CỎ VẪN XANH DƯỚI NẮNG

CỎ VẪN XANH DƯỚI NẮNG

alt

Ảnh này chụp tại Singapor vào năm 2008 Mai chưa bệnh cả nhà sang dự Lễ tốt nghiệp Đại học kế toán của con gái

Tối nay mình và Mai toàn nói chuyện ngày xưa thời yêu nhau. Chuyện rất vui.

Mai nói hồi ấy hè lớp 10 anh đưa Mai ra sân trường nói chuyện rồi hôn Mai lần đầu.

Mình nói tốt nghiệp xong anh vào bộ đội cả mấy năm ở Cam Pu Chia cứ vài ngày một lá thư gửi về ở nhà Mai gom được cả một chồng thư cao chất ngất. Thư viết tay chữ rất đẹp và bất cứ lá thư nào cũng mở đầu bằng dòng: Mai yêu thương.

Mai nói ngày cưới toàn bánh kẹo thôi anh Lập về đọc bài thơ tình tặng hai em. Quà cưới toàn thau chậu bát đĩa bọc giấy xanh đỏ không như bây giờ toàn phong bì.

Mình nói cưới nhau xong mình đưa Mai vào dạy học ở Triệu Hải hai vợ chồng chỉ có 400 đồng. Thế mà sống vui như tết cả mấy tuần.

Rồi ngày sinh con gái đầu lòng mình bế Mai từ giường sinh xuống cho Mai nhìn con. Hồi ấy bà nội đã già. Mình giặt giũ hết. Mai khen mình anh thế mà giỏi chẳng sợ quần áo người mới sinh không phải ai cũng giặt được.

Vợ chồng mình gian nan nhất là khi sinh thằng cu Tuyến thiếu tháng xuống viện bác sỹ hỏi cứu con hay cứu mẹ mình và ba mình run lên nói như van đừng bỏ ai hết thưa bác sĩ. Cu con sinh ra yếu ớt bé nhỏ phải đặt vào gối mới bế được. Khóc suốt. Ốm suốt. Cấp cứu suốt. Mình bế cu con hết đêm này tới đêm khác lưng dựa vào tường hằn cả vết đen vì mồ hôi.

Lại nhớ thời ấy điện chỉ có tới 10 giờ đêm. Nắng nóng. Mình dùng hai khăn tắm to giặt vắt nước rồi ủ hai con trong khăn cho nó ngủ hai vợ chồng ngồi quạt cho con ngủ suốt đêm.

Cuộc sống cứ vậy tiến triển chung với mọi người mình kiếm được đồng nào đưa hết cho Mai cất để gây dựng nhà cửa mua sắm cũng không thua kém ai cũng là nhà văn ở miền Trung đầu tiên mua được ô tô tất cả chính nhờ chữ.

Mình có một đặc điểm khi đã đưa tiền cho vợ là đưa hết. Rồi đi đâu thì xin Mai.

Mình viết khuya đêm nào cũng một hai giờ sáng. Mai hay cho mình ăn đêm. Sau mình nói thôi Mai cứ ngủ đi miễn là cơm chiều nấu nhiều nhiều chút anh ăn cơm nguội được rồi. Cũng thú vị tới 12 giờ đêm đói mình bê nồi cơm nguội đã chan nước kho đặt trước bụng vừa ăn vừa viết no căng.

Mai nói khi biết mình bị bạo bệnh Mai rất cảm động khi mình nói khó khăn mấy anh cũng mang Mai tới những nơi điều trị tốt nhất. Không có tiền thì nợ. Anh còn viết được còn làm nghề được không thể để Mai điều trị sơ sài được. Và hai năm qua mình đã thực hiện được như vậy: Mai đã điều trị ở những nơi tốt nhất có thể.

Mai nói niềm tự hào lớn nhất của vợ chồng là hai con: ngoan có hiếu tận tâm với mẹ không một phút giây nào sao nhãng. Chưa làm được gì lớn nhưng hai con đã trở thành niềm tin cậy vững chắc.

Rồi lại nhắc đến cháu ngoại. Mình nói Mai yên tâm ngày mồng 7/4 cháu sẽ vào. Mình nói mình nhớ cháu vô cùng nhớ đến mức còn có thể ngửi thấy cái mùi phân sữa nồng nồng ấm áp trên tã của cháu. Mai cười.

Hồi chiều mình đỡ Mai ngồi dậy rồi cùng nhìn ra khuôn cửa sổ.

Mình nói ngày mai là ra viện rồi. Mai nói bác sỹ quyết định không phẫu thuật nữa mà mừng. Mình gật gù cho qua chuyện.

Mình chỉ cho Mai khoảnh cây xanh công viên của bệnh viện. Dưới ánh nắng rực rỡ thảm cỏ xanh mướt xanh óng ánh dịu mát quá. Mai khen cỏ xanh đẹp quá. Khi mô Mai đi được? Khi mô được đặt bàn chân lên cỏ?

Mình cầm bàn chân Mai nói hùng hồn: Mai sẽ đi trên cỏ ấy ngay thôi cỏ xanh thế đi trên đó êm dịu lắm.

Mình ngắm Mai. Lâu lắm rồi mình mới ngắm kỹ gương mặt của vợ mình. Đôi môi Mai hồng tươi lên. Rất đẹp.

Còn Mai thì lại đưa mắt nhìn xuống khoảnh vườn công viên và mãi ngắm thảm cỏ xanh dưới nắng.

Ngắm đi Mai nhé cỏ xanh nắng ấm tình vợ chồng tấm lòng con cái đó mới là sự VĨNH HẰNG.

 

nico

Đọc những dòng này rất buồn. Đôi khi vẫn có những điều kỳ diệu xảy ra trong cuộc sống. Không biết nói gì chỉ cầu mong anh bình tĩnh và vững vàng chèo chống.

HTVinh

Xin chào anh
Cỏ sẽ lại xanh tươi sau ngày đông! Chúc chị Mai chóng khoẻ lại. Mong anh và các cháu vững vàng giữ gìn sức khoẻ. Hãy tin vào những điều kỳ diệu trong cuộc sống. Mình nghĩ gì ước mong gì thì mọi vật xung quanh được ý chí điều khiển để đạt đến! Em vừa đọc mấy sách khoa học như vậy đấy!

CỎ VẪN XANH DƯỚI NẮNG
HÀNG MI NHÒE ĐẪM SƯƠNG
THẤY LÒNG THÔI TRỐNG VẮNG
BỖNG NGẬP TRÀN YÊU THƯƠNG

nguyenminhhuong

Mong CV hãy giữ gìn sk để chiến đấu cùng chị Mai với căn bệnh nan y này.

hongvan

Anh Vinh

Entry này anh Vinh đã và đang giành cho Mai tất cả những gì còn có thể làm được trong lúc này. Những ngọn cỏ xanh mong manh những lại bền bỉ sống đến kiên cường.Hãy mãi như thế chị Mai nhé.

vothuong1455

MONG CHO ÂM PHÙ DƯƠNG TRỢ...
CU VINH CỐ LÊN...MAI ƠI CỐ LÊN

Thùy Dương

Cỏ vẫn xanh dưới nắng

Mấy lâu nay dù không còm khi đọc bài của anh vì thấy mình thô vụng khô khan so với các bạn gần xa. Họ đã nói hết những gì em cảm nhận. Tuy vậy em đã dõi theo anh chị từng ngày cảm nhận được sự thảng thốt trong phong thái của anh trong cuộc chiến khó khăn này. Em nghĩ chị Mai cũng đã rất bền bỉ kiên gan khi đối chọi với bệnh tật khi có anh có hai đứa con ngoan làm chỗ dựa. Lão Hâm đã nói hiếm có thằng đàn ông nào thủy chung son sắt với vợ như cu Vinh (nói rứa mà đúng hung đó). Anh đã tiếp sức cho chị rất nhiều và hãy tiếp tục thế nhé. Cỏ vẫn rất xanh dưới nắng mà. Hãy tiếp tục dùng thuốc thầy Sáu đi anh à thầy đã gửi gắm rất nhiều tình cảm trong đó. Nơi cao xanh Thầy hãy phù hộ độ trì cho Mai qua được cái đận này Mai phải trông cháu ngoại nữa chứ không thể đẩy việc này cho ông được phải không?

Binhpp

Anh ạ!
Theo blog của anh từ những ngày đầu từ cái hồi “300 ngày khác” ấy cảm nhận anh có một số phận rất đặc biệt nhưng đến bây giờ em không thể tin được là nó nghiệt ngã và tàn nhẫn quá. Trời ạ sao lại bất công thế nhỉ không biết nó muốn thử thách anh và gia đình đến bao giờ?... là đàn ông mà em không cầm được nước mắt anh ạ!. Cầu mong một phép mầu cho gia đình anh.

H.T

Chia sẻ

Em đã rơi nước mắt khi đọc bài viết của anh. Xin chia sẻ cùng anh. Cầu mong một phép màu cho sức khỏe của chi hồi phục. Mong anh và cháu giữ gìn sức khỏe.

Nguyễn Minh Tuấn

Dẫu sao cũng phải vững vàng đến phút cuối cùng nghen bọ!
Đau đớn quá bọ ạ! Sao ông giời lại bất công đến thế?