CỎ VẪN XANH DƯỚI NẮNG

CỎ VẪN XANH DƯỚI NẮNG

alt

Ảnh này chụp tại Singapor vào năm 2008 Mai chưa bệnh cả nhà sang dự Lễ tốt nghiệp Đại học kế toán của con gái

Tối nay mình và Mai toàn nói chuyện ngày xưa thời yêu nhau. Chuyện rất vui.

Mai nói hồi ấy hè lớp 10 anh đưa Mai ra sân trường nói chuyện rồi hôn Mai lần đầu.

Mình nói tốt nghiệp xong anh vào bộ đội cả mấy năm ở Cam Pu Chia cứ vài ngày một lá thư gửi về ở nhà Mai gom được cả một chồng thư cao chất ngất. Thư viết tay chữ rất đẹp và bất cứ lá thư nào cũng mở đầu bằng dòng: Mai yêu thương.

Mai nói ngày cưới toàn bánh kẹo thôi anh Lập về đọc bài thơ tình tặng hai em. Quà cưới toàn thau chậu bát đĩa bọc giấy xanh đỏ không như bây giờ toàn phong bì.

Mình nói cưới nhau xong mình đưa Mai vào dạy học ở Triệu Hải hai vợ chồng chỉ có 400 đồng. Thế mà sống vui như tết cả mấy tuần.

Rồi ngày sinh con gái đầu lòng mình bế Mai từ giường sinh xuống cho Mai nhìn con. Hồi ấy bà nội đã già. Mình giặt giũ hết. Mai khen mình anh thế mà giỏi chẳng sợ quần áo người mới sinh không phải ai cũng giặt được.

Vợ chồng mình gian nan nhất là khi sinh thằng cu Tuyến thiếu tháng xuống viện bác sỹ hỏi cứu con hay cứu mẹ mình và ba mình run lên nói như van đừng bỏ ai hết thưa bác sĩ. Cu con sinh ra yếu ớt bé nhỏ phải đặt vào gối mới bế được. Khóc suốt. Ốm suốt. Cấp cứu suốt. Mình bế cu con hết đêm này tới đêm khác lưng dựa vào tường hằn cả vết đen vì mồ hôi.

Lại nhớ thời ấy điện chỉ có tới 10 giờ đêm. Nắng nóng. Mình dùng hai khăn tắm to giặt vắt nước rồi ủ hai con trong khăn cho nó ngủ hai vợ chồng ngồi quạt cho con ngủ suốt đêm.

Cuộc sống cứ vậy tiến triển chung với mọi người mình kiếm được đồng nào đưa hết cho Mai cất để gây dựng nhà cửa mua sắm cũng không thua kém ai cũng là nhà văn ở miền Trung đầu tiên mua được ô tô tất cả chính nhờ chữ.

Mình có một đặc điểm khi đã đưa tiền cho vợ là đưa hết. Rồi đi đâu thì xin Mai.

Mình viết khuya đêm nào cũng một hai giờ sáng. Mai hay cho mình ăn đêm. Sau mình nói thôi Mai cứ ngủ đi miễn là cơm chiều nấu nhiều nhiều chút anh ăn cơm nguội được rồi. Cũng thú vị tới 12 giờ đêm đói mình bê nồi cơm nguội đã chan nước kho đặt trước bụng vừa ăn vừa viết no căng.

Mai nói khi biết mình bị bạo bệnh Mai rất cảm động khi mình nói khó khăn mấy anh cũng mang Mai tới những nơi điều trị tốt nhất. Không có tiền thì nợ. Anh còn viết được còn làm nghề được không thể để Mai điều trị sơ sài được. Và hai năm qua mình đã thực hiện được như vậy: Mai đã điều trị ở những nơi tốt nhất có thể.

Mai nói niềm tự hào lớn nhất của vợ chồng là hai con: ngoan có hiếu tận tâm với mẹ không một phút giây nào sao nhãng. Chưa làm được gì lớn nhưng hai con đã trở thành niềm tin cậy vững chắc.

Rồi lại nhắc đến cháu ngoại. Mình nói Mai yên tâm ngày mồng 7/4 cháu sẽ vào. Mình nói mình nhớ cháu vô cùng nhớ đến mức còn có thể ngửi thấy cái mùi phân sữa nồng nồng ấm áp trên tã của cháu. Mai cười.

Hồi chiều mình đỡ Mai ngồi dậy rồi cùng nhìn ra khuôn cửa sổ.

Mình nói ngày mai là ra viện rồi. Mai nói bác sỹ quyết định không phẫu thuật nữa mà mừng. Mình gật gù cho qua chuyện.

Mình chỉ cho Mai khoảnh cây xanh công viên của bệnh viện. Dưới ánh nắng rực rỡ thảm cỏ xanh mướt xanh óng ánh dịu mát quá. Mai khen cỏ xanh đẹp quá. Khi mô Mai đi được? Khi mô được đặt bàn chân lên cỏ?

Mình cầm bàn chân Mai nói hùng hồn: Mai sẽ đi trên cỏ ấy ngay thôi cỏ xanh thế đi trên đó êm dịu lắm.

Mình ngắm Mai. Lâu lắm rồi mình mới ngắm kỹ gương mặt của vợ mình. Đôi môi Mai hồng tươi lên. Rất đẹp.

Còn Mai thì lại đưa mắt nhìn xuống khoảnh vườn công viên và mãi ngắm thảm cỏ xanh dưới nắng.

Ngắm đi Mai nhé cỏ xanh nắng ấm tình vợ chồng tấm lòng con cái đó mới là sự VĨNH HẰNG.

 

quan

Cỏ vẫn xanh dưới nắng. Em thương anh chị quá.

vinhnq

Vinh là một người đặc biệt.
Người đặc biệt luôn gặp phải số phận đặc biệt.
Và biết cư xử đặc biệt trong những hoàn cảnh éo le nhất.
Đọc bài này anh cảm nhận được điều Vinh nói ra và cả những điều không nói.
Anh không nói gì được nhiều.
Hy vọng là Vinh sẽ tiếp tục mạnh mẽ như từng như vậy.

Viết bởi pcthang 29 Mar 2011 23:13
--------------
Anh ạ. Tiếc là anh em lại ở xa. Em vad cu con đang gấp rút chuẩn bị 10 việc: 1.Mua ngay giường y tế có hệ thống nâng hạ và tấm nệm bằng vải cao su 2.Mua ngay tấm lót chống lầy da khi nằm lâu ngày 3.Kiếm người mát xa ngày 3 buổi sáng trưa chiều 4. Tập trung chế độ dinh dưỡng cao nhất trong khi Mai đang ăn uống được 5.Chuẩn bị một cơ số thuốc phòng khi lên cơn đau 6.Tiếp tục uống thuốc thầy 6 vì các bác sỹ nói có thể nhờ thuốc thấy 6 mà Mai vẫn trụ được như thế này trong khi về nguyên tắc dy căn lớn và nhiều thế này là cơ thể đã co giật và đau đớn 7.Một phương án xe y tế khi đưa ra quê bảo đảm Mai đủ tỉnh táo gặp lại anh em bạn bè 8.Gạt bỏ những công việc đi xa hai cha con phải 24/24 cho tới phút cuối cùng. 9. Tao cợ hội cho Mai nói chuyện điện thoại với bạn bè gặp gỡ người thân. 10.Tạo cho Mai một tinh thần lạc quan vui tự tín và không nghĩ nhiều. Chua chát phải không anh những việc chuẩn bị kỹ càng cho một trận thua...

Cu Vinh

Thuyên rất bàng hoàng khi nhận được tin gd 2 anh có người thân mắc bệnh hiểm nghèo mong 2 anh bình tĩnh còn nước còn tát Thuyên đã đi VƯỜN LẠ LONG AN (370 TÂN HÔI .DỨC LẬP THƯỢNG ĐỨC HÀO LONG AN) các anh hãy đưa chị các cháu đến chữa vì cũng có nhiều người lâm vào hoàn cảnh như thế mà chữa khỏi đấy
Cũng có khi buồn đau tê tái
Thì người ơi đừng tuyệt vọng người ơi !
XIN CHIA SẼ.

Viết bởi TRAN VAN THUYÊN 29 Mar 2011 23:10
---------
Cám ơn anh rất nhiều. Vũ trụ bí ẩn và thần diệu phải không anh

pcthang

Vinh là một người đặc biệt.
Người đặc biệt luôn gặp phải số phận đặc biệt.
Và biết cư xử đặc biệt trong những hoàn cảnh éo le nhất.
Đọc bài này anh cảm nhận được điều Vinh nói ra và cả những điều không nói.
Anh không nói gì được nhiều.
Hy vọng là Vinh sẽ tiếp tục mạnh mẽ như từng như vậy.

TRAN VAN THUYÊN

Thuyên rất bàng hoàng khi nhận được tin gd 2 anh có người thân mắc bệnh hiểm nghèo mong 2 anh bình tĩnh còn nước còn tát Thuyên đã đi VƯỜN LẠ LONG AN (370 TÂN HÔI .DỨC LẬP THƯỢNG ĐỨC HÀO LONG AN) các anh hãy đưa chị các cháu đến chữa vì cũng có nhiều người lâm vào hoàn cảnh như thế mà chữa khỏi đấy
Cũng có khi buồn đau tê tái
Thì người ơi đừng tuyệt vọng người ơi !
XIN CHIA SẼ.

Cu Vinh

Chúc anh thêm nghị lực vững vàng vượt qua đợt sóng thần này!

Viết bởi Một độc giả 29 Mar 2011 22:56
-----------
Giá như có một phép thuật.

Cu Vinh

Gửi Nguyễn Quang Vinh lúc này mình không muốn gọi cu Vinh nữa. Mình cũng đoán già đoán non khi Bọ Vinh đổi thành cu Vinh! Tiếng cười mới thấu hết nỗi đau. "nỗi đau cười thành tiếng nấc trong veo như mắt giếng Mỹ Châu" có lần mình viết thế giờ vô tình nhớ lại. Biết không nói gì hơn với Vinh cả có gì Vinh chưa biết đâu biết đến tận cùng biết đến nỗi đau thành cười. Cỏ vẫn xanh dưới nắng cỏ vẫn xanh...Mình vẫn đọc nhưng ít viết cứ lặng thầm thế thôi nhưng hôm nay phải viết ngày mai có thể là muộn... Viết để sẻ chia với bạn vì nếu làm được gì Vinh đã làm rồi. Bây giờ như anh Thạch Cầu giữ sức khỏe để vượt qua. Mình thăm hỏi Mai nhé!

Viết bởi Vương Cường 29 Mar 2011 22:55
-------
Anh thân mến. Tình cảm bạn bè những lời động viên là sức mạnh cuối cùng. Vinh sẽ cố iết bao nhiêu việc phải làm. Và gắng đứng vững. Trước mắt còn bao nhiêu việc nữa nhưng quan trọng số 1 bây giờ là phải làm Mai vui lạc quan và tự tin..

Cu Vinh

Em đã đọc tin anh bên nhà anh Thăng! Kiến sang thăm anh đây nhưng hôm nay kiến không leo trèo nữa vì mắt nó đã bị nhòe rồi.
...Anh Vinh ạ! Chắc anh cũng chưa biết được điều này: Năm 1995 lúc Ck chuẩn bị sinh cháu thứ 2 CK đã phải đi cấp cứu ở bệnh viện Bạch Mai vì máu trong mũi (Không phải máu cam) chảy ròng ròng như gà bị cắt tiết đầu óc CK bị ù đặc. Bệnh viện phải lấy gạc để bịt chặn hai đầu không cho máu chảy nhiều. Trên chặng đường 90km từ quê Ck lên bệnh viện Bạch mai bác sĩ đã lắc đầu nói là sẽ không qua khỏi vì máu đã tràn rỉ ra khóe mắt cả họ hàng nhà Kiến đều trong tư thế chuẩn bị vì nghĩ CK sẽ không thể qua khỏi. Vậy mà CK đã được cứu sống và sinh một thằng cu nặng 3kg tại bệnh viện Bạch Mai. Năm cháu lên 2 tuổi lại bị bỏng độ 2 do ngồi vào nồi canh. Năm lên 5 tuổi bị ngã gãy đôi xương đùi. Năm lên 7 tuổi suýt bị rơi xuống vực năm lên 9 tuổi bị ngã xe đạp mẻ một chiếc răng cửa 11 tuổi hai lần đi mổ hạch ở cổ tại viện K... có lúc Ck tưởng chừng như không chịu nổi số phận vậy mà bây giờ Ck đã vượt qua tất cả. Cháu khỏe mạnh đang học cấp 3 nặng gần 70kg là học sinh giỏi cấp tỉnh môn vật lý. Đứa con trai lớn thì đã ra trường và có việc làm ở Hà Nội. Number one rất phong độ! Còn CK thì bé tí tẹo!!!
Hì!Chuyện thật như bịa!

Hãy vững vàng lên anh nhé!

Viết bởi Cái Kiến 29 Mar 2011 22:53
---------
Rất nghị lực rất cám động đúng là bé nhỏ mà gan lỳ như kiến thật. Anh đã được thêm nguồn an ủi lớn. Cám ơn em. Chúng ta hãy đứng thẳng nhé. Đó không còn là lời hô quyết tâm đó là sự lựa chọn. Cám ơn em lần nữa

Một độc giả

Chúc anh thêm nghị lực vững vàng vượt qua đợt sóng thần này!

Vương Cường

Gửi Nguyễn Quang Vinh lúc này mình không muốn gọi cu Vinh nữa. Mình cũng đoán già đoán non khi Bọ Vinh đổi thành cu Vinh! Tiếng cười mới thấu hết nỗi đau. "nỗi đau cười thành tiếng nấc trong veo như mắt giếng Mỹ Châu" có lần mình viết thế giờ vô tình nhớ lại. Biết không nói gì hơn với Vinh cả có gì Vinh chưa biết đâu biết đến tận cùng biết đến nỗi đau thành cười. Cỏ vẫn xanh dưới nắng cỏ vẫn xanh...Mình vẫn đọc nhưng ít viết cứ lặng thầm thế thôi nhưng hôm nay phải viết ngày mai có thể là muộn... Viết để sẻ chia với bạn vì nếu làm được gì Vinh đã làm rồi. Bây giờ như anh Thạch Cầu giữ sức khỏe để vượt qua. Mình thăm hỏi Mai nhé!