GÁI ĐỒ SƠN MỘT CẶP BA CHỤC- HỒI ỨC 13

    

  
Gái Đồ Sơn
      một cặp ba chục       


         Khi tôi trở thành phóng viên báo Lao Động thì anh Nguyễn An Định ( tên bút danh là Chu Thượng chuyên giữ mục Sự kiện bình luận) đã là một nhà báo lừng lững lừng lững với cả nghĩa bóng và nghĩa thực về thân xác.

Lần nào ra Hầ Nội tôi cũng ghé phòng nhỏ của ông ở 51 Hàng Bồ. Lần nào cũng thấy ông đang hý hoáy viết. Ổng ngẩng lên nhướn đôi mắt sau chiếc kính trắng hỏi nhạt phèo:- Bọ đấy à. Ra lúc nào hả mày.

Rồi cũng những động tác được coi là rất nhạt phèo ông gấp giấy tờ nhìn tôi lại những câu hỏi nhạt phèo và tiếng cười khùng khụng:- Đéo mẹ. Chú mày vào ra liên tục ấy nhỉ.

Nhưng sau đó tiếng ông bỗng ấm áp hẳn lại:

-Này. Chú mày sướng nhỉ. Chơi gái miền cát chán lại ra chơi gái Hà Nội. Trông ấy một nhát bao nhiêu ấy nhỉ? Phải rồi tao nghe chúng nó kháo nhau mày quảng bá rằng trong quê mày 500 ngàn làm được gái nửa làng. Hục Hục Hục..

Ông cười trong cổ họng.

-Rượu nhá.

Ông coi tôi như em có khi như đồng nghiệp ngang bằng phải lứa. Có hôm ông hỏi:

--Mày thấy tao mần Sự kiện bình luận thế nào? Mỗi ngày một nhát trông được đấy chứ.nhẩy?

Tôi nói tỉnh queo:

-Cũng là hóng hớt thế sự.

Anh Chu Thượng phì một tiếng:

-Đéo mẹ. Báo nước mình thế thôi. Phục vụ tuyên truyền mà nói theo ý mình răng được? Mà thằng Hoàn ( Tổng biên tập Phạm Huy Hoàn) nhát bỏ mẹ. Đọc của tao xong gọi :- Định ơi hãm cái mồm mày xuống chút đi. Bài này in nguyên xi ngày mai nó đâm tao thủng mặt.

Anh Định cười:-Cái thằng Hoàn mặt rỗ nhằng rỗ  nhịt lại còn sợ đâm cho rỗ thêm...Uống đi chú. Rượu này  lão Duyệt ( Ông Phạm Thế Duyệt khi đó đang là ủy viên thường vụ Bộ Chính trị) bạn rượu của tao  hôm qua cho đấy. Lão Duyệt này giỏi lắm vụ nào khó gỡ Trung ương cử lão đi êm ả ngay. Như vụ nổi loạn ở Thái Bình không có lão xuống ăn cứt. Tao muốn viết chân dung về lão một vị lãnh đạo cao cấp nhưng đến với dân rất ngọt rất chân thành mày ạ. Hôm nào tao đưa mày đến nhà lão uống rượu.

Có bữa ông dẫn tôi về nhà cho lên gác hai.Ông mang ra từng tập báo Lao Động dày cộp lưu trữ nhiều năm rồi lần giở cho tôi xem những bài ông viết. Lần đầu tiên tôi ngồi với ông cả buổi để nghe ông khoe về nghề. "Mày thấy tao viết thế nào?". Tôi gật gù:" Bác là một cây bút lớn . Ông nheo mắt nhìn tôi:"Mày học cái lối nói ấy từ bao giờ. Tao không thích."Tôi cười:" Trong những cái bác viết em thích nhất là Tản mạn...". Ông đăm chiều:" Ừ..Tản mạn là viết cho mình mày ạ...".Ông hẹn tôi sẽ vào Quảng Bình chơi."Trong đó ăn cái gì là ngon hả mày?". Tôi khoe nếu ông vào tôi sẽ mời ông lên thuyền đi ngược sông Son nướng cá chình trên thuyền nhậu. Ông hất mặt lên:"Chúng mày biết đéo gì món ăn. Miền Trung tao quý mày và thằng Trần Đăng. Nhưng cả hai thằng chúng mày lại đếch biết nhậu. Chán chết. Nhẩy?". Rồi cuối buổi chia tay tôi xịu mặt với ông:"Anh chẳng khen bài em viết bao giờ...". Ông nhìn khói thuôc đang bay lòng vòng trong phòng lẩm bẩm:"Viết cho mình chứ viết cho ai mà đòi người khác phải khen mới có hứng. Đừng cơ hội".

Một lần khác tôi ra anh Định kéo vào phòng chốt cửa cẩn thận. Tôi chột dạ. Bỏ mẹ Chắc là có đứa thối mồm nào trong cơ quan nói xấu tôi rồi.

Anh Định rót rượu im lặng nhìn tôi:

-Mày năm nay bao nhiêu tuổi Vinh?

-Dạ em 45

-Tuổi này hồi đó tao đánh chết tươi tay Hải Bộ trưởng Bộ công nghiệp vì tham ô sau đó tao lại đứng ra chỉ huy đánh tiếp vụ lão Ngô Xuân Lộc phó Thủ tướng cứ là giãy đành đạch. Mày biết vụ đó chứ nhẩy.

-Dạ biết chứ.

-Bây giờ chúng mày hèn bỏ mẹ. Thằng nào cũng hèn. Điều tra đéo gì toàn mấy vụ lẻ tẻ. Phóng viên đéo gì gặp mấy lão chức to tham nhũng lại thưa anh là sao. Phải đập bàn với chúng nó trợn mắt trợn mũi  với chúng nó. Sợ đéo gì. Nó sai phải vạch mặt. Cùng lắm nó trù mình nó cho mình rời cơ quan thì mình cứ viết ngon. Chúng nó rời khỏi ghế làm được đéo gì mà sống.

Tôi ngờ ngợ hôm nay anh Định có vẻ nói hơi hơi bất mãn. Anh hạ giọng:

-Tao sắp chết. Thằng Tôn Thất Bách nói tao sống khoảng 2 năm nữa. Ung thư rồi mày ạ. Buồn nhỉ.

Tôi thấy miệng đắng chát. Giọng tôi run bắn:

-Không cách gì chữa được sao anh. Rồi chết à?

-Đéo mẹ. Thằng này hỏi ngu thế. Ung thư thì chữa thế chó nào được.

Im lặng.

Rồi anh bật lên một tiếng:

-Buồn nhỉ.

Một năm sau.

Tôi đang lặn lội giữa vùng lũ quét huyện Hương Sơn tỉnh Hà Tĩnh thì nghe anh gọi điện thoại:

-Bọ đấy à. Mày viết gì viết kinh thế. Vào vùng lũ   ngày nào cũng có bài kinh nhỉ? Xong việc chưa. Ngày mai sinh nhật tao 60. Đéo gì đâu chẳng qua anh em thấy tao sắp chết nên quyết định tổ chức sinh nhật cũng là chia tay tao về hưu. Mày ra được không?

Tôi như chực khóc:

-Em ra...

-Tao ăn chơi cả đời món nào cũng xơi nhưng vẫn chưa nghe con lợn rừng khi chọc tiết nó kêu thế nào mày ạ...Một bát tiết canh lợn rừng cũng hay nhỉ.

-Em sẽ xách lợn rừng còn sống ra.

-Đéo mẹ. Nói thế thôi đem cả con lợn rừng ra thì cực lắm mày ạ.

Tôi nhảy xe đò vào Đồng Hới. Mua vé tàu xong tôi tìm đến quán thịt rừng. May quá vẫn còn một con lợn rừng chừng 20 kg nhốt trong chuồng. Tôi mua cho vào bao tải lên xe ôm đến ga.

Tàu SE đến.

Tôi xách cái bao đựng con lợn lên tàu. Từ khi bắt lợn đến khi ra sân ga con lợn ngủ im. Nhưng chẳng hiểu sao khi bước vào dãy toa sáng boong con lợn bắt đầu kêu rú lên. Tôi hoảng hốt và ngượng. Thôi kệ. Nhưng sau đó nhân viên lái tàu kéo cổ tôi xuống cùng với câu chửi:

-Địt mẹ mày... Tàu du lịch chứ có phải tàu chợ đâu mà mày xách cả lợn lên  hả.

Tôi nhẹ nhàng:

-Anh ạ. Anh thông cảm. Em sẽ đưa xuống toa ăn cũng được. Anh thông cảm cho em.

-Thông cảm con cặc.

-Anh ạ. Em là Nguyễn Quang Vinh.

-Vinh Vinh con cặc. Biến

-Dạ. Em là phóng viên báo Lao Động.

Nhân viên sững lại nhìn tôi rồi nhảy vào toa ngay. Chưa đến một phút trưởng tàu xuống. Tôi nói luôn:

-Thưa anh. Tôi quá biết tàu du lịch không thể đưa lợn lên được. Nhưng anh có biết tác giả Chu Thượng ở mục Sự kiện bình luận không?

-Biết. Thằng này trẻ mà. Em nó năm nay bao nhiêu tuổi ấy nhỉ? Em mày à?

-Dạ không. Bác Chu Thương năm nay 60.

-Úi giời

-Bác ấy bị ung thư. Ngày mai là ngày sinh nhật cuối cùng của bác ấy tròn 60...Bác ấy rất muốn được nhìn thấy con lợn rừng bị chọc tiết. Em là phóng viện lớp sau em thương bác ấy em đề nghị...

Trưởng tàu nói to với nhân viên:

-Mang con lợn này xuống toa ăn. Quà cho bác Chu Thượng thì con voi cũng chở. Chúng mày không biết Chu Thương à.

Một nhân viên láu táu:

-Dạ biết. Bác ấy chuyên làm thơ châm biếm phải không ạ.

Thoát. Con lợn nằm trong bếp tàu du lịch. Còn tôi thì lẻn ngay vào toa lét tàu cởi  bộ áo quần đang mang trong người vì con lợn đái ướt từ thân người xuống chân hôi òm.

Hôm sau anh Định đã nghe tiếng lợn rừng kêu khi bị chọc tiết đã ăn bát tiết canh lợn rừng nóng hổi cùng anh em trong cơ quan.

Anh Định nheo nheo mắt nhìn tôi lại đưa cho tôi điếu xì gà:

-Đéo mẹ thằng Bọ này ngu thế lại mang cả lợn rừng ra cho tao...

Anh nói vậy nhưng ánh mắt anh vui đáo để.

Bữa nhậu đó chúng tôi ăn nhậu với anh Định hát hò với anh Định rồi ôm anh Định khóc như mưa. Tôi lại nghe tiếng anh Định chửi:

-Đéo mẹ chúng mày khóc chó gì khóc lắm thế...Sinh-nhật-tao-cơ-mà ...

Nhưng lần này thì tiếng anh nghẹn lại.

Anh Định về hưu nhưng hàng ngày vẫn đến tòa soạn tiếp tục chuyên mục Sự kiện bình luận. Anh giữ chuyên mục này cho đến ngày ra đi mãi mãi.

Trước ngày anh mất khoảng một tháng tôi ra.

Anh nhìn tôi cười khù khụ. Tôi thì thấy buồn vì trông anh hốc hác vô cùng.

-Tao vừa đi nghỉ Đồ Sơn lên mày ạ. Gái dưới đó nhiều lắm. Sắp chết rồi đéo làm gì được nhưng vẫn hỏi giá. Hóa ra rất rẻ. Chúng mày nói thế nào làm đéo gì có chuyện một nhát trăm này trăm nọ. Tao vừa khoe với thằng Chính Béo ( tức Nguyễn Đức Chính- Bút danh Lý Sinh Sự- Phó tổng biên tập Lao Động) tao bảo thằng Chính Béo khi nào xuống Đồ Sơn thì cứ mạnh dạn chơi gái rẻ lắm gái dưới đó một cặp có ba chục mày ạ.

Rồi anh cười khùng khục.

Đó là tiếng cười cuối cùng tôi nghe thấy ở anh.

Tháng sau anh đi. Tôi không kịp ra với anh.

Mỗi lần nhớ anh tôi lại tự nói với mình:-Phải viết đến lúc chết như anh Định.

Nhưng lại nghe anh nói bên tai:

-Chết thế đéo nào được chúng mày hèn lắm.

vinhnq

@ anh Nguyên Hùng và NQVinh

-anh N.Hùng: Vì tay Vinh này dốt quá chưa biết cách giựt sapo hắn cứ đưa hết nguyên cả bài ra trang nhất nên em phải cài cho hiện 1 bài thôi kẻo giao diện trang nhất nó dài loằng ngoằng khó coi. Khi mô hắn biết cách giật sapo mỗi bài chỉ hiện mấy dòng sapo ra trang nhất thôi thì lúc đó sẽ chỉnh lại cho đẹp.
-NQVinh: đọc nội dung tôi trả lời anh Hùng và cái góp ý phía trên nữa để biết cách giựt sapo. (TDNhất)

Nguyên Hùng

Bọ Vinh

Ông ơi. Làm sao ở trang chủ có thể xếp được nhiều tiêu đề bài nhỉ?
_________
Hiện nay trang chính của bọ chỉ hiện thị nhõn đúng một entry. Để tăng số bài lên 10 15 bọ đăng nhập và:
- vào Bảng điều khiển > Các thông số > Các thông số của blog;
- tại Số mục trong trang chính *( Số lượng bài viết sẽ được hiển thị trên trang chính) hãy thay số 1 hiện nay bằng số 10 15 hay 20 tuỳ thích (nhưng lưu ý cho hiển thị nhiều quá thì có thể trang chính quá dài và nặng nề) rồi Cập nhật.
Xong. Dễ hơn nhiều so với việc đi rình bắt bọn hủ hóahttp://www.vnweblogs.com/js/tinymce/plugins/emotions/images/smiley-heehee.gif.

TDN

@ NQV

1/Xóa được rồi là xóa bài hay xóa ảnh Nguyên Hùng là tay chuyên gia số 1 về khoản IT đó. Ở Vnweblog này ban đầu đa phần ai cũng dốt như ông hết không biết gì cứ đánh vào mục góp ý này mà hỏi không người này thì người nọ đọc được họ sẽ bày cho. Xóa ảnh thì đăng nhập rồi rê con trỏ đến mục thư viện cá nhân bấm chọn resources bấm vào thư mục chwas ảnh (ở trang của ông ông nhốt hết trong thư mục "chung") bấm vào đó nó hiện ra ảnh muốn xóa cái nào ông bấm vào dấu chéo màu đỏ phía phải là xong.
2/Về cách pót bài viết và giật sapo:Đọc trang của tôi và mọi người sẽ thấy bài viết chỉ hiện đoạn sapo ra trang nhất muốn đọc tiếp phải bấm vào chữ "xem thêm" nó mới mở hết trang. Như vậy giao diện trang nó đẹp và gọn. Muốn làm thế khi pót bài ông lưu ý 2 việc này:
-Khi cop bài từ trang cũ ra Word ông chỉnh sửa lại co chữ phông chữ xóa hết các gạch khung nói chung là "làm sạch" hết rồi mới cop vào khung pót bài trên blog.
-Trước hết cop phần sapo xong bấm vào cái hình tờ giấy chia đôi ở phía trên (ngoài cũng bên phải hàng thứ hai) hoặc bấm vào chữ "tách trang bằng liên kết xem tiếp" nằm ngay dưới khung pót bài lúc đó trong khung pót bài nó sẽ có một gạch ngang chia đôi trang ông cop tiếp phần nội dung của bài vào đấy. Xong nhìn sang bên phải có các mục "chủ đề" chọn chủ đề phù hợp bấm chọn rồi pót bài. Thế là ổn.
Nếu dốt quá vẫn chưa hiểu được thì bấm vào cái tên bài màu đỏ này Pót bài mới họ hướng dẫn chi tiết hơn.

QV

OK

He he. Cam ơn anh NguyenHung. Xóa được rồi. Phải thế chứ.

QV

OK

Nhưng bẩn hơn là giả vờ sạch

Th

Bài viết thật. Các nhà văn mở mồmn ra là văng tục tục tỉu lắm. Văn hóa mà tục tĩu thì gọi là văn hóa bẩn

QV

A lô

Gửi TDN:
1. Bóp ảnh thì bóp được. Nhưng xóa ảnh trong Abum làm sao nhỉ?
2. Hướng dẫn lại cách giựt Sapo đi
Gửi Cường:
1. Viết Blog xong ngủ ngon chẩng hảnh hưởng gì đến công việc voái lại mọi thứu đâu. Yên tâm. Chào nhé. Đọc tiếp nhé. Nhớ.

Cường

em gửi Bọ Vinh

Giờ bọ lại còn làm blog nữa. Thế thời gian đâu để bọ viết báo kịch truyện quản lý ... (rồi còn em út nữa?). Kính phục về sức lao động lao lực của Bọ! Mong Bọ khỏe và viết nhiều điều mà chỉ blog mới thổ lộ được. Eng nghĩ bọ cứ viết như khi nói "thả cửa" về những chuyện riêng riêng của bọ là thú vị lắm rồi.

TDN

Trước khi pót ảnh vào Albums của blog hãy bóp lại ảnh cho nhỏ (cỡ vào chục KB thôi) chứ tôi thấy ông để ảnh to quá mỗi cái mấy Mê luôn thế thì dung lượng Albums của blog nhanh đầy lắm! Hay lại không biết bóp chỉnh ảnh cho nhỏ lại? Cũng như khi ông gửi ảnh qua Email ra tòa soạn để đăng báo vậy thì trước khi gửi ông phải bóp nhỏ cái ảnh cần gửi trong laptop của ông nhỏ lại chứ cứ để dung lượng mỗi ảnh mấy Mê như thế làm sao mà gửi?

TDN

-Không hiểu? Nghĩa là sao?
-Cách giựt sapo chỉ đưa phần sapo ra trang nhất tôi hướng dẫn mà ông chưa làm được à? Thấy pót ảnh được rồi mà!