Hòi ức 6-Tếp theo

HỒi ức 6- Tiếp theo

Link cố định 11/10/2008@23h18 92 lượt xem
Chuyên mục: Hôi ức

...Tôi rụt rè bước lại.
Anh Lập thì thầm:- Cẩn thận. Nhìn đi. Đã không?
Tôi nhìn xuống đất. Tôi phát hoảng vì rõ ràng là anh Lập đã ỉa ra được một đống giun.
Anh Lập cầm cái que tỉ mẫn khơi từng con và đếm rồi tổng kết:- 142 con. Tất cả còn sống nguyên. Tau uống thuốc xổ giun của người dân tộc đó. Đã không. Tau đố mi.
Tôi bặm miệng:- Đố chi?
Anh Lập:- Đó mi ỉa ra được 140 con giun như tao. Nếu hơn 1 con tau thưởng cái bánh tráng.
Tôi lặng người.
Tối hôm đó tôi xin mạ tôi tiền đi mua thuốc xổ giun.
Hôm sau tôi cho xuất được 5 con. Anh Lập ngồi chồm hổm bên tôi đếm rồi vỗ tay:- Ha ha. 5 con nhé. Hết rồi à?
Tôi đau đớn:- Hết rồi.
Anh Lập cao ngạo:- Thua tau nhé.
Tôi nhìn theo dáng anh Lập khệng khạng bước vào nhà mà bật khóc. Vì sao anh ấy lại có thể có được 140 con giun.
Nhiều năm sau nữa tôi vẫn cố uống thuốc giun để cho thắng được anh Lập nhưng bó tay.
Tôi thua anh Lập không phương cứu vãn. Bây giờ ngồi nhớ lại cảm giác ngày xưa ấy mũi vẫn nóng.