CHUYỆN NHẶT LÊN TỪ CÁT-kỳ 2- VĂN

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

    Ông Đái Lùn

        Ông Đái Lùn không sinh ra tại làng Vú Cát. Quê gốc của ông nghe nói cách làng Vú Cát rất xa. Người ta đồn nhau khi sinh ra thân ông chỉ ngắn một gang tay cái đầu vừa bẹt vừa sần sùi không phân biệt nổi đâu là mũi đâu là miệng. Có mấy người đàn bà làng Vú Cát đi bán rượu sớm nhặt được ông giữa trãng cát không biết đây là đứa bé là con người lại ngỡ con thú lạ ở đâu chaỵ tới họ túm vào trong tay nải hồ hởi xách về nhà. Loạng choạng sáng mấy tay đàn ông bợm rượu xách dao ra lôi cổ thằng bé đang ngủ say tới bên cạnh giếng nước để chuẩn bị làm thịt. Mấy bà mấy cô  xăng xái đun nước. Người ta bàn cãi nhau chí chóe rằng nên nấu giả cầy hay luộc quách mỗi nhà cắt một miếng cho tiện. Rốt cuộc khi nước đã sôi người ta cũng thống nhất là nấu giả cầy. Hai gã đàn ông xách ngược thằng bé lên chuẩn bị chọc tiết. Vừa lúc thằng bé tỉnh giấc khóc váng óc. Cả mấy gã đàn ông buông dao chạy. Một ông già bình tĩnh hơn cầm đèn ra soi vẫn không rõ con thú gì béo núc nhưng lại biết khóc như người. Xem xét kỹ lưỡng lật qua lật về thì hóa ra là một đứa bé thật. Sáng tỏ mặt người mới thật tin đó là một đứa bé. Nhưng ai cũng lắc đầu thè lưỡi thằng bé xấu như ma mút lại ngắn cũn ngắn đến kì cục đen thui như một con chồn. Vất vưỡng nhà này năm ngày nhà kia nửa tháng thằng bé cũng lớn dần khỏe tròn lẳn như củ khoai nướng. Cho đến thời điểm cao nhất của tuổi hai mươi anh Lùn cao chín mươi hai phân già.

      Mặt ông Lùn được thiết kế theo kiểu nếp gấp. Từng lớp da sần sùi sếp một cách cẩu thả lên nhau tạo nên trên mặt vô số những hào rảnh lúc nào cũng đầy ắp mồ hôi tựa như mương nước tưới tiêu. Mũi ông thể hiện sự lãng phí không thể chấp nhận được của bà Mụ khi tạo ra ông: Một khối thịt đỏ tím vuông chằn chặn dính một cách mạo hiểm trên bề mặt không mấy phẳng. Dưới mũi cái miệng cũng chất chứa tiềm tàng khả năng nghiền ngấu thức ăn. Chung lại khuôn mặt ông Lùn đã trở thành vật hữu ích cho các bà mẹ dọa con còn lũ con nít thì cũng vinh hạnh chứng kiến dung nhan của ông Ba Bị làng. Bất cứ nhà nào hễ có đứa bé đang khóc hoặc hư đốn bóng dáng của ông Lùn  là nỗi sợ hãi kinh hoàng thường trực của chúng.

      Cả đời ông Lùn sinh sống ở làng Vú Cát nhưng không có nhà. Ông không thích có nhà riêng. Nghề chính của ông là đi làm thuê cho cả làng với cái giá cố định: Một lon gạo và một ngàn bạc. Đêm tiện nhà nào ông ngủ nhà đó. Cũng có khi ông ngủ ngay ngoài cát dưới chân cột rơm hoặc trong lò vôi bỏ không. Ông đi lúc cúc cả ngày. Tới nhà nào ông cũng đứng ngoài ngõ hỏi không cần biết trong nhà có người hay không. " Có việc chi không? Lùn đây. Có việc chi không? Lùn đây". Ông vừa đi vừa lẩm bẩm câu nói đó. Người làng thấy nhớ. Họ cho con kêu ông Lùn đến bày ra việc cho ông làm khi thì chẻ củi khi thiến con lợn có khi chỉ là để nối cái dây võng. Việc to hay nhỏ việc làm trong một ngày cũng như việc chỉ làm ngang với thời gian người đứng đái ông cũng lấy đúng một giá: Một lon gạo và một ngàn bạc. Gạo ông nấu cơm ăn đồng bạc ông cất kỹ vào túi vải lúc nào cũng đeo trước ngực. "Có việc chi không? Lùn đây". Từ mờ sáng đến khuya ông vừa đi vừa xướng. Với làng Vú Cát ông Lùn là người duy nhất không uống rượu. Bọn trai làng đã nhiều lần rình rập chuốc rượu cho ông nhưng bất thành. Vì lũ trẻ con sợ ông nên ông còn tự giác làm một việc khác cũng bận bịu. Khi nhà ai có con nít khóc nhè ông tất tả bước đến thò cái mặt Ba Bị của mình trước mũi đứa bé. "Chi rứa Lùn đây" ngay tức khắc đứa bé im thít ngủ. Ông Lùn hai lần có vợ. Lần đầu là một bà góa. Nhưng ngay đêm đầu tiên người đàn bà góa đã vọt chạy ra khỏi nhà ông ai hỏi chị cũng cười tủm tỉm cười và bỏ. Lần thứ hai vợ ông là một người đàn bà làng khác. Họ sống với nhau đúng sáu đêm. Sang ngày thứ bảy vợ ông chào ông về lại quê cũng coi như bỏ. Người làng kháo nhau nguyên nhân tan vỡ các cuộc tình có lẽ vì ông lùn vì thân người lùn thế thì cái gì lại không lùn? Ông Lùn chẳng mảy may buồn. mặc lời dèm pha trêu ghẹo cứ gà gáy canh năm ông bắt đầu đi qua ngõ từng nhà. "Có việc chi không? Lùn đây"

      Nhờ thân hình ngắn vâm vấp cũng có thể nhờ cuộc sống của ông không mấy lo nghĩ nên ông Lùn khỏe như voi. Từ ngày ông có mặt tại làng cát qua nhiều thế hệ không ai thấy ông ốm một lần nào. Nhưng cũng không ai thấy ông nhếch mép cười. Có nhiều người tò mò hỏi ông sao không cười cho bà con nhìn thấy một lần ông im lặng.

      Ông Lùn bắt đầu nổi tiếng như cồn khi chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ leo thang ở miền Bắc. Ông không mấy quan tâm đến cuộc chiến tranh này. Ông chỉ ngạc nhiên khi thấy làng thường xuyên bị máy bay Mỹ ném bom rồi người chết những cái chết vô lý và đau thương những căn nhà cháy những lò rượu  tan nát... Người làng gấp gáp đào hầm tránh bom ông đi giúp suốt ngày đêm nhưng không bao giờ chui vào hầm khi bom nổ. Thậm chí ông cũng chẳng có thói quen tránh bom đạn. Nếu ông đang đi mà có bom nổ trong khi mọi người cuống quýt tìm hầm thì ông vẫn nhênh nhang bước bước ngang qua bãi bom bi đang nổ dày nằm ngủ ngay giữa quả bom nổ chậm ăn cơm khi mảnh bom xé nát cả soong nồi ông vẫn bình an vô sự. Chuyện bom đạn tránh ông đã làm nên lịch sử của ông sự nổi tiếng tự nhiên ông không ý thức được.

      Một lần ông có việc phải về phố chợ. Trên đường về làng thì cũng sẩm tối. Ông đang lưỡng lự không biết nên kiếm chỗ nào ngủ hay đi tiếp thì máy bay ập đến. Từng loạt bom nổ dày đường. Trong ánh chớp bom ông nhìn thấy hai chiếc ô tô chở đầy trẻ con diện K8 ra miền Bắc. Ông chạy tới. Một chiếc xe bốc cháy. Đám trẻ khóc inh ỏi. Tay lái xe chết gục trong ca pin. Xe còn lại chưa hề hấn gì nhưng  lái xe cũng đang tính bỏ chạy. Ông túm cổ áo anh lái xe. "Lên đi. Sao lại chạy bom chứ có phải là ma đâu mà chạy". Rồi ông trèo lên chiếc xe cháy ông quàng tay xốc mấy đứa trẻ cắp nách nhảy sang xe bên cạnh. Bom vẫn nổ dày. Ông chạy qua chạy về trong bom đưa hết số trẻ nêm chặt lên xe chưa dính bom nói với lái xe - "Bật đèn pha lên" . Tay lái sừng sộ - "Ông điên à. Máy bay đang quần đảo thả bom sao lại bật đèn pha. Tự sát à?". Ông gằn giọng - "Bật đèn pha lên mà chạy cho đàng hoàng đường của mình sợ chi". Thấy gương mặt quỷ thần của ông lại nghe tiếng nói rắn như đanh của ông tay lái xe bật đèn rú ga phóng xe như điên. Máy bay đuổi theo. Bom nổ chói lòa sát sườn xe. Ông Lùn nhìn thấy lái xe đang run nói-"Cứ bình thường mà chạy. Có Lùn trên xe bom không rơi trúng đâu mà sợ. Đi đi. Việc của máy bay là thả bom. Việc của chú là lái can cớ chi hè?". Xe đã vượt qua trọng điểm cũng vừa chạm ngõ làng Vú Cát. Máy bay rút. Ông Lùn đập cửa xin xuống. Tay lái xe kỷ niệm ông cái mũ cối ông nói "Cho thêm đôi giày cao cổ nữa". Tay lái xe cho luôn. Anh hỏi "Sao cụ biết là máy bay sẽ không thả bom trúng xe? Lại yêu cầu cháu bật đèn pha? Liều quá. Cháu chưa gặp trường hợp nào liều như hôm nay". Ông Lùn vừa đeo giày cao cổ vào chân vừa nói: "Ai biết. Đoàn mò thôi mà. Chẳng lẽ máy bay lại không biết xe của chú  chở trẻ con. Nó bom đâu thì bom cũng phải biết tránh bom vào con nít chớ". Nghe vậy tay lái xe lạnh buốt sống lưng. Một tháng sau ông được tỉnh tặng bằng khen về thành tích cứu hai trăm cháu nhỏ thoát trọng điểm. Ông không nói gì chỉ hơn thắc mắc "Sao người ta tặng thưởng cho ông như vậy". Lời thắc mắc ấy chưa ai giải đáp thì hai tháng sau ông Lùn lại được nhận bằng khen thứ hai về thành tích bắt sống được tên biệt kích đi ỉa trên cát. Chuyện này cả làng Vú Cát tự hào khoe ra toàn huyện. Ông Lùn không thích người ta kể nhiều. Ông sợ mấy chú nhà báo chụp ảnh ông. Bởi vì cũng do thành tích này ông được chụp ảnh và từ hôm đó chính ông cũng khiếp đảm vì không ngờ gương mặt mình lại xấu xí đến như vậy xấu và quái đản đến mức ông định kiện lên tỉnh vì ngỡ tay nhà báo chụp ai đó gán mặt cho ông để bôi bác ông...

      Làng Vú Cát không ai quên trận bom ngày hôm đó trận bom cuối cùng trước ngày chấm dứt chiến tranh phá hoại của máy bay Mỹ trên miền Bắc. Buổi chiều nắng chưa tắt bóng những động cát đổ dài vượt ra ngoài tầm mắt. trong làng một số lò rượu đã bắt đầu đỏ lửa. Mùi hương men vấn vít trong từng xóm. Dưới chân đồi cát hai lớp học của lũ con nít làng đang vào bài tập đọc. Tiếng trẻ vang rộn. Hai lớp học dưới nhà hầm. Dù vậy tiếng trẻ đọc bài cũng vượt ra ngoài vách cát vang xa nửa làng. "Có việc chi không? Lùn đây". Dân làng chưa ai kịp nhờ đến ông thì máy bay đến. Đàn đàn lũ lũ máy bay hình như đã núp sẵn dưới chân động cát vọt lên sát sàn sạt rồi đồng loạt cắt bom. Đủ loại bom. Trời làng như chợ bom đủ hết: Bom tấn bom xuyên rốc két từ trường bom bi đủ loại vung vãi giăng dít khắp trời sau đó nổ dậy làng. Chưa xong loạt bom cuối cùng xen chừng không ồn ào nhưng nguy hiểm đó là bom napan. Hai quả bom napan rơi ngay gần lớp học. Ông Lùn chạy đến. Ông không biết bom gì nhưng thấy bom rơi vào lũ con nít thì ông ưu tiên chạy đến cứu trước. Nhựa napan cháy đỏ lửa xanh lét dính vào là thiêu rụi thịt da. Ba cháu nhỏ chết cháy. Cô giáo gục xuống trên bàn. Ông Lùn ôm trong tay một lúc năm đứa trẻ chạy ào xuống hầm. Chân ông vương phải nhựa napan cháy khét lẹt. Bom vẫn tiếp tục. Khi ông Lùn cứu được xong lũ trẻ ông định chạy đến xóm giữa để giập lửa ở mấy ngôi nhà bị cháy thì một quả rốc két nổ vùi lên ông. Đó là tiếng nổ cuối cùng trong trận bom ngày hôm đó. Ông chết. Cả làng phúng viếng. Người ta bàn cãi nhau suốt buổi không biết là nên đặt thi hài ông ở đâu. Ông không có nhà.Cả làng đều là nhà của ông. Chẳng lẽ lại khiêng thi hài ông dạo qua từng nhà? Cuối cùng người ta đồng ý khâm liệm ông bên bờ sông của làng. Khi đặt thi hài ông xuống đất đột nhiên mắt ông mở ra trừng trừng và một dòng máu tươi chảy từ thân thể của ông chảy một mạch xuống dòng sông. Dù các già làng đã phun rất nhiều rượu vẫn không làm cách nào để ông nhắm mắt. Bỗng có một người tiện tay múc nước sông lên rảy nhẹ vào mặt ông tự dưng mắt ông nhắm lại máu cũng thôi chảy. Ai đó òa lên khóc. Rồi nhiều tiếng khóc. Làng khóc. Làng hiểu ông không muốn lìa xa dòng sông. Làng hiểu dù không thực sự sinh ra ở đây chôn rau cắt rốn tại làng Vú Cát nhưng ông là tài sản của làng là cây cổ thụ của làng là một động cát của làng - như người làng vẫn tự hào gọi ông là một động cát trọc đầu của làng mình. Ông nằm giữa tiếng khóc của làng giữa vòng tay trong nước mắt. Ông nằm cao cao trên bờ đất. Nắng chiều rọi xiên qua mặt ông tự dưng da ông ửng hồng ngời ngời trong nắng. Đấy là lần đầu tiên làng Vú Cát phát hiện ra rằng khuôn mặt ông rất đẹp.

More...

Văn học- Mộ cỏ- truyện ngắn

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH


        Mộ cỏ

       Chị buông thõng tay chiếc ba lô rơi chúi xuống bờ ao muống ngay ngõ vào làng. Cứ như có ai kéo thụp đôi chân chị khuỵu xuống. Tiếng kèn đám ma chói vang tai chị. Màu trắng của khăn tang làm mắt chị mờ đi.

Ai đó kéo mạnh tay chị. "Thoa à. Chạy đến với mạ đi con" - "Thoa ạ... Không nhìn được mặt mạ thì cũng kịp đưa mạ ra mộ con ạ". Thoa bước như chao trên đường. Những ai đó dìu tay chị. Những ai đó kéo tay chị đặt vào thành quan tài đang di chuyển. Chị bước giật lùi. Sau lưng chị là động cát. Trước mặt chị là màu đỏ chói của quan tài. Râm ran tiếng khóc. Trong cơn đau đớn đến mê muội chị nghe loáng thoáng những tiếng kể lể về cái chết của mẹ chị. Một cơn đột quỵ ngay sau khi bà nhận được thư chị. Từ ngày chị đi thanh niên xung phong bà không nhận được tin chị. Giải phóng miền Nam bao người làng đi cùng đợt với chị đã trở về chỉ có chị là bặt tin. Bà không biết chị bị thương rất nặng ở phà Xuân Sơn phải vào viện. Đó là lá thư đầu tiên bà nhận được của chị từ ngày chị rời làng. Bà vui quá. Bà uống rượu mừng và đột quỵ.

Chị khó nhọc giật lùi trước quan tài. Cái chân gỗ kéo lê trong cát bỏng. Cho tới khi người làng đã về hết. Còn lại chị một mình với ngôi mộ vừa được vun cao trong cát. Chị ngồi cái chân gỗ thả dài bên mộ mẹ. Tóc chị che đen một góc mộ. Lúc ấy chị mới khóc. Thoa úp mặt vào cát trên mộ tiếng khóc vang như giội sâu vào chín tầng cát. Cha chị và hai đứa em gái chết một lúc trong hầm vì một trận bom. Bây giờ mẹ chị lại ra đi. Bốn ngôi mộ cát nằm bên nhau. Bây giờ trong nhà chỉ mình chị còn sống. Bây giờ chị mới thấy mình cũng cô độc như một ngôi mộ. Ngôi mộ sống ngồi bên bốn ngôi mộ nằm. Chị ân hận vì đã viết thư cho mẹ. Nhưng mẹ ơi bao nhiêu nỗi đau mất mát giội vào đời mẹ mẹ không chết. Đến những năm tháng con vào chiến trường bao nhiêu đêm không ngủ vì lo cho mạng sống của con mẹ không chết. Bây giờ nhận được thư báo tin con sống đang trở về mẹ lại vì quá vui mà chết hả mẹ. Không ai trả lời chị. Chỉ nghe vọng tiếng ai hát vu vơ ngoài bến đò làng...

Thoa quẫy mạnh tay chèo con thuyền ghếch mũi sang sông. Bên kia có mấy người khách đang đợi. Từ ngày mẹ mất Thoa thay mẹ chèo đò ngang. Nhà không còn vì mẹ đã bán hết để chữa chạy bệnh tật. Khi lành bệnh mẹ xin địa phương được chèo đò ngang. Mẹ sống trên chiếc đò ngang ban ngày chở khách đêm là nhà mình. Bây giờ chị cũng thế. Địa phương mời chị nhận một mảnh đất nhỏ để làm nhà nhưng chị từ chối. Chị muốn sống như mẹ chị đã sống...

Có những đêm mưa chị co người nằm trong thuyền mưa như bàn tay ai đập dồn dập lên mái che. Những ngày đầu chị không ngủ được sau rồi quen mỗi lần khó ngủ Thoa lại với tay tìm chai rượu uống mấy ngụm lớn để rồi chìm đi trong mộng mị. Chị nghe thấy tiếng bom. Chị nghe thấy tiếng chị em trong tiểu đội gọi nhau đi lấp hố bom trong đêm. Chị nghe cả tiếng con Liên con Hương con Bình khóc tu tu ở đâu đó trên mặt sông. Lại những tiếng bàn tay đập thình thịch vào mái vòm của con thuyền. Mới đầu chị mơ màng tưởng như mưa. Nhưng rồi lại nghe tiếng tay đập. "Thoa. Cho anh vào nhớ... Thoa à. Cho anh ngủ với...".

Chị tỉnh giấc. Qua ánh chớp loằng nhoằng bóng dáng một gã đàn ông đang chếnh choáng say. Chị co chân đạp mạnh. Gã đàn ông lăn nhào xuống nước chửi thề rồi mò mẫm lên bờ biến mất hút trong màn mưa dày. Đuổi gã say đi rồi Thoa ngồi dậy vấn nhanh tóc bó gối nhìn ra mặt sông. Chỉ thấy loang loáng những hạt mưa. "Mình cần có chồng - Thoa nghĩ - Nhưng ai sẽ lấy mình? Giá mà mình không cụt chân. Ai mà muốn lấy con Thoa cụt làm vợ đây...". Trên mặt sông bọt mưa dâng đầy treo trước mặt Thoa trăm ngàn câu hỏi bong bóng. Câu hỏi vỡ tan theo tiếng thở dài của Thoa. "Nếu không ai lấy mình sẽ tự kiếm một đứa con"- Mặt sông như reo chảy.

Thoa chợt cười. Sẵn cái nạng gỗ Thoa cầm cái nạng miệng gào lên hát cái nạng gỗ đánh chan chát lên mạn thuyền làm nhịp. "Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn. Hai đứa ở hai đầu xa thẳm. Đường ra trận mùa này đẹp lắm. Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây...". Tiếng Thoa hát quay vòng trong lòng thuyền không át được tiếng mưa đang rơi nhưng kéo một người đàn ông đang thả lưới nhích cái thuyền thúng lại gần. "Ba giờ sáng rồi mà còn hát như o nước Nam mình có một" - Tiếng người đàn ông thả lưới. Thoa im lặng. "Tui là Hoàng bộ đội xuất ngũ ở thôn Cuồi". Thoa vẫn im lặng. "Tui biết o buồn. Nếu còn rượu cho tui lên thuyền uống chơi với". Thoa lại đập cái nạng vào mạn thuyền gào lên hát. Hoàng không đợi Thoa đồng ý cặp thuyền thúng bên thuyền của Thoa trèo vào khoang thuyền. "O đồng ý cho tui cùng ngồi uống rượu với o chớ" - Hoàng nhìn Thoa nói. Thoa cầm cái nạng gỗ lại đập chan chát vào mạn thuyền hát. Hoàng giữ tay Thoa lại: "Tui biết rồi. O đừng làm rứa nữa. Tui biết là o cụt một chân rồi...".

Bến sông đông như hội. Từ xóm nhà Thoa sang xóm Cuồi nhà Hoàng không có đường muốn qua lại nhau chỉ còn cách đi trên thuyền. Đám cưới của Thoa và Hoàng diễn ra ngay trên sông. Cả trăm con đò nhỏ chở kín người. Chính quyền hai xã đã hội ý với nhau từ mấy ngày trước chọn đúng hôm nay đúng đêm rằm đoàn thuyền đưa cô dâu Thoa sang xóm Cuồi. Đoàn thuyền đi trong đêm trăng vằng vặc trăng sáng đến độ có thể nhìn rõ khuôn mặt Thoa lấp lánh sau tấm voan trắng. Lại còn hát. Lại còn trống nhịp. Cứ như ngày xưa làng trẩy hội. Đầu xóm Cuồi thuyền họ hàng nhà Hoàng đang đợi trên sông cũng hát hò hoan hỷ. Những con thuyền khéo léo quây tròn giữa sông. Thuyền cô dâu chú rể xáp lại bên nhau. Tay thợ ảnh trên phố huyện xuống chạng chân đứng giữa thuyền thi nhau bấm. Hoàng nói nhỏ vào tai Thoa: "Đêm nớ nếu anh không liều lên thuyền uống rượu với em chưa chắc có ngày vui như hôm ni". Thoa đỏ mặt ngó lơ lên bờ. Lũ trẻ con không được xuống thuyền thì cắm đầu cắm cổ chạy dọc hai bên bờ sông hét oang oang: "Chú Hoàng lấy o Thoa cụt bay ơi chạy đi xin kẹo ăn".

Họ khéo chọn đêm tân hôn trên thuyền giữa sông trong ánh sáng trăng. "Cả nước Nam này chỉ có anh nghĩ ra lắm trò thế. Cưới đêm trăng. Rồi cũng tân hôn với nhau giữa thuyền trên sông. Nhưng mà vui anh ạ". Thoa ngước nhìn Hoàng trăng ngời trên mặt trong mắt. Con thuyền chòng chành. Ngoài vòm mái thuyền Hoàng dán đôi chữ song hỷ rõ to. Cái màn tuyn mới treo gọn trong vòm thuyền. Một cái chao đèn nhỏ. "Là vì nhà anh chật chội. Cả nhà chỉ có hai cái giường. Vợ chồng mình mới cưới nằm đâu. Thôi thì lên thuyền là hay. Mà anh thích tự do". "Hẳn rồi. Em cũng thích tự do...". Hoàng nhìn Thoa. "Bây chừ anh mới nhìn được cái chân cụt của em...". "Thì sao nào?". "Cũng thích. Trông nó như củ khoai...". "Anh này...". Im lặng. Con thuyền cũng như đứng im. Nghe rõ cả tiếng cá quẫy. "Biết là vợ chồng rồi nhưng anh cứ thấy ngộp thở... Cứ như đang chuẩn bị nổ bộc phá hàng rào địch ấy...". "Thì nổ đi...". Thoa cười.

Chị với tay vuốt mái tóc của chồng. "Hồi nớ anh đánh ở đâu?". "Khe Sanh". "Khe Sanh à? Em có người chị kết nghĩa phục vụ ở chiến trường Khe Sanh". "Trong nớ ác liệt ngày nào cũng có bộ đội thanh niên xung phong hy sinh...". "Nhưng chị ấy chết vì chất độc da cam". "Phải rồi. Khe Sanh thì nhiễm chất độc da cam là phải rồi". "Nhưng anh cũng ở Khe Sanh...". Thoa chồm người dậy. Hoàng cười. Một lúc sau con thuyền chuềng choàng tiếng nước va đập. "Anh... Không được hả anh?". Tiếng Thoa thở gấp. " Anh đang cố... không hiểu sao...". Thoa miết bàn tay dọc tấm lưng trần của Hoàng. Lưng Hoàng ráp khô. Anh ngã vật xuống bên Thoa. "Ngủ đi anh. Tối mai cũng được mà...". Thoa chợt thấy lành lạnh ở ngực mình. Qua ánh trăng khuôn mặt Hoàng tái xanh.

... Con sông dài thẳm. Hai cánh tay Thoa rã rời nhưng chị vẫn cố chèo. Hoàng cản chị không cho chị đi. Nhưng chị không chịu. Chị là vợ anh rồi chị phải lo cho anh. Người ta bày cho chị lên thượng nguồn cắt thuốc. Trên đó có ông thầy thuốc rất giỏi bệnh gì cũng chữa được. Chị không cần gì hơn chỉ cần anh cho chị một đứa con. Một ngày chèo thuyền ngược sông. Một ngày xuôi sông về. Mỗi tuần một lần. Mỗi tháng bốn lượt. Sáu tháng triền miên đi về cần mẫn dai dẳng hy vọng và chờ đợi. Chị chăm bẵm anh như chăm trẻ con. Thuốc thang miếng ăn giấc ngủ xoa bóp. Đêm đêm chị chọn lúc anh sung sức theo như thầy dạy đưa anh lên thuyền ra sông rồi vuốt ve tạo mọi cơ hội cho anh làm chồng.

Nhưng anh vẫn chỉ bất lực nhìn chị úp mặt xuống mặt sông khóc. Chị ôm anh nựng như con trẻ. Bao nhiều tiền làm ra chị dồn cả cho anh thuốc thang cho anh bồi bổ cho anh nhưng trong anh như con đê vỡ bao nhiêu thuốc thang đồ ăn thức uống tẩm bổ đều trôi tuột đi đâu cả. Chị vẫn không nản lòng. Ai nói chỗ nào có thuốc hay chị cũng đến. Đường sông đường bộ lên núi xuống biển ra cả thành phố chao chiêng với cái nạng gỗ chị đi khắp nơi. Còn anh mỗi lần bên chị anh chống người gập chân anh xoay xở bí bách để cuối cùng thì tóp teo nằm vật bên chị rã rời xanh mét. Cho đến một ngày không biết làm sao chị đang phơi lưới thì anh gọi về hổn hển khẩn thiết. Chị leo lên thuyền. Anh đạp chân đóng sập cửa vòm thuyền lại. Anh giằng lấy người chị xé toạc cái áo trên người chị. Mặt anh bừng bừng. Chị không kịp phản ứng không kịp cảm giác. Anh cảm tưởng chị hút anh vào cái hố đen thăm thẳm. Anh vỡ oà lên một tiếng reo rồi lịm đi trong cơn mê. Chị cũng cảm tưởng như đang được anh rót mạnh một ngọn thác vào người tê dại. Từ ngày cưới sau suốt hai năm trời hôm nay họ mới biết đến chuyện này rất lạ như mơ.

Nhưng bắt đầu từ hôm đó anh khác hẳn. Xanh rớt lẩy bẩy những cơn đau vô hồi quăng quật anh ngày đêm. Không bệnh viện nào chẩn đoán được bệnh tình của anh. Cái ngọn thác một lần duy nhất anh rót mạnh vào chị làm chị hồi hộp sung sướng chờ đợi chờ đợi mãi rồi chị cũng biết ngọn thác của anh đã rơi rụng đã mất hút vào thinh không. Chị gạt đi chuyện con cái lao đi mọi nơi để lo chuyện thuốc thang cứu chữa bệnh tật cho anh. Đêm về anh bắt chị hát. Anh bắt chị đập cái nạng gỗ vào mạn thuyền. Hai vợ chồng hát hát trong mưa sầm sập: "Cùng mắc võng trên đường Trường Sơn. Hai đứa ở hai đầu xa thẳm...". Chị lờ mờ nhớ lại chuyện anh kể về những năm tháng chiến đấu ở Khe Sanh. "Đường ra trận mùa này đẹp lắm...". Chị mơ hồ nhìn thấy anh đang tím tái dần trong làn khói màu da cam...

... Một lần nữa chị lại thấy mình như ngôi mộ sống. Năm ngôi mộ nằm dài bên nhau cạnh chị. Bàn tay chị khoả cát trên ngôi mộ mới nguyên của chồng mình tựa như ngày nào chị vẫn khoả tóc anh. Bác sĩ bảo Hoàng chết vì chất độc da cam. Ngày cuối nằm trên tay chị anh thì thào: "Thoa ơi anh thèm cỏ". Chị hoảng hốt: "Sao cơ? Anh nói lại em nghe?". "Anh thèm cỏ. Khi anh chết em nhớ đừng để mộ anh cát trắng anh muốn nằm dưới ngôi mộ cỏ xanh...". Thoa khoả nhẹ cát trên mộ chồng: "Em sẽ trồng cỏ xanh cho anh".

Suốt tuần chị đem những gốc cỏ trồng kín trên mộ anh rồi hì hục tưới nước. Chị nghĩ người nằm xuống chắc ai cũng như anh thèm cỏ. Thế là năm ngôi mộ cát trắng vun cao được chị biến thành năm thảm cỏ xanh ngắt tốt tươi giữa vùng cát trắng. Mỗi ngày hai lần chị xách nước tưới. Chị chăm bón cỏ trên mộ như người ta chăm bón rau trồng. Cỏ tươi tốt. Chị cắt xén. Chị vun xới. Nhưng không hiểu sao dần dà cỏ trên mộ anh úa vàng chết rũ. Chị lại hấp tấp trồng lại. Ngày đêm vun xới chăm bẵm. Lứa cỏ mới lại xanh tốt lên cao chị vui sướng cắt tỉa. Nhưng vài tháng sau cỏ trên mộ chồng chị lại tiếp tục héo rũ vàng úa. Chị nhổ lên một gốc cỏ. Bầu rễ như bị ai đốt cháy xám rơi rụng. Bốn ngôi mộ kia cỏ vẫn lên xanh mướt chỉ có ngôi mộ của Hoàng là trồng bao nhiêu lần cỏ lên xanh rồi lại chết rũ.

Ngôi mộ chồng chị cuối cùng vẫn trơ cát trắng nằm lọt thỏm giữa những ngôi mộ xanh cỏ. Mộ trọc. Chị rùng mình. Có ai đó nói với chị chất độc da cam trong thân thể anh tan trong cát trong mộ giết chết cả cỏ. Chị rùng mình. Chị xoãi tay ôm cứng lấy mộ anh khóc. Mộ trọc. Mấy sợi tóc bạc của chị rơi ra theo nước mắt. Những sợi tóc bạc trắng như cát rất nhiều sợi bạc vùi trong cát như thứ cỏ của chị dành cho riêng anh...

More...

Văn học- Công Chúa-Truyện ngắn

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

Công chúa
 

     Tôi nép mình bên gốc ổi già nhìn Công Chúa của tôi đang ưỡn ẹo đi tới góc vườn nơi có chú mèo đực lông đen đang lấp ló đứng nhìn.

Tôi gọi con mèo tam thể nhà mình bằng cái tên Công Chúa bởi nó rất đẹp. Bộ lông trắng đen vàng óng ánh như tơ đôi mắt khuôn mặt cả chiếc đuôi dài mướt... tất cả đều toát lên vẻ kiêu sa quyền quý của một chú mèo giống tốt lại được chăm sóc nuôi nấng kỹ càng. Mới ngày nào mua về nó chỉ bé như nắm tay giờ đã là một nữ mèo sung sức vóc dáng mạnh mẽ đầy đặn. Công Chúa đã đến kỳ tìm bạn tình. Nhưng tôi không ngờ người bạn tình đầu tiên của nó lại là thằng mèo đen này. Một thằng mèo đen chẳng biết nó lôi kéo từ đâu về đây gầy gò bộ lông đen dựng ngược khuôn mặt nhọn hoắt bộ râu già nua vểnh lên một cách hợm hĩnh và thô tục.

Chưa hết thằng này trông rất cáu bẩn thậm chí khi đến với bạn gái mình mà nó cũng không mảy may để ý đến sắc phục bằng chứng là trên sống lưng xương xóc còn bết đầy những vết bùn nhơ. Nó đáp từ những tiếng gọi âu yếm của Công Chúa bằng một thứ âm thanh khàn đục nhát gừng. Thằng mèo đực đen đúa và cáu bẩn ấy gác cả hai chân lên một đụn đất cái đuôi dài của nó thả hờ một cách không ý tứ lên đám đất ướt. Nó giương mắt nhìn Công Chúa không ra vẻ thân thiện cũng chả ra vẻ chú ý mặt nghếch lên mấy sợi lông bạc và cứng ngọ nguậy trông có vẻ khó chịu hơn là đang bị quyến rũ.

Nhưng Công Chúa của tôi không để ý đến hình thức của thằng bạn tình thậm chí cũng không hay biết tôi đang rình rập cuộc tình đầu tiên của nó bên gốc ổi. Hình như nó đã quên hết mọi thứ trên đời. Có lẽ với Công Chúa bây giờ chỉ còn lại thằng bạn tình ấy thôi và nó đang ra sức ve vãn thuyết phục cám dỗ. Công Chúa thả lỏng người bước đi những bước chân nhún nhảy kiêu sa phô diễn tấm thân dài óng mượt lông vờn như cá cảnh trước mặt bạn tình. Công Chúa vừa bước xung quanh bạn tình vừa cố sức gào lên những tiếng kêu nghe đến não ruột những tiếng kêu thiết tha mời gọi khẩn cầu lôi cuốn.

Hơn thế nó bắt đầu nhảy tới nhảy lui trước mặt con mèo đen lông của nó xù ra những động tác cuống quýt hấp tấp và tiếng gào kéo dài liên hồi tựa như tiếng nức nở tựa như tiếng kêu khóc tựa như tiếng van xin đau đớn và khát thèm. Còn thằng mèo đực vẫn ngồi im mặt vẫn nghếch lên trời đôi mắt không buồn động cựa. Nhưng điều lạ là thằng mèo đực vẫn không mảy may rung động nó cứ ngồi đấy như vô cảm như bất cần thậm chí là như coi thường.

Tôi nhớ lại suốt mấy tháng trời tôi đã nâng niu chăm bẵm Công Chúa vất vả như thế nào. Ngày ba bữa cá nướng những con cá béo núc nướng giòn trên vỉ còn rưới thêm chút mỡ được dọn trên một chiếc đĩa sứ sạch sẽ. Nuôi nấng như vậy chăm bẵm như vậy mới có Công Chúa như hôm nay. Đáng ra với một thân thể xinh đẹp khoẻ mạnh với một bộ lông đặc sắc với một gia cảnh sang trọng như thế Công Chúa của tôi phải luôn được những con mèo đực trong xóm ve vãn thậm chí còn phải mò đến đây mà cầu cạnh một ánh mắt nhìn một cái vuốt ve của Công Chúa chúng còn phải thi nhau làm trò cố sức lấy lòng Công Chúa thế mới phải. Nhưng trời ơi Công Chúa kiêu sa của tôi lại đang phải ve vãn mời gọi đến khản giọng đứt tiếng trước mặt một thằng đực gầy gò lông dựng ngược bẩn thỉu dơ dáy lại ngạo mạn thế kia ư? Công Chúa không hay biết tâm trạng của ông chủ nó vẫn đang cố hết sức lấy lòng bạn tình của mình.

Tôi nổi đoá lên thực sự. Tôi cảm thấy bị xúc phạm. Con mèo quý giá của tôi Công Chúa của tôi không thể theo đuổi đến mức quên cả tự trọng trước một thằng đực như vậy. Mặc cho Công Chúa gào thét đau đớn van xin mặc cho Công Chúa của tôi có thể sẵn sàng xả thân để thằng mèo đực dơ dáy kia để ý tôi điên tiết cầm cái roi dài vụt chan chát xuống con mèo đen đuổi đánh nó chửi bới nó tống khứ nó ra khỏi vườn nhà. Công Chúa ngơ ngác nhìn tôi. Tôi ôm Công Chúa vỗ về: "Ba sẽ tìm cho con một đứa đàng hoàng. Loại dơ dáy ấy không xứng đáng với con...". Công Chúa thều thào kêu lên vài tiếng ngắn không biết là nó đồng tình hay nguyền rủa tôi đã phá tan cuộc tình đầu tiên của nó. Còn con mèo đen thì nhảy tót lên bức tường cao đưa ánh mắt vô cảm nhìn xuống trông thật lộn ruột.

Đêm sau vẫn ở vườn nhà tôi nhận ra tiếng Công Chúa kêu khe khẽ. Tôi chạy vụt ra quan sát. Thằng mèo đen dơ dáy nằm trên búi cỏ Công Chúa hốt hoảng liếm láp ân cần chăm sóc. Tôi nhìn thấy rõ thân thằng mèo đen bị một nhát chém trượt máu loang đỏ. Công Chúa tỉ mẩn liếm láp miệng kêu an ủi còn bạn tình của nó thì như một gã công tử ưa được nưng chiều nó nằm yên ghếch chân lên điệu bộ quan cách và đáng ghét quá. Tôi đã tính chuyện đánh đuổi nó. Công Chúa của tôi lại phải chăm bẵm cưng nựng cái thằng mèo dơ dáy này hay sao? Nhưng nghĩ dẫu sao thì thằng mèo này đang bị ai đó chém trượt đau đớn nên tôi tha không đuổi đánh nữa.

Mấy tháng sau Công Chúa sinh hạ được năm chú mèo con tất cả đều mang nòi giống của thằng mèo đen đã bị tôi đuổi đánh.

Lứa mèo con đã trưởng thành và dần tách mẹ. Tôi đành mang hết năm con mèo con sản phẩm tình yêu không cân xứng của Công Chúa đem cho hết. Vài tháng sau Công Chúa lại bắt đầu cuộc tìm kiếm bạn tình.

Lần này tôi quyết định theo sát Công Chúa cốt hỗ trợ nó tìm cho nó một thằng bạn tình tương xứng. Ban ngày nằm ngủ thiêp thiếp trên bộ ghế salông nệm mút tối đến tầm chín giờ đêm Công Chúa bắt đầu lặng lẽ ra khỏi nhà. Tôi bám theo. Tiếng kêu của Công Chúa vang vọng trong đêm tối. Tôi lại phục sẵn ở gốc ổi già chờ. Rất nhiều đêm như vậy tôi chờ vẫn chỉ là tiếng kêu đến khản giọng của Công Chúa mà không thấy một thằng đực nào xuất hiện. Công Chúa đi suốt đêm đi xuyên trong mưa phùn gió bấc tiếng kêu của nó cứ xa dần xa dần chìm lấp vào trong màn mưa dày. Gần sáng Công Chúa về người ướt sũng khuôn mặt bạc phờ đôi mắt ngơ ngác và đỏ ngầu. Tôi ôm nó vuốt ve an ủi biết là nó vẫn chưa tìm thấy bạn tình.

Nhiều đêm liền Công Chúa ra về trắng tay khiến tôi bắt đầu ngờ ngợ một chuyện gì đó đang xảy ra. Không lẽ một con mèo cái hấp dẫn như Công Chúa lại không thể "đánh mắt" được một thằng mèo nào. Không lẽ với sự kiên nhẫn vô biên như Công Chúa không quản đêm tối không quản mưa gió đêm nào cũng đi đêm nào cũng khát gọi bạn tình mà cuối cùng vẫn không gặp được một ý trung nhân nào? Nó ăn rất ít gầy rộc khiến tôi lo lắng. Những chuyến đi tìm bạn tình của nó càng dài ra thậm chí đã có ngày Công Chúa còn không về nhà chứng tỏ nó đi rất xa. Tôi bắt đầu thấy nao lòng. Tôi bắt đầu thấy mong thằng mèo đen hôm nào. Giá lúc này thằng ấy lại xuất hiện thôi thì dơ dáy cũng được để đêm đêm tôi khỏi phải thao thức nghe tiếng gào thảm hại và bất lực của Công Chúa. Đêm nào cũng mưa. Và như một định mệnh như một sự bắt buộc của tạo hoá dù mưa rét như vậy nhưng đêm nào Công Chúa của tôi cũng lao ra khỏi nhà và tìm kiếm và gào khóc. Và trắng tay.

Công Chúa vẫn rời nhà ra đi. Nó đi cùng tiếng kêu thảm thiết tiếng kêu khát muốn tiếng kêu tìm bạn tình còn tôi thì lò dò bước theo lo sợ... Đêm nay trong mưa Công Chúa rẽ ngược đường đi về cuối thị trấn. Thân nó ướt sũng trong mưa. Tôi cũng ướt sũng. Mỗi bước đi Công Chúa cố gắng cài đặt khắp nơi những tiếng gọi bạn tình thống thiết. Nhưng mọi ngõ nhà đều vắng vẻ. Công Chúa thất vọng. Không một tiếng kêu đáp lại. Không một bóng dáng thằng mèo nào. Công Chúa đi qua ngõ nhà một cái quán nhậu mới khai trương. Nó dừng. Nó nhẹ nhàng leo lên cành táo và ngóng mắt nhìn vào trong nhà. Tôi cố gắng quan sát.

Tội nghiệp đôi mắt Công Chúa nhìn sâu vào khoảng sân còn miệng nó lại gào lên những tiếng kêu nghe xót đắng. Trong nhà nghe nhiều tiếng nói cười. "Dô! Trăm phần trăm!". Quán Tiểu hổ - tôi nhìn thấy bảng hiệu.

Nghe tiếng chạm cốc và tiếng hô quá lớn Công Chúa giật mình tuột khỏi cành táo lại bước. Đột nhiên Công Chúa đứng lại. Nó dỏng tai lên. Cái đầu của nó nghiêng ngó. Rồi bằng một bước nhún nhẹ nó vọt cao lên trên một cành cây ven đường. Công Chúa như đổ dồn người về phía trước chăm chú tiếng kêu của nó nhỏ lại nhưng tha thiết sung sướng tựa như nó đang bắt được một hồi âm một tiếng trả lời của bạn tình ở chân trời góc bể nào đó. Tôi cũng lắng nghe. Một tiếng mèo lạ đâu đó văng vẳng trong đêm đứt rời qua những hạt mưa xối xả đứt rời trong gió rét. Công Chúa nhún chân lao xuống đất. Tôi lao theo. Bóng Công Chúa chạy vùn vụt trong đêm trong mưa. Tôi lao theo. Công Chúa vẫn lao thẳng trên đường và phóng về phía trước những tiếng kêu náo nhiệt sung sướng và mãn nguyện. Xa xa cuối con đường nơi có quầng sáng hắt rõ tiếng con mèo đực nào đó vẫn văng vẳng đến dù là tiếng mèo vẳng đến đứt quãng tan biến trong mưa lớn. Công Chúa của tôi vẫn phóng tới đuôi vổng cao chân sải dài.

Tôi tưởng tượng nếu lúc này Công Chúa của tôi gặp được bạn tình chắc là sẽ xảy ra một cuộc âu yếm dữ dội mạnh mẽ và thắm thiết chưa từng có. "Không... Quay lại... Không..." - Tôi khuỵu chân xuống đường. Quầng sáng ở cuối con đường nơi có tiếng con mèo đực vọng ra lại chính là một quán nhậu nữa. Thêm một quán tiểu hổ. Và tôi biết chắc chắn trong đó nhốt rất nhiều những con mèo đực. Và bây giờ đó cũng là địa chỉ cuối cùng cho Công Chúa của tôi tìm đến gặp bạn tình. Hèn gì trong thị trấn vắng bóng những con mèo. Hèn gì mấy đêm rồi Công Chúa của tôi mòn mỏi tìm kiếm vẫn không gặp bạn tình. "Không...Quay lại!...".

Nhưng Công Chúa đã mất hút vào quầng sáng trong cái quán nhỏ cuối con đường. Tôi đi như lết đến bên cửa quán. Mọi người trong nhà vẫn say ngủ. Cái chuồng mèo đặt ở gian bếp nhốt có tới mấy chục con mèo. Tôi bủn rủn chân tay không thể diễn tả được cảm xúc của mình khi nhìn thấy Công Chúa của tôi đang vật vã đang rên rỉ đang gào lên sung sướng bên người bạn tình. Nhưng thằng mèo đen thì lại ở trong cũi sắt còn Công Chúa của tôi thì quăng quật bên ngoài cố hết sức để đưa tấm thân mình gần hơn nữa với bạn tình.

Công Chúa lao ngược ra đường về nhà. Tôi chạy theo nó ướt sũng.

Đêm sau Công Chúa của tôi lại ra đi. Ngoài kia trời vẫn đang mưa. Và tôi biết Công Chúa đang đến với quầng sáng quán tiểu hổ ở cuối con đường để đến với bạn tình. Tôi mặc nó. Dù nó phải tìm bạn tình của mình trong cũi sắt nhưng đó là khát vọng của tạo hoá buộc Công Chúa như vậy tôi không cản được.

Nhưng...

Một đêm. Hai đêm. Ba đêm. Công Chúa không quay về.

Tôi đỏ mắt chờ. Đêm nào tôi cũng chờ. Đêm nào tôi cũng nhìn ra ngoài trời. Đêm nào ngoài trời kia cũng mưa... Tôi lao tới cái quầng sáng cuối con đường. Trong cũi sắt trống không. Trên nhà mấy cái bàn nhậu ồn ào những đĩa thịt to ú ụ tới tấp mang ra. Tôi hoảng hốt khi nghĩ đến việc người ta thòng dây vào cổ Công Chúa tống nó vào thùng nước sôi... Nhưng kìa trên xà ngang của gian nhà bếp Công Chúa của tôi nằm bẹp rúm thõng đuôi buông dài cả bốn chân. Công Chúa đã chết. Người ta không bắt nó. Nó chết vì cái chuồng sắt nhốt những chú mèo đã rỗng không. Nó chết vì niềm hy vọng cuối cùng để tìm bạn tình tại cái cũi sắt này đã không còn - tôi nghĩ vậy.

More...

Hòi ức 11

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

Hồi ức 11

Link cố định
Trong Hội nhà văn có nghe nhiều người chửi Hữu Thỉnh. Lại nghe nói nhiệm kỳ vừa rồi nhiều người cố gắng tụ tập để lật đổ Hữu Thỉnh. Lại nghe nói có cuốn tiểu thuyết nào đó viết ra nhằm chửi mắng Hữu Thỉnh. Tôi ở xa Hội . chuyện gì cũng toàn nghe nói không biết đúng sai nhưng buồn.
Còn tôi tôi thấy thích Hữu Thỉnh. Có thể mình không gần không biết được tính xấu của ông ấy nhưng mà trời ơi thằng đéo nào mà không đầy tính xấu: Không gian dối thì háu ăn không lừa bịp thì máu gái không ngoa ngoắt thì háo danh cơ hội nịnh bợ thậm chí có người hội tụ đủ thứ xấu xa trên trong họ mà họ vẫn cứ sống thậm chí còn lên chức thì sao nào.
Tôi mê Hữu Thỉnh từ những bài thơ của anh hay lắm rất hay vào lòng người nhẹ như không.
Tôi mê Hữu Thỉnh vì khiếu ăn nói của anh ăn nói nhiệt tình dù nhiều lúc tôi cũng biết anh hay đãi bôi cho vui bạn nhưng mà công việc bận bịu ai mà chẳng đôi lần đãi bôi. Nhưng đãi bôi mà làm vui lòng người khác cũng tôt.
Hồi tôi mới biêt Hữu Thỉnh mới ậm ọe mưu toan vào Hội nhà văn tôi mang cuốn tiểu thuyết tặng Hữu Thỉnh để ít ra thì muốn vào Hội nhà văn ông chủ tịch Hội cũng phải biết là thằng này nó viết được gì nó viết văn hay làm thơ. Tôi tặng sách và rất hồi hộp. Ba tháng sau ra Hà Nội gặp Hữu Thỉnh chưa kịp chào anh- mà đáng ra tôi phải chào anh trước thì Hữu Thỉnh bước nhanh tới rạng rỡ bắt tay khen:- Vinh đấy à. Tốt. Viết thế rât tốt. Thơ của chú dạo này lên tay hẳn mình đọc rất cảm động. Thế nhé lên báo Văn Nghệ chơi với anh em mình họp Quốc Hội đã nghe nhất định là ngày mai gặp nhau em nhé.
Tôi cười nhìn anh đi chân bủn rủn. Anh có nhầm không nhỉ? Tôi tặng anh tiểu thuyết sao anh lại khen thơ tôi ngày càng viết lên tay?
Nhắc lại chuyện này dù Hữu Thỉnh đọc thấy cũng cười hơ hơ thôi hoặc là:- Ôi giời tớ bạn qúa . thỉnh thoảng cũng lẩn thẩn đãng trí chú em ạ. Thông cảm nhé.
Chuyện này nữa lại chỉ nghe kể không biết đúng sai thế nào nhưng vui.
Năm đó Trần Quang Đạo nhậu tới nhậu lui chuẩn bị dần việc ăn mừng vào Hội nhà văn nhưng hóa ra năm đó trượt Đạo không đủ số phiếu để kết nạp Hội nhà văn. Đạo hẫng hụt. Sau một cuộc nhậu trên tinh thần tự ái cao độ Đạo đến Hội nhà văn thấy Hữu Thỉnh đứng trên hành lang Đạo hét lên-:Loại như tao mà không vào được Hội nhà văn thì kết nạp thằng nào hả? Tao đéo vào Hội nhà văn nữa. Hội nhà văn là cái L...

...Hữu Thỉnh nghe thấy thế không nói gì nhưng chắc là rất buồn . Buồn chứ không giận. Hữu Thỉnh buồn vì Trần Quang Đạo không được kết nạp đợt này thôi chứ không phải buồn vì câu chửi tục của Đạo. Mấy thằng nhà văn chấp làm gì uống say ăn nói bạt mạng như vậy quen rồi. Tỉnh rượu lại hớn hở ôm nhau cười hơ hớ thôi mà.
Nhưng Hữu Thỉnh vẫn tâm sự với một người bạn văn:- Ông ạ. Hôm qua thằng Đạo nó say quá nó đến đây nó chửi Hội nhà văn là cái L. đấy. Kinh nhỉ?
Anh bạn văn cau mặt:- Em sẽ về mắng thằng này một trận. Không thể được.
Hữu Thỉnh gật gù:- Ông nhắc Đạo chút xíu nhé...Không nên..
Anh bạn văn hàm hồ:- Em sẽ chửi nó rằng nó ngu lắm nó muốn chửi Hội nhà văn mà lại đem so Hội nhà văn với cái L. là làm sang Hội nhà văn. Thằng này không thể chấp nhận được.
Hữu Thỉnh suýt đánh rơi cốc trà.
Đọc xong nhà thơ Trần Quang Đạo nói rằng việc chửi Hội nhà văn là cái L. là có thật nhưng bối cảnh lúc đó là: Anh Đạo anh Lập chị Lâm Thị Mỹ Dạ và vân vân đang nhậu và say lắm. Anh Trần Quang Đạo tức điên chửi như vậy anh Lập mắng:" Mi xúc phạm cái L. quá sao lại so Hội nhâ văn với cái L. Rồi cười he he. Và nôn...
Sau đợt uống rượu và chửi ấy năm sau anh Đạo vào Hội viên Hội nhà văn.
Ghi chú: Đây là trường hợp đặc biệt. Còn những người khác muốn vào Hội nhà văn phải sáng tác có tác phẩm có thể cũng cần phải siêng năng gặp gỡ chút:- Anh đấy à? Em đây. Chứ ông nào còn chửi như anh Đạo đéo bao giờ vào được Hội đâu.

More...

HỒI ỨC 11

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

Hồi ức 11

Link cố định


Trong Hội nhà văn có nghe nhiều người chửi Hữu Thỉnh. Lại nghe nói nhiệm kỳ vừa rồi nhiều người cố gắng tụ tập để lật đổ Hữu Thỉnh. Lại nghe nói có cuốn tiểu thuyết nào đó viết ra nhằm chửi mắng Hữu Thỉnh. Tôi ở xa Hội . chuyện gì cũng toàn nghe nói không biết đúng sai nhưng buồn.
Còn tôi tôi thấy thích Hữu Thỉnh. Có thể mình không gần không biết được tính xấu của ông ấy nhưng mà trời ơi thằng đéo nào mà không đầy tính xấu: Không gian dối thì háu ăn không lừa bịp thì máu gái không ngoa ngoắt thì háo danh cơ hội nịnh bợ thậm chí có người hội tụ đủ thứ xấu xa trên trong họ mà họ vẫn cứ sống thậm chí còn lên chức thì sao nào.
Tôi mê Hữu Thỉnh từ những bài thơ của anh hay lắm rất hay vào lòng người nhẹ như không.
Tôi mê Hữu Thỉnh vì khiếu ăn nói của anh ăn nói nhiệt tình dù nhiều lúc tôi cũng biết anh hay đãi bôi cho vui bạn nhưng mà công việc bận bịu ai mà chẳng đôi lần đãi bôi. Nhưng đãi bôi mà làm vui lòng người khác cũng tôt.
Hồi tôi mới biêt Hữu Thỉnh mới ậm ọe mưu toan vào Hội nhà văn tôi mang cuốn tiểu thuyết tặng Hữu Thỉnh để ít ra thì muốn vào Hội nhà văn ông chủ tịch Hội cũng phải biết là thằng này nó viết được gì nó viết văn hay làm thơ. Tôi tặng sách và rất hồi hộp. Ba tháng sau ra Hà Nội gặp Hữu Thỉnh chưa kịp chào anh- mà đáng ra tôi phải chào anh trước thì Hữu Thỉnh bước nhanh tới rạng rỡ bắt tay khen:- Vinh đấy à. Tốt. Viết thế rât tốt. Thơ của chú dạo này lên tay hẳn mình đọc rất cảm động. Thế nhé lên báo Văn Nghệ chơi với anh em mình họp Quốc Hội đã nghe nhất định là ngày mai gặp nhau em nhé.
Tôi cười nhìn anh đi chân bủn rủn. Anh có nhầm không nhỉ? Tôi tặng anh tiểu thuyết sao anh lại khen thơ tôi ngày càng viết lên tay?
Nhắc lại chuyện này dù Hữu Thỉnh đọc thấy cũng cười hơ hơ thôi hoặc là:- Ôi giời tớ bạn qúa . thỉnh thoảng cũng lẩn thẩn đãng trí chú em ạ. Thông cảm nhé.
Chuyện này nữa lại chỉ nghe kể không biết đúng sai thế nào nhưng vui.
Năm đó Trần Quang Đạo nhậu tới nhậu lui chuẩn bị dần việc ăn mừng vào Hội nhà văn nhưng hóa ra năm đó trượt Đạo không đủ số phiếu để kết nạp Hội nhà văn. Đạo hẫng hụt. Sau một cuộc nhậu trên tinh thần tự ái cao độ Đạo đến Hội nhà văn thấy Hữu Thỉnh đứng trên hành lang Đạo hét lên-:Loại như tao mà không vào được Hội nhà văn thì kết nạp thằng nào hả? Tao đéo vào Hội nhà văn nữa. Hội nhà văn là cái L...

More...

Hòi ức 10-Phần cuối

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

Hồi ức 10- phần cuối

Link cố định

Một kỷ niệm nhỏ: Hàm răng anh Xuân Đức rất dở dài đen xỉn và muốn rụng lúc nào là rụng. Anh thường đau răng. Mỗi lần đau mặt anh sưng húp lên khi nào cũng xuýt xoa rất thương. Có hôm tôi nấu cơm đãi gạo không kỹ anh Xuân Đức ăn cắn phải sạn rơi ngay một cái răng trong bát tôi ân hận đến giờ.
Đã lâu không gặp anh. Bất ngờ thấy anh trên ti vi. Tôi không nhận ra được. Thế mà vợ tôi lại nhận ra mới tài:"-Anh Xuân Đức". Tôi cãi:- Làm gì có. Anh Xuân Đức sao lại thế.
Từ ngày làm giám đốc Sở văn hóa anh Xuân Đức đã thay răng mới má không hóp nữa gương mặt bầu bĩnh đều đặn...nhưng tôi vẫn không tin trên ti vi là anh Xuân Đức thân yêu của tôi đã gắn bó với tôi: gương mặt gầy xương xóc và đáng nhớ.
Tôi nói vơi vợ tôi hình như trên ti vi là anh Xuân Đức giả.

More...

Hòi ức 10-Tiếp

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

Hồi ức 10-Tiếp

Link cố định

Vào lúc anh Xuân Đức làm giám đốc Sở Văn hóa Quảng Trị tôi nghe nói anh rất nhiều tiền thu nhập rất cao mà vô cùng nhàn nhã. Tôi nghĩ thôi đúng rồi anh ấy đang vào giai đoạn thứ 4 là đéo làm gì vẫn dư dã. Làm giám đốc thì cũng là đéo làm gì chứ gì nữa. Thế mà khi ấy anh Xuân Đức ơi em vẫn trầy trật chưa vượt qua giai đoạn 1 anh ạ.
Nhưng chuyện này mới đáng kể: Anh Xuân Đức tiếng to tiếng nhỏ với chúng tôi về việc anh ấy chuẩn bị giàu. Tôi nhích lại anh nghe cho rõ còn Lập thì há hốc mồm. Anh Xuân Đức thong thả:- Tao bắt đầu nấu bia khổ. Siêu lợi nhuận. Cả cộng đồng xã hội đang chúi mặt vào uống bia khổ rẻ say tiện. Tao đã sắp xếp hết rồi với khả năng tiêu thụ hiện nay 6 tháng sau thừa tiền.
Tôi nuốt nước bọt.
Anh Xuân Đức chỉ tay vào mặt tôi:- Thằng này kinh doanh được. Tao sẽ cho mày làm tổng đại lý phân phối bia nhà tao ở Huế. Chỉ cần ăn hoa hồng một năm sau mày sẽ mua được Babétta. Còn thằng này( chỉ Lập) mày ngu lắm đéo biết kinh doanh ở ngoài động viên. Cuối năm bọn tao sẽ tặng cho mày một chiếc xe đạp Phaphơrit.
Lập ngả vật ra chiếu sướng mê.
Đêm đó ba anh em không thể ngủ được mọi chuyện xoáy quanh việc sản xuất bia khổ và việc sắp làm giàu. Tôi nhìn anh Xuân Đức khi đó như nhìn một vị thần linh tràn đầy sức mạnh.
Một tuần sau anh Xuân Đức vào. Buồn. Thở dài. Tôi rón rén lại gần. Anh Xuân Đức kể:- Nếu không may mắn tao sẽ dính vào công an...Hôm qua rất nhiều người uống bia khổ nhà tao bị ngộ độc. Họ vu cho tao làm bia giả. Có người quen mật báo công an sẽ điều tra. Tao hoảng quá. Đêm qua phi tang dụng cụ nấu bia rồi. Hôm nay vào Huế xoay xở chút. Dính vào tụi công an trong chuyện này rách việc lắm.
Tôi im lặng. Giấc mộng làm tổng đại lý bia để thừa tiền tan tành. Anh Lập xuýt xoa vì sẽ không thể có chiếc xe đạp.
May sao mọi chuyện qua đi yên ổn nhưng từ đó không thấy anh Xuận Đức nói về bia nữa.
Rồi anh lao vào dàn dựng các tiêt mục văn nghệ quần chúng cho các địa phương cơ quan xí nghiệp. Hóa ra anh kiếm được khá tiền. Chương trình nào đi Hội diễn cũng nhất cũng vàng mới ghê. Tên tuổi uy tín anh Xuân Đức vang dội trong toàn tỉnh. Hội diễn nào đến các cơ quan địa phương cũng mời anh Xuân Đức làm tiết mục. Tôi có xem vài chương tình anh làm. Thèm khát nghe vang vang tiếng giới thiệu:" Chương trình tham gia Hội diễn văn nghệ quần chúng toàn quốc của Công ty công nghệ phẩm Bình Trị Thiên xin phép được bắt đầu. Tác giả kịch bản: Xuân Đức. Đạo diễn: Xuân Đức. Biên đạo múa: Xuân Đức. Phối âm phối khí: Xuân Đức. Ánh sáng: Xuân Đức. Xử lý âm nhạc : Xuân Đức. Và tất nhiên là huy chương vàng. Nhuận bút người ta trả cho anh bằng tiền
cũng có bằng vải vóc cũng có đường sữa cũng có đài rađiô cũng có và cả những gánh chè xanh...

More...

Hòi ức 10

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

HỒi ức 10

Link cố định 13/10/2008@16h14 59 lượt xem
Chuyên mục: Hôi ức


Tôi nghe bà con trong cư dân Blog nói nhiều về chuyện nhà văn Xuân Đức suýt cõng anh Lập tôi ra tòa vì viết Blog xúc phạm anh ấy. Tôi không đọc được bài Blog của Lập viết về Xuân Đức. Nhưng với anh Xuân Đức thì anh em tôi gắn bó lắm dù nhỡ ra tức quá đưa nhau ra tòa thì trước khi tòa tuyên án vẫn có thể ôm ghì lấy nhau thắm thiết. Tôi cam đoan nhà văn Xuân Đức không chơi với ai thân thiết mặn mà và hết lòng như từng chơi với hai anh chúng tôi. Và riêng với nhà văn Xuân Đức trong chừng mực nào đó chúng tôi còn xem anh như là người thầy đầu tiên về tiểu thuyết và sân khấu.
Nghĩ đến việc nhà văn Xuân Đức tức lộn ruột khi anh Lập viết gì đó tôi hơi run run...Nhưng rồi không thể không viết về những kỷ niệm về nhà văn Xuân Đức được. Không thể được.
Ba lần tôi ngồi vào máy tính rồi...xua tay đứng lên.
Còn lần này thì...Một.Hai.Ba...Anh Xuân Đức muôn năm cho em viết...
Những năm 90 mấy anh em nghèo lắm. Lập ở Sở văn hóa. Tôi ở ngành thương nghiệp anh Xuân Đức là tác giả kịch bản đoàn kịch Quân đội nhưng được thường trú tại gia ở Hồ Xá Vĩnh Linh.
3 thàng một lần anh ấy ra Hà Nội họp chi bộ. Mỗi lần họp về anh Xuân Đức càu nhàu nhưng lại hớn hở:- Nước này phải tặng cho tao huân chương về thành tích họp chi bộ. Chã có thằng đảng viên nào đi họp chi bộ như tao tốn cả nửa tháng lương.
Viết được cài gì hay anh nhảy xe đò từ Vĩnh Linh vào đọc cho anh em tôi. Tôi nhớ hôm đó anh Xuân Đức vào đưa tiền cho tôi mua một gói thuốc Bông Sen mấy lạng chè và đi chợ mua cá khô về kho nấu cơm . ăn xong ba anh em nằm giữa sàn nhà. Anh Xuân Đức đọc tiểu thuyết "Cây người". Anh ấy thì thầm:" Tao viết về Tố Hữu đấy. Chúng mày thấy ghê không?". Anh Lập cười Tôi hơi run run. Xuân Đức viết bản thảo bằng tay trang bản thảo chữ đều tăm tắp đẹp lắm. Giọng đọc của anh ấy cũng rất tuyệt. Anh ấy đọc cả cuốn tiểu thuyết một lèo không nghỉ lấy sức. "Hay không. Đây là cuốn ghê. Rất ghê". Chúng tôi ngơ ngác nhìn anh như nhìn một vĩ nhân. Đến bay giờ hình như " Cây người" chưa in thì phải.
Hôm Xuân Đức mua được chiếc xe Ba-bet-nhè anh chạy vào. Anh chống hai chân kẹp lấy con xe nheo mắt nhìn hai thằng em khố rách áo ôm cười khì khì. Tôi xung phong lau xe cho anh cũng chỉ xin anh thêm gói thuốc. Hôm đó tôi thấy anh Xuân Đức rất hả hê. Anh đang vui. Sau khi trà thuốc chán chê anh Xuân Đức nghiêm giọng nhin hai chúng tôi như nhìn hai thằng học trò ngu ngốc. Tôi hồi hộp nhìn anh nghe như nuốt lấy từng lời:
-Đời người ta có 4 giai đoạn. Giai đoạn 1 là làm kiệt sức lòi mắt méo mặt gãy lưng vẫn không đủ ăn. Giai đoạn 2 là làm cực nhọc gian truân nhưng no. Giai đoạn 3 làm nhàn nhã nhưng vẫn thừa thãi. Giai đoạn bốn là đéo làm gì mà vẫn thừa tiền.

More...

Hòi ức 9- Tiếp

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

HỒi ức 9-Tiếp

Link cố định

...Hai thằng đều viết. Bảo Ninh bắt đầu viết những dòng đầu tiên của tiêu thuyết " Nỗi buồn chiến tranhy". Tôi thì ép hắn ngồi nghe hàng chục trang bản thao của mình. Còn hắn hắn không hề cho tôi xem một trang nào. Lúc ấy tôi nghĩ thằng cha này thấy mình viết nhanh quá hay quá nên sợ.
Một hôm tôi nhìn thấy mấy trang bản thảo. Trời đất . gần một tháng trời mà hắn viét chưa xong trang thứ nhất của chương thứ nhất tiểu thuyết" Nỗi buồn chiến tranh". Ngu. Kém thế mà cũng a dua đòi làm nhà văn. Thế mà cũng mang tiếng con trai giáo sư Hoàng Tuệ. Mà tại sao một thằng dốt nát thế này mà Thùy Linh lại yêu được nhỉ. Vì trong ý nghĩ cao ngạo như vậy nên những trang đầu của cuốn tiểu thuyết của Bảo Ninh tôi đọc thấy dở òm chữ dày kin kít lời thoại cũng không xuống dòng. Vớ vẩn. Ngay cả kỹ thuật viết tiểu thuyết hắn cũng chẳng biết. Tội nghiệp.
Sáng. Tôi và Bảo Ninh đi uống cà phê ăn kẹo lạc hút thuốc tại một quán quen trong trường. Suốt một tháng hai thằng không dám ra mua kẹo thuốc ngoài phố vì đơn giản là trong túi hai thằng không có một đồng nào. Tôi hút thuốc Zet Bảo Ninh chơi thuốc Du lịch. Vài ngày ký nợ Thùy linh lại ra thanh toán một lần. Gần một tháng sau Thùy Linh cũng không moi đâu ra tiền để nuôi báo cô hai nhà tiểu thuyết Linh không do dự bán ngay cái máy chữ của mình để đi chợ ngày ngày nuôi cơm chúng tôi.
Tiểu thuyết tôi được xuất bản ở NXB Hội nhà văn. Sách ra trước sách Bảo Ninh. Tôi háo hức tặng Bảo Ninh tặng Thùy Linh. Bảo Ninh ngắm sách:"Đẹp ấy chứ nhỉ?". Vài chục ngày sau tôi hỏi Bảo Ninh đọc chưa Bảo Ninh gật gù:"- Sách ông in đẹp ấy chứ nhỉ?". Mãi vẫn không thấy sách Bảo Ninh ra tôi chua chát hỏi:- Ông gửi chỗ nào mà mãi đéo thấy in?. Bảo Ninh gật gật đầu:-Chã biết thế đéo nào...
Rồi lại nhìn tôi:- Sách ông in đẹp đáy chứ nhỉ?
Sách tôi tất nhiên cuối cùng mất hút vì...dở.
Còn sách Bảo Ninh thì thôi khỏi nói nữa...càng nhắc lại càng nóng mặt bỏ mẹ.
Nhưng thằng cha này đểu nó không nhận xét sách mình hay dở cứ khen:- In đẹp đấy chứ nhỉ.
Bây giờ nghĩ lại vẫn tức.

More...

Hòi ức 9

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

HỒi ức 9

Link cố định

Năm đó hình như là vào khoảng năm 1986.
Tôi đã là tác giả kịch bản của mấy kịch bản phim truyền hình như " Dòng sông vàng" "Chỉ một người còn sống" và có trong tay được hai cuốn tiểu thuyết :" Đêm thức " NXB Lao động và "Người thất bại trở về" NXB Đà Nẵng. Liệt kê thế để tôi muốn nói rằng tại thời điểm này theo cách nghĩ cao ngạo của tôi Bảo Ninh chã là gì. Tôi ghé trường viết văn Nguyễn Du thăm Thùy Linh thăm anh Nguyễn Khắc Thạch làm quen được với Thu Nguyệt ở Đồng Tháp. Ngoài Nguyễn Khắc Thạc có làm một số thơ in ở tạp chí Sông Hương và Thùy Linh bạn tôi giành gải nhất truyện ngắn báo Văn Nghệ:" Mặt trời bé con của tôi" thì Thu Nguyệt Bảo Ninh với tôi chã là cái gì không tên tuổi không tác phẩm.
Những ngày đó tất cả nghèo lắm.
Tôi ở nhờ Thùy Linh tại phòng trọ Thùy Linh trong trường Nguyễn Du. Linh về nhà mình ở Ngọc Hà.
Tôi ra hào hứng khoe với Linh và Bảo Ninh ( lúc này hình như hai lão đang yêu dau) rằng tôi sẽ ở Hà Nội viết cho xong tiểu thuyết " Người và dã thú".
Bảo Ninh nhìn tôi mắt ti hí cười cười chẳng biết hắn coi thường hay khâm phục.
Nhưng cho dù biết hắn coi thường thì tôi vẫn cao ngạo tôi vẫn coi hắn chã là gì. Chấp gì cái thằng râu ria xồm xoàm áo quần bẩn nát ấy. Mình đã là tác giả hai tiểu thuyết cơ mà.

More...