CÓ NGƯỜI KHEN BỌ- HE HE

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

Có người khen Bọ-He he.
Bài này viết từ ngày 25/4 mà Bọ không biết nay đăng lại trên nhà cũ vậy


87 & TÔI & NHÀ BIÊN KỊCH NGUYỄN QUANG VINH

Nhà viết kịch Nguyễn Quang Vinh (trái) và đạo diễn Doãn Hoàng Giang










    Tôi gặp nhà văn nhà biên kịch Nguyễn Quang Vinh khi anh vừa ở bệnh viện ra vì làm việc quá tải.

Tôi phải gặp để cảm ơn anh vì để kỷ niệm sinh nhật thứ 50 của mình anh đã tài trợ cho tập thơ "87 & Tôi" một tập thơ đặc sắc mà tôi vinh dự được góp mặt.

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 22 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

TINH THẦN

Minh họa cho truyện: Họa sĩ Trung Dũng


C
òn hai tiếng nữa lên đường.

Đúng lúc đó thì Nụ nhận được tin tiểu đội của cô hy sinh hết còn lại Bá.

Nụ quị xuống trước mặt Tư lệnh.

Tư lệnh hiểu ý cho phép cô về tiểu đội thắp cho đồng đội que hương nhưng yêu cầu phải quay lại đúng giờ.

Xuân và Hà đã theo Chính uỷ ra Bắc từ mấy ngày trước.

Nụ chạy.

Cô khóc suốt quãng đường  chạy về tiểu đội.

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 21 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

 GIẤC MƠ ( 2 )

Minh họa cho truyện:Họa sĩ Trung Dũng

     Nụ ngả người lưng tựa vào mô đất ngửa mặt nhìn lên trời đêm thấy toàn thân như chao nghiêng như cái lá sắp rụng. Bá sà đến miệng thì thào em ơi anh nhớ em  anh mong ước được ôm em một lần nữa nhưng bao nhiêu tháng rồi không có cơ hội dù ở đâu làm gì những kỳ niệm thương yêu của chúng mình cũng không bao giờ phai mờ trong anh được đâu em ạ em ạ em ạ. Những nút áo trên Nụ bị những ngón tay thoăn thoắt của Bá điều khiển bung ra hết. Nửa vầng ngực trần mờ ảo trắng non trong quầng sáng mập mờ lấp lửng của ánh pháo sáng.

More...

Cát trọc đầu ( 20 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

 GIẤC MƠ ( 1)


Minh họa: Họa sĩ Trung Dũng

   Nụ chạy ngược chạy xuôi thúc giục chị em nhanh chóng vá đường san lấp hố bom để thông đường cho kịp giờ xe xuất phát. Mãi theo công việc Nụ quên Bá. Chị em trong tiểu đội cũng quần quật theo công việc không ai hỏi tiểu đội trưởng Bá ở đâu. Con đường toác lở đỏ hoét và khét lẹt mùi thuốc bom. Lửa khói vẫn vương cháy nghi ngút. Những cây gỗ đã chuẩn bị sẵn giờ được các chiến sĩ khiêng vác xuống lát trên mặt đường vừa san ủi bảo đảm nền đường chắc chắn cho xe chở vũ khí lương thực vào chiến trường không bị sụt lún.

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 19 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

 HUYỆT


Minh hoạ cho truyện: Họa sĩ Trung Dũng

   Chuông điện thoại ở chỉ huy đại đội vang lên lúc 12 giờ đêm. Đại đội trưởng cầm máy vâng dạ mấy tiếng rồi đặt tổ hợp xuống. Thắng quay sang Bá lúc ấy vẫn đang ngồi trước cửa hang. Tiểu đoàn điện báo ngày mai anh lên gặp Chính uỷ. Bá không trả lời. Bá hiểu chuyện ấy sẽ đến. Từ hồi đêm tới giờ Bá chỉ mỗi suy nghĩ việc này rằng sẽ chống đỡ thế nào trước cơn phẫn nộ của Chính uỷ. Không đùa với ông ấy được. Không thể tranh luận với cụ rằng không được tin Hà rằng Hà chỉ thông tin một chiều. Việc lúc này phải làm sao cho cụ bớt giận rồi thì hoặc là rút lui trong danh dự hoặc là chấp nhận một hình phạt.

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 18 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

  ĐÁ


Minh họa cho truyện: Họa sĩ Trung Dũng

     Một bức điện ngắn: Chính uỷ về thăm đại đội.

Đại đội trưởng cả đêm không ngủ thỉnh thoảng lại chui đầu ra ngoài võng hỏi Bá làm sao nhỉ làm sao nhỉ. Bá vắt vẻo chân trên võng rít thuốc nói rõ từng tiếng. Đại đội trưởng Thắng vùng dậy ông nói chậm cái tôi phải ghi. Chưa bao giờ đón thủ trưởng lớn nay lúng túng ông ạ. Bá nói thứ nhất là phải chỉnh tề trang phục chiến tranh gian khổ nhưng điều lệnh quân đội là càng phải nghiêm túc. Thứ hai là cần phải chuẩn bị cho Chính uỷ bữa ăn đạm bạc nhưng nhớ đời. Đạm bạc và nhớ đời là sao? Bá cười đạm bạc là tự tung tự cấp nhớ đời là phải ngon. Món gì nhỉ? Ông nói Chính uỷ thích món thịt chó à?

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 17 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

 BÁO ĐỘNG ( TIẾP)


Mình họa cho truyện: Họa sĩ Trung Dũng

    Đại đội trưởng Thắng là một người có quan điểm rất rõ ràng: cấp trên luôn luôn đúng. Vì thế khi Bá được cấp trên đặc cách làm chính trị viên đại đội anh đón Bá nồng nhiệt. Thắng nghe hết những dư luận ì xèo việc của Bá nhưng anh không bận tâm bởi vì anh chỉ cần biết rằng một khi cấp trên cân nhắc Bá thì chắc chắn cấp trên đã rất sáng suốt. Thề mà đằng này cấp trên lại là Chính uỷ.

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 16 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

BÁO ĐỘNG


Minh họa:  Họa sĩ Bảy Trà ba của họa sĩ Trung Dũng
    Cả Xuân và Nụ không phải bò mà cùng lăn ào ào từ đỉnh taluy  xuống mặt đường. Tiếng kẻng báo động vẫn vang lên không dứt trong tỉếng bom trong tiếng máy bay. Mặt đường đông đặc khói bom. Không gian khét lẹt. Giữa trọng điểm bóng những nữ thanh niên xung phong khi ẩn khi hiện trên miệng hố bom thấp thoáng sau những đụn khói. Vẫn tiếng kẻng vang lên không dứt. Tiếng kẻng vang rất to dồn như thế đuổi được cả tiếng máy bay. Nụ cáu báo động gì khiếp thế nghe khó chịu hơn cả tiếng bom. Xuân đưa ống nhòm quan sát bỏ mẹ mày ạ chúng nó toàn chơi bom xuyên bom tấn đường nát hết rồi.

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 15 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

THỰC ĐƠN


Minh họa cho truyện: Họa sĩ Trung Dũng

B
á hỏi Kim Anh:

-Bác em thích ăn món gì nhất?

Kim Anh đan mấy ngón tay mình trong bàn tay nuột ấm dẽo như keo dính của Bá:

-Anh biết là bác em phải lòng bác gái vì lý do gì không. Ngày ấy bác gái em cùng bà ngoại mở quán thịt chó ở thị trấn. Quán thịt chó ấy nổi tiếng cả vùng. Bác gái em thì nấu món nhựa mận là không ai bằng. Một đơn vị bộ đội đóng quân gần đấy chủ nhật nào cũng có ông thiếu uý đến quán gọi món nhựa mận. Chủ nhật nào cũng thế. Thiếu uý nói tôi nghiện thịt chó lắm ở đâu có thịt chó là vào ăn. Nhưng chưa quán nào có món nhựa mận ngon như ở đây nấu khéo như ở đây.

Thế thôi mà hai người thành vợ thành chồng.

More...

CÁT TRỌC ĐẦU ( 14 )

By NGUYỄN QUANG VINH-CU VINH

 

  ĐÊM


 Minh họa cho truyện: Họa sĩ Trung Dũng

-Đêm nay của chị nhé em sang lán khác đây.

Nụ nói nhỏ vào tai Xuân rồi chạy mất hút.

Xuân lúng tùng nhìn theo Nụ rồi nhìn Dũng:

-Kệ nó anh ạ...

Dũng bước lập bập ở cửa lán rồi dừng:

-Hay anh đưa em ra xe?

-Ra xe anh? Ngồi trong capin?

-Ừ...Vì anh quen ngồi trong đó em ạ...thế thôi mà...

Xuân cười.

More...