CỎ VẪN XANH DƯỚI NẮNG

CỎ VẪN XANH DƯỚI NẮNG

alt

Ảnh này chụp tại Singapor vào năm 2008 Mai chưa bệnh cả nhà sang dự Lễ tốt nghiệp Đại học kế toán của con gái

Tối nay mình và Mai toàn nói chuyện ngày xưa thời yêu nhau. Chuyện rất vui.

Mai nói hồi ấy hè lớp 10 anh đưa Mai ra sân trường nói chuyện rồi hôn Mai lần đầu.

Mình nói tốt nghiệp xong anh vào bộ đội cả mấy năm ở Cam Pu Chia cứ vài ngày một lá thư gửi về ở nhà Mai gom được cả một chồng thư cao chất ngất. Thư viết tay chữ rất đẹp và bất cứ lá thư nào cũng mở đầu bằng dòng: Mai yêu thương.

Mai nói ngày cưới toàn bánh kẹo thôi anh Lập về đọc bài thơ tình tặng hai em. Quà cưới toàn thau chậu bát đĩa bọc giấy xanh đỏ không như bây giờ toàn phong bì.

Mình nói cưới nhau xong mình đưa Mai vào dạy học ở Triệu Hải hai vợ chồng chỉ có 400 đồng. Thế mà sống vui như tết cả mấy tuần.

Rồi ngày sinh con gái đầu lòng mình bế Mai từ giường sinh xuống cho Mai nhìn con. Hồi ấy bà nội đã già. Mình giặt giũ hết. Mai khen mình anh thế mà giỏi chẳng sợ quần áo người mới sinh không phải ai cũng giặt được.

Vợ chồng mình gian nan nhất là khi sinh thằng cu Tuyến thiếu tháng xuống viện bác sỹ hỏi cứu con hay cứu mẹ mình và ba mình run lên nói như van đừng bỏ ai hết thưa bác sĩ. Cu con sinh ra yếu ớt bé nhỏ phải đặt vào gối mới bế được. Khóc suốt. Ốm suốt. Cấp cứu suốt. Mình bế cu con hết đêm này tới đêm khác lưng dựa vào tường hằn cả vết đen vì mồ hôi.

Lại nhớ thời ấy điện chỉ có tới 10 giờ đêm. Nắng nóng. Mình dùng hai khăn tắm to giặt vắt nước rồi ủ hai con trong khăn cho nó ngủ hai vợ chồng ngồi quạt cho con ngủ suốt đêm.

Cuộc sống cứ vậy tiến triển chung với mọi người mình kiếm được đồng nào đưa hết cho Mai cất để gây dựng nhà cửa mua sắm cũng không thua kém ai cũng là nhà văn ở miền Trung đầu tiên mua được ô tô tất cả chính nhờ chữ.

Mình có một đặc điểm khi đã đưa tiền cho vợ là đưa hết. Rồi đi đâu thì xin Mai.

Mình viết khuya đêm nào cũng một hai giờ sáng. Mai hay cho mình ăn đêm. Sau mình nói thôi Mai cứ ngủ đi miễn là cơm chiều nấu nhiều nhiều chút anh ăn cơm nguội được rồi. Cũng thú vị tới 12 giờ đêm đói mình bê nồi cơm nguội đã chan nước kho đặt trước bụng vừa ăn vừa viết no căng.

Mai nói khi biết mình bị bạo bệnh Mai rất cảm động khi mình nói khó khăn mấy anh cũng mang Mai tới những nơi điều trị tốt nhất. Không có tiền thì nợ. Anh còn viết được còn làm nghề được không thể để Mai điều trị sơ sài được. Và hai năm qua mình đã thực hiện được như vậy: Mai đã điều trị ở những nơi tốt nhất có thể.

Mai nói niềm tự hào lớn nhất của vợ chồng là hai con: ngoan có hiếu tận tâm với mẹ không một phút giây nào sao nhãng. Chưa làm được gì lớn nhưng hai con đã trở thành niềm tin cậy vững chắc.

Rồi lại nhắc đến cháu ngoại. Mình nói Mai yên tâm ngày mồng 7/4 cháu sẽ vào. Mình nói mình nhớ cháu vô cùng nhớ đến mức còn có thể ngửi thấy cái mùi phân sữa nồng nồng ấm áp trên tã của cháu. Mai cười.

Hồi chiều mình đỡ Mai ngồi dậy rồi cùng nhìn ra khuôn cửa sổ.

Mình nói ngày mai là ra viện rồi. Mai nói bác sỹ quyết định không phẫu thuật nữa mà mừng. Mình gật gù cho qua chuyện.

Mình chỉ cho Mai khoảnh cây xanh công viên của bệnh viện. Dưới ánh nắng rực rỡ thảm cỏ xanh mướt xanh óng ánh dịu mát quá. Mai khen cỏ xanh đẹp quá. Khi mô Mai đi được? Khi mô được đặt bàn chân lên cỏ?

Mình cầm bàn chân Mai nói hùng hồn: Mai sẽ đi trên cỏ ấy ngay thôi cỏ xanh thế đi trên đó êm dịu lắm.

Mình ngắm Mai. Lâu lắm rồi mình mới ngắm kỹ gương mặt của vợ mình. Đôi môi Mai hồng tươi lên. Rất đẹp.

Còn Mai thì lại đưa mắt nhìn xuống khoảnh vườn công viên và mãi ngắm thảm cỏ xanh dưới nắng.

Ngắm đi Mai nhé cỏ xanh nắng ấm tình vợ chồng tấm lòng con cái đó mới là sự VĨNH HẰNG.

 

Huy Tập

Gửi Vinh

Vinh nên khẩn trương đưqa Mai đi Vườn lạ Long An một chuyến xem sao. Anh Trần văn Thuyên nói đúng đấy. Rất nhiều người từ dân thường tới các vị chức sắc ngừoi có hạm vị khoa học nghệ thuật cao cũng tới đó và đều trả lời có kết quá tốt đấy. Vinh nên đi.

catbien

Hạnh phúc

cỏ xanh nắng ấm tình vợ chồng tấm lòng con cái đó mới là sự VĨNH HẰNG.
...
Hạnh phúc trên cỏ và dưới ánh nắng mặt trời ngày mới. Chúc chị chóng lành bệnh và gia đình mình mãi mãi thương yêu nhau hơn.

Nguyễn...xa quê

Chào anh cựu chiến binh

Chào anh cựu chiến binh! Tôi là lính cùng thời với anh. Tôi cũng có những kỷ niệm đẹp với người mình yêu ở nơi sân trường. Tôi cũng rất thích viết thư cho người mình yêu. Và tôi cũng từng nếm trải nhiều những được mất đớn đau...
Vì vài cái lý do nho nhỏ ấy mà tôi viết những dòng này và mong muốn đây như là một cái bắt tay ấm tình đồng đội.
Chúc anh và những người thân yêu của mình sẽ có được những may mắn không thể nào tin được.

Khải Nguyên

Em đang hình dung căn phòng một màu trắng. Nơi góc nhỏ kia anh đang ngồi trước máy bên chị. Em cũng đã từng như anh chỉ khác là bên mẹ. Đêm sẽ rất dài. Những ý nghĩ thì đứt đoạn bao điều bao chuyện cứ ập đến mông lung không gẫy gọn...

Em vẫn nhớ như in ngày còn bé khi cần sự dũng cảm mẹ em hay dặn: "Hãy để đầu ngón tay trỏ chạm vào chính giữa lòng bàn tay rồi nắm chặt lại. Cả 2 bàn tay cùng làm thế con sẽ thấy như được tiếp thêm sức mạnh...". Những lúc tưởng chừng không thể vượt qua anh hãy thử bằng cách ấy xem...

Đôi khi nhắm mắt lại dù chỉ một khắc thôi cũng là để tự cho mình được nghỉ ngơi cần thiết anh ạ! Đừng cố quá.

NGỌC

Chú ơi sao cháu lo quá không ngủ được!

vothuong1455

CHÀO CU...
VT ĐÃ NHIỀU LẦN ĐẾN NHÀ CU BÊN 360 ĐÓ...LUÔN MIỆNG HÔ.....
CU VINH CỐ LÊN...
GIÁNG SINH GỬI TN CHÚC MỪNG CẢ NHÀ TRÊN ĐT ...CU NGỠ NGÀNG ...KO BIẾT LÀ AI NHƯNG VẪN CÁM ƠN...
HÔM NAY ĐỌC VT ĐÃ KHÓC...NHƯNG MIỆNG VẪN LẨM NHẨM...
CU VINH CỐ LẾN...MAI ƠI CỐ LÊN...

quan

Bọ Vinh ráng ngủ và giữ gìn sức khỏe. Cũng 1:12 sáng rồi. Bên này thì đang giờ ăn trưa. Ngày mai ba của em ở SG vào ca mổ tách cục bứu sau tai phải. Em chẳng về được. Chỉ ngồi đây ngóng tin. Đọc bài này của anh mà buồn da diết. Cái sự tan hợp thật nẫu lòng.

Hà Vân

Bọ cho phép Hà Vân trong im lặng thẳm sâu chia sẻ nỗi đau cùng với một tia hy vọng dù mong manh.

Cỏ lúc nào cũng xanh !

NGỌC

chú ơi gắng giữ sức! cháu sẽ cầu nguyện cho cô Mai và chú!cháu cảm nhận được cả những điều chú kg nói...!

Cu Vinh

Cỏ vẫn xanh dưới nắng. Em thương anh chị quá.

Viết bởi quan 29 Mar 2011 23:39
------
Cám ơn em đã chia sẻ