiên trên miền Bắc tự viết kịch bản phim tự huy động tiền để sản xuât. Tôi không nhằm vào việc kiếm tiền hay nghĩa đến lời lãi. Tôi chỉ tha thiết rằng cần phải đưa kịch bản của mình vào sản xuất phim.Thế là sau khi viết xong kịch bản phim truyện nhựa" Chuyện tình bên dòng sông" tôi mở chiến dịch tìm kiếm đủ mọi nguồn tiền để làm phim này. Trong đó anh Trâm đầu tư 120 triệu ( số tiền này so với bây giờ là ngang 1 tỷ). Chị Đức Hoàn đạo diễn. Hai diễn viên chính là Lê Khanh và Trần Lực. Phim xong . có tiếng vang tham gia Liên hoan phim toàn quốc được Bông sen Bạc. Hai diễn viên Lê Khanh và Trần Lực lần đầu tiên vào sự nghiệp diễn viên điện ảnh đều nhận được giải thưởng diễn viên xuất sắc đó là cơ hội cho hai người này sau đó được tham gia rất nhiều phim. Mừng cho họ. Còn tôi cũng vì phim này mà vỡ mặt. Nhưng chuyện vỡ mặt nói sau vào lúc khác vì dài loằng ngoằng.
Phim xong tôi với tư cách tác giả kịch bản và giám đốc sảm xuất- quá oách- lần đầu tiên ở miền Bắc xuất hiện một ông chủ- Một ông chủ như tôi trên răng dưới chim đi xoay từng đồng thóp tim cho phim vãy lãi suất cao để phim hoàn thành và mang ra công chiếu.
Tôi ngày đó còn rất trẻ hãnh tiến cao ngạo với chức danh ông chủ được nhiều báo phỏng vấn được truyền hình phỏng vấn ngỡ đi đâu ai cũng biết mình. Nhớ lại những ngày đó thấy mình rất tởm.
Hôm chiếu ở thành phố Vinh Nghệ An tôi mang quần kaki trắng dày đen áo sơ mi cộc tay trắng tóc chải bóng mượt tay xách túi da bước giữa thành phô Vinh ngẩng cao đầu thấy nhiều người nhìn mình lại nghĩ chắc họ đọc báo xem ti vi mới nhận ra một tác giả trẻ một nhà sản xuất phim trẻ nổi tiếng đang đi trên thành phố của họ và chắc chắn ngừoi dân thành phố Vinh đang ngắm tôi vì họ thấy rất tự hào vì tôi đang có mặt trên thành phố của họ - rất tởm.
Tôi bước đi. Thong dong suốt dọc hè phố. Khi đi qua công viên Tam giác quỷ ở trung tâm thành phố tôi thấy hai em rất xinh ăn mạc váy xống rộn ràng nép người bên một gốc cây se sẽ gọi: -Anh...
Tôi thầm nghĩ lại gặp những khán giả yêu quý phim mình nhận ra mình để xin chữ ký đây. Tôi làm bộ như không nghe thấy nhưng bước chân chậm lại.
-Anh ạ...Anh răng rứa...Không thấy nhà em à?
Tôi dừng bước. Nhìn hai cô gái đang cười chúm chím. Tay trái tôi đã bắt đầu đưa lên cây bút dắt một cách điệu nghệ ở túi áo để chuẩn bị rút ra ký cho hai cô gái kia.
-Anh này...
Tôi nghiêm mặt:
-Các em nói đi cần gì?
Hai cô gái cười toe toe nhìn nhau. Một cô tiến lên. Tôi đinh ninh thế nào cũng vang lên câu nói chân thành:" Anh cho tụi em xin chữ ký...". Nhưng không ngờ cô gái nói rõ ràng từng tiếng một:- Trong hai đứa tụi em anh thích ai chọn rồi vô trong nớ lẹo hè.
Một cô kéo tay:
-Lẹo nhau đi anh. Kia kìa. Giá rẻ mà...
Cô gái vừa nói vừa thò tay xuống đũng quần tôi bóp một cái khen:- Chim anh to ri lẹo nhau sướng hè.
Tôi bước thẳng. Nhục nhã. Bất giác tôi rút ngay cái bút dắt điệu nghệ ở túi áo vứt xuống lòng đường.

More...

Hồi ức 9-Kỷ niệm với Bảo Ninh

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH


KỶ NIỆM VỚI BẢO NINH

đó hình như là vào khoảng năm 1986.
Tôi đã là tác giả kịch bản của mấy kịch bản phim truyền hình như " Dòng sông vàng" "Chỉ một người còn sống" và có trong tay được hai cuốn tiểu thuyết :" Đêm thức " NXB Lao động và "Người thất bại trở về" NXB Đà Nẵng. Liệt kê thế để tôi muốn nói rằng tại thời điểm này theo cách nghĩ cao ngạo của tôi Bảo Ninh chã là gì. Tôi ghé trường viết văn Nguyễn Du thăm Thùy Linh thăm anh Nguyễn Khắc Thạch làm quen được với Thu Nguyệt ở Đồng Tháp. Ngoài Nguyễn Khắc Thạc có làm một số thơ in ở tạp chí Sông Hương và Thùy Linh bạn tôi giành gải nhất truyện ngắn báo Văn Nghệ:" Mặt trời bé con của tôi" thì Thu Nguyệt Bảo Ninh với tôi chã là cái gì không tên tuổi không tác phẩm.
Những ngày đó tất cả nghèo lắm.
Tôi ở nhờ Thùy Linh tại phòng trọ Thùy Linh trong trường Nguyễn Du. Linh về nhà mình ở Ngọc Hà.
Tôi ra hào hứng khoe với Linh và Bảo Ninh ( lúc này hình như hai lão đang yêu dau) rằng tôi sẽ ở Hà Nội viết cho xong tiểu thuyết " Người và dã thú".
Bảo Ninh nhìn tôi mắt ti hí cười cười chẳng biết hắn coi thường hay khâm phục.
Nhưng cho dù biết hắn coi thường thì tôi vẫn cao ngạo tôi vẫn coi hắn chã là gì. Chấp gì cái thằng râu ria xồm xoàm áo quần bẩn nát ấy. Mình đã là tác giả hai tiểu thuyết cơ mà.

...Hai thằng đều viết. Bảo Ninh bắt đầu viết những dòng đầu tiên của tiêu thuyết " Nỗi buồn chiến tranhy". Tôi thì ép hắn ngồi nghe hàng chục trang bản thao của mình. Còn hắn hắn không hề cho tôi xem một trang nào. Lúc ấy tôi nghĩ thằng cha này thấy mình viết nhanh quá hay quá nên sợ.
Một hôm tôi nhìn thấy mấy trang bản thảo. Trời đất . gần một tháng trời mà hắn viét chưa xong trang thứ nhất của chương thứ nhất tiểu thuyết" Nỗi buồn chiến tranh". Ngu. Kém thế mà cũng a dua đòi làm nhà văn. Thế mà cũng mang tiếng con trai giáo sư Hoàng Tuệ. Mà tại sao một thằng dốt nát thế này mà Thùy Linh lại yêu được nhỉ. Vì trong ý nghĩ cao ngạo như vậy nên những trang đầu của cuốn tiểu thuyết của Bảo Ninh tôi đọc thấy dở òm chữ dày kin kít lời thoại cũng không xuống dòng. Vớ vẩn. Ngay cả kỹ thuật viết tiểu thuyết hắn cũng chẳng biết. Tội nghiệp.
Sáng. Tôi và Bảo Ninh đi uống cà phê ăn kẹo lạc hút thuốc tại một quán quen trong trường. Suốt một tháng hai thằng không dám ra mua kẹo thuốc ngoài phố vì đơn giản là trong túi hai thằng không có một đồng nào. Tôi hút thuốc Zet Bảo Ninh chơi thuốc Du lịch. Vài ngày ký nợ Thùy linh lại ra thanh toán một lần. Gần một tháng sau Thùy Linh cũng không moi đâu ra tiền để nuôi báo cô hai nhà tiểu thuyết Linh không do dự bán ngay cái máy chữ của mình để đi chợ ngày ngày nuôi cơm chúng tôi.
Tiểu thuyết tôi được xuất bản ở NXB Hội nhà văn. Sách ra trước sách Bảo Ninh. Tôi háo hức tặng Bảo Ninh tặng Thùy Linh. Bảo Ninh ngắm sách:"Đẹp ấy chứ nhỉ?". Vài chục ngày sau tôi hỏi Bảo Ninh đọc chưa Bảo Ninh gật gù:"- Sách ông in đẹp ấy chứ nhỉ?". Mãi vẫn không thấy sách Bảo Ninh ra tôi chua chát hỏi:- Ông gửi chỗ nào mà mãi đéo thấy in?. Bảo Ninh gật gật đầu:-Chã biết thế đéo nào...
Rồi lại nhìn tôi:- Sách ông in đẹp đáy chứ nhỉ?
Sách tôi tất nhiên cuối cùng mất hút vì...dở.
Còn sách Bảo Ninh thì thôi khỏi nói nữa...càng nhắc lại càng nóng mặt bỏ mẹ.
Nhưng thằng cha này đểu nó không nhận xét sách mình hay dở cứ khen:- In đẹp đấy chứ nhỉ.
Bây giờ nghĩ lại vẫn tức.

More...

Hòi ức 1-Đái dầm

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH


Bắt đầu từ hôm nay mình tập trung ghi lại những hồi ức của mình và anh Lập và những người thân biết. Nếu ai đó đọc thấy vui thì cười một cái he he thấy nóng mũi thì bật lên tiếng hu hu thấy giật mình thì gào lên một tiếng hục hục



Đái Dầm

Nhà có 8 anh em anh Lập thứ 7 tôi út.
Tôi đái dầm từ bé đến năm lơp 9 mới hạn chế đôi chút. Mỗi buỏi sáng anh Lập lại kêu:" Mạ ơi. Thằng Vinh đấy ( đái) ướt quần con rồi". Và anh Lập nheo mắt:" Cặc mi nhỏ hơn cặc tau răng mi đái nhiều rứa?". Tôi kéo quần anh Lập xuống coi đưa cặc tôi so với Lập thấy Lập to hơn dài hơn. Tức lắm. Sau này mới chói lòa một chân lý: Lập sinh trước tôi 3 năm lớn hơn thì cặc Lập phải to hơn là đúng không cần đố kị.
Ngày sinh ra anh Lập. ba tôi đặt tên cho Lập trong giấy khai sinh là Nguyễn Quang Vinh. Sau vài ba tháng nghĩ sao ông lại thay giấy khai sinh thay tên Nguyễn Quang Vinh thành Nguyễn Quang Lập. Ba năm sau sinh tôi ra ba tôi đặt tên tôi là Nguyễn Quang Vinh. Nếu bây giờ tên Nguyễn Quang Lập là Nguyễn Quang Vinh và tên tôi là Nguyễn Quang Lập thì sao nhỉ? Thì tôi sẽ gánh họa thay Lập: què chân trái liệt tay trái. Lập tài hơn tôi Lập cần lành lặn tôi ngu hơn tôi gánh cái què của Lập cũng được.Hồi tôi 6 tuổi Lập 9 tuổi hai thằng thường xuyên mò đi xem văn công. Quảng Bình lúc ấy là trên bom dưới đạn báo chí gọi là tuyến lửa. Vì là tuyến lửa nên Trung ương ưu tiên Quảng Bình được xem nhiều lần biẻu diễn của văn công. Đáng lẽ hồi ấy người ta phải cho bọn tôi gạo cá thịt nhưng người ta cứ cho văn công nên rất nhiều lần hai thằng được coi văn công. Nhưng lại không phải coi văn công. Hai anh em lẻn ra sau sân khấu trườn bò dưới cát rồi vén tấm vải bạt che chỗ các o văn công thay áo quần chui đầu vào. Trời tối mấy o không thấy hai cái đầu trọc của anh em tôi đang nhoài vào mở mắt hoang hoác nhìn ngắm từng o thay áo quần. Vú vê mông má các o nhìn rõ mòn một. Lập còn nói :" O hồi nãy bướm nhiều lông hơn hơn o vừa rồi". Tôi gật đầu. Tôi thấy mỗi lần có o văn công thay áo quần Lập nuốt nước miếng. Tôi học theo cũng nuốt nước miếng. Lập hỏi :" Răng mi nuốt nước miếng?". Tôi hỏi:" Răng anh nuốt nước miếng?". Lập cười. Thấy hai anh em thường xuyên kéo nhau đi xem văn công ông hàng xóm nói với ba tôi:" Hai cháu rất có năng khiếu. Tích cực đi xem văn công". Ba tôi gật đầu tự hào.
Thời chiến tranh bệnh xá trường học cửa hàng đều hoạt động dưới nhà hầm. Một lần tôi và Lập kéo nhau đến gần một cửa hàng thì nghe tiếng cười rúc rích. Hai anh em rón rén chạy đến khoét cát trên gờ đất nhà hầm thò đầu vào xem. Trong cửa hàng o nhân viên đang ôm chú cửa hàng trưởng. Chú cửa hàng trưởng thấp lùn phải đứng trên ghế mới hôn được o nhân viên. Mãi hôn cái ghế đổ chú cửa hàng trưởng ngả lăn quay. Tôi và Lập cười ha ha. O nhân viên chạy ra kéo tay hai anh em dến một góc dúi cho gói kẹo và thì thầm thì thầm rằng không được nói với ai chuyện này. Tôi không biết chuyện này là chuyện gì những cũng ngoan ngoãn gật đầu vì tôi là cháu ngoan Bác Hồ người lớn nói gì là phải ngoan ngoãn gật đầu- cô giáo dạy thế. Lập cầm gói kẹo. Hai thằng chạy ra sau động cát. Chia đôi. Thừa một cái. Lập nói:" Tau to hơn mi tau thêm cái này". Tôi không chịu. Lập cắn đôi cái kẹo đưa tôi một nửa. Hồi đó một năm bọn tôi mới ăn kẹo một lần vào ngày tết. Lập cầm gói kẹo miệng nhai cùng tôi bước nghêng ngang về làng kiêu hãnh.

More...

Hòi ức 2-Bắt hủ hóa-tiếp

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

BẮT HỦ HÓA- TIẾP

.....Anh Lập kéo tôi nằm xuống trên một đống cỏ. Nín thở. Anh Lập không cần bắt chỉ cần nhìn thấy người đàn ông đâm người đàn bà như thế nào để biết sau này làm nhà văn. Còn tôi thì hau háu với thành tích. Cách chúng tôi khoảng 3 mét đôi nam nữ vẫn ngồi bên nhau rì rầm nói chuyện. Anh Lập yêu cầu tôi nằm im. Tôi thấy ở bụng mình ươn ướt. Hóa ra chúng tôi đang nằm trên bãi cứt. Tôi thì thần:" Chết. Cứt". Anh Lập thì thầm:" Biết rồi. Khả năng thằng kia sau khi ỉa xong thì bắt đầu tâm sự với cô này". Lâu quá. Gần một giờ sau thì tôi nghe oạch một cái. Người đàn ông đè người đàn bà lên cát. Tôi nói nhỏ:" Bắt ". Lập cản lại:" Thằng này. Chưa đâu. Giai đoạn 1 thôi. Khi nào thấy áo quần cởi ra thì lúc ấy mới...". Tôi nghe tiếng cô gái kêu lện một tiếng. Lại nghe tiếng hực. Rồi hai người nhấp nhổm trong ánh sáng mờ trên cát. Anh Lập dán mắt nhìn lẩm bẩm:" Đéo mẹ. Sao không ai cởi áo quần?". Ba mươi phút sau nghe tiếng họ cười. Cả hai dắt tay nhau đi. Hai anh em nhìn nhau. Lập nói:" Sao vậy?". Tôi không biết. Sau này mãi sau này khi Lập thành nhà văn Lập nói:" Hồi đó tao và mày ngu. Thằng cha đó nó không cần cởi áo quần nó chỉ thò con chim của nó ra đâm thôi. Ngu thật". Tôi hỏi:" Sao anh biết. Anh cũng làm thế rồi à?". Lập ấp úng:" Nói chung là khi cần thì vẫn phải thế. Chim mình như khẩu súng lúc công khai lúc bí mật miễn là tiêu diệt được quân thù...". Tôi im.

More...

Hòi ức 2-Bắt hủ hóa

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

BẮT HỦ HÓA


Thời tôi học lớp 4 ở làng Đông thấy rộ lên phong trào dân quân đi bắt các đôi nam nữ hủ hóa. Anh Lập và tôi rất hào hứng chuyện này. Anh Lập hào hứng vì muốn biết hủ hóa như thế nào muốn biết thằng đàn ông đè dí người đàn bà ra làm sao. Anh Lập nói tao phải biết để sau này tao làm nhà văn. Tôi thì háo danh muốn tận tay bắt quả tang một vụ hủ hóa để được cô giáo hiệu trưởng nêu gương dưới cờ vào sáng thứ 2. Nghe tôi nói thế anh Lập hằm hằm:" Mi thích biểu dương thế sau này mi sẽ Đảng viên". Tôi hỏi:" Đảng viên là răng?". Lập nói:" Tao cũng đéo biết. Nhưng làng mình ai lớn lên cũng đua nhau vô đảng. Chắc là rất hay. Khi mô lớn tao và mi sẽ vô đảng nhé". Tôi sướng lắm. Nhưng bây giờ thì kể chuyện đi bắt hủ hóa đã.

Rình rập mãi cũng bắt gặp được một vụ. Tôi phát hiện đầu tiên. Tôi định lao lên hô hoán thì anh Lập giữ tay lại:" Ngu. Hai người đó đang ngồi tâm sự thì mắc chi mà hô hoán?". Tôi tròn mắt:" Chớ đàn ông ngồi cạnh đàn bà là được mà". Lập giải thích:" Thằng ngu. Nghe đây. Hủ hóa là gì? Một. Là khi và chỉ khi con cặc của người đàn ông đâm vào bướm đàn bà. Hai. Khi và chỉ khi người đàn ông và người đàn không phải vợ chồng không phải đã xin ý kiến chi bộ để được yêu nhau mà họ vẫn đâm vào nhau thì mới gọi là hủ hóa mới bắt". Phức tạp. Nhưng vì để được cô giáo khen tôi lại phải nhớ trong đầu lời Lập " khi và chỉ khi...".

More...

Hòi ức 3-Trộm cá

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

TRỘM CÁ

Sau nhà tôi ở làng Đông trên cát có cái chợ làng. Nói là chợ làng nhưng gần tết rất đông người. Mạ tôi bán cháo bánh canh. Ngày gần tết này cháo bán hết sạch. Nhưng ngày thường ít ai ăn thừa nửa nồi cả nhà xúm lại ăn. Những ngày đó tôi no. Dù mạ tôi bán ế buồn nhưng tôi thích mạ bán ế bán ế thì tôi no.

Ngày gần tết tôi hay lân la ra chợ. Anh Lập nói:" Mi ra kiếm mấy quả pháo đốt. Kiếm cá nướng ăn". Tôi hỏi:" Sao anh không đi ăn trộm cá và pháo răng bắt tui đi?". Lập cáu:" Tau sắp kết nạp đoàn". Tôi ra chợ ngồi gần mấy o bán cá. Tôi khèo tay lấy được ba con cá trích chôn ngay xuống cát. Lại sang chỗ bán pháo tép khèo được mấy quả pháo tép bỏ vào túi. Sẩm tối Lập đi học về tìm tôi:" Răng?". Tôi hỏi:" Răng là răng?". Lập thì thầm thì thầm thì thầm. Tôi kéo Lập ra sau động cát. Bới lên ba con cá trích. Lập hô:" Nướng. Tau có mang muối đây. Thèm cá hè?". Tôi hỏi:" Răng mạ không mua cá cho anh em mình ăn?". Lập nói:" Muốn mua được cá phải có 2 điều kiện. Một là khi và chỉ khi có tiền nhiều. Hai là khi và chỉ khi nhà mình làm được cá".

Hai thằng nướng cá ăn. Cá cháy trong lửa thơm lắm. Tôi cúi xuống thổi lửa. Mấy viên pháo tép rơi ra gặp lửa nổ đì đùm. Mũi tôi bị lửa bắn lên toét máu sưng vù. Tôi ôm mũi khóc. Lập nhìn tôi lại nhìn ba con cá nướng thơm phức nói:" Mi bị pháo nổ toét mũi đau rồi để cá tau ăn nhé". Tôi vừa khóc vừa gật gật đầu.

More...

Hòi ức 4-Bới cát lấy cơm

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH


      BỚI CÁT LẤY CƠM

      Nhà tôi sơ tán ở làng Đông. Sau lưng làng là động cát. Trên cát là rừng trâm bầu. Trong rừng trâm bầu là một trận địa pháo của bộ đội. Hồi ấy cực lắm. Nhà tôi ăn toàn khoai ăn cả cám ăn cả xương rồng luộc. Cơm trắng là điều gì đó cao cả sang trọng chất ngất mà bọn trẻ chúng tôi ngày đêm ao ước. Nhưng một hôm tôi lân la chơi gần đơn vị các chú bộ đội. Giờ ăn cơm. Các chú ngồi quanh mâm cơm cơm trắng. Tôi nuốt nước miếng. Ăn xong còn thừa cơm tôi thấy một chú bộ đội bưng cơm đi xa lên cát đào cát chôn. Tôi chạy về hỏi ba tôi. Ba tôi giải thích:" Thừa cơm cũng phải chôn con ạ. Vì trong khi nhân dân đang khổ cực không được phép cho nhân dân biết bộ đội ăn thừa cơm được. Thừa cơm cũng không được cho nhân dân phải chôn để giữ quan điểm". Tôi không biết trong cụm từ nhân dân ba tôi nói có tôi và Lập không. Nhưng cơm chôn trong cát thì tiếc quá. Tôi thì thầm với Lập. Lập " thế à?" rồi kéo tôi chạy. Hai anh em rón rén đi rồi bò đến gần chỗ các chú bộ đội chôn cơm. Chúng tôi đào cơm lên. Hai thằng sướng hú mắt. Gạt cát một cách sơ sài hai thằng chia nhau ăn ăn no kềnh. Tôi nói:" Cơm ngon thiệt. Răng bộ đội lại được ăn cơm trắng?". Lập giải thích:" Ăn cơm trắng mới bắn rơi máy bay". Gần 6 tháng như vậy hai anh em chuyên ăn cơm đào trong cát của bộ đội. Hai thằng béo tốt ra. Các chú bộ đội ăn cơm trắng như vậy nhưng tôi không thấy bắn rơi máy bay. Rồi một ngày tôi đi học về anh Lập nói buồn rầu:" Từ nay tao và mi không được ăn cơm trắng nữa". Tôi hoảng hốt:" Răng rứa?"-"Máy bay vừa thả bom các chú bộ đội chết hết rồi"-"Răng các chú ăn cơm trắng cả ngày mà không bắn rơi máy bay lại để máy bay đến thả bom giết mình?". Lập cáu:" Hỏi ngu rứa? Hỏi rứa thì tau trả lời răng được?". Tôi ngơ ngác:" Anh nói ăn nhiều cơm trắng sẽ giỏi sẽ thông minh sẽ thành nhà văn mà sao anh không trả lời được". Anh Lập đá chân vào cái nồi rách nhà tôi để chỏng chơ trên cát văng tục:" Nhà văn... Cặc".

More...

Hòi ức 5-Nhà văn

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

        
    NHÀ VĂN
   
    Một buổi chiều anh Lập hộc tốc về nhà thì thầm:- Tau gặp một nhà văn ở tỉnh rồi. Tau vô hầm mần nhà văn đã. Tôi ngơ ngác:- Răng lại phải vô hầm mần nhà văn?. Anh Lập thì thầm:-Chú nhà văn ấy dặn rứa. Phải vô hầm ngồi trước trang giấy miệng cắn bút tư duy chìm đắm trong ý nghĩ đẩy cảm xúc lên thật nhiều cảm xúc trào qua tim trào qua đầu trào xuống bàn tay cầm bút viết ra chữ rứa là mần nhà văn. Nói rồi anh Lập bước xuống hầm tay ôm tệp giấy. Tôi thòm thèm nhìn theo. Không chịu được sau gần một tiếng tôi rón rén bước xuống hầm. Tôi thấy anh Lập đang dùng dầu cùlà bôi lên mắt. Tôi thì thào:- Anh răng rứa. Răng anh bôi dầu lên mắt?. Anh Lập nhìn tôi hai con mắt đỏ ngầu nước mắt trào ra:

- Viết đến đoạn cảm động khi o dân quân chết dưới làn bom Mỹ nhà văn phải vừa viết vừa khóc. Chú nhà văn dặn rứa.

Tôi nhìn trang giấy Lập viết nhi nhít những chữ kinh hoảng. Tôi tự hào ngắm Lập. Tôi thấy Lập không giống như mọi ngày. Bây giờ anh ấy đang mần nhà văn mà. Tôi kính cẩn:- Cho tui đọc một đoạn được không? Chưa khi nào tui thấy chữ nhà văn hết.

Anh Lập cười khà khà rồi đưa tay vuốt lên cái cằm trơn:

- Mần răng phải có râu nữa. Chú nhà văn nói nhà văn phải có râu.

Tôi cũng đua tay lên cằm:-Có râu thì e khó thiệt...

Anh Lập đưa mấy trang giấy cho tôi đọc. Đọc xong tôi im lặng. Anh Lập nóng ruột:- Răng? Hay không?. Tôi lắc đầu:-O dân quân ni chết là do ỉa bậy trên động cát rồi bị bom sao anh viết là o ni đang chiến đấu với máy bay Mỹ và hy sinh vì Tổ Quốc?. Tôi hỏi anh Lập lúng ba lúng búng:- Tóm lại nhà văn chỉ xây dựng được nhân vật khi và chỉ khi cần phải thêm bớt cho nhân vật hay lên anh hùng lên. Tao đồng ý o dân quân ni chết khi đi ỉa trên động cát nhưng đi ỉa mà bị bom cũng là hy sinh vì Tổ Quốc. Tôi cãi:- Rứa anh và em bới cát lấy cơm bộ đội ăn nếu trúng bom chết có gọi là hy sinh vì Tổ Quốc không?. Anh Lập ậm ờ:- Cái này ngày mai tao hỏi đã. Nhưng rứa là không hay à? Mần nhà văn khó hè?.

Anh Lập đọc tới đọc lui rồi vứt xếp giấy đi:- Nhà văn đéo chi mà khó thiệt.

Tôi hăng hái:-Để tui mần nhà văn cho.

Tôi lom khom viết. Lúc sau đưa cho anh Lập xem. Anh Lập kêu to:- Hay. Mi viết hay. Tau đọc thấy hay nhưng không hiểu chi.

Tôi im lặng.

Rồi sau một lúc bàn bạc hai thằng kết luận: Nhà văn chẳng là cái đéo chi hết.

Sau này cả hai anh em đều là Hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Câu này bây giờ vẫn đúng

More...