THAM LUẬN KHÔNG ĐỌC TRONG ĐẠI HỘI

THAM LUẬN KHÔNG ĐỌC TRONG ĐẠI HỘI

Nói không ai tin tối nay bồn chồn không ngủ. Sáng nay khai mạc Đại hội XI. Mình không đảng viên sao cứ bồn chồn chờ đợi. Rất lạ. Thì hóa ra mình nhớ ba mình. Ngày ba còn sống vào cái buổi sáng khai mạc Đại hội Đảng ba dậy từ mờ sáng nấu nước pha trà chuẩn bị cái radio đợi giờ tường thuật khai mạc Đại hội.  Hôm nay mình nhớ ba lại ngồi dậy nấu nước pha trà và viết mấy dòng này.
Mình nhớ lại một kỷ niệm với ba.

........
Một đêm chừng 3 giờ sáng tôi nghe có tiếng khóc ngoài vườn. Chạy ra thấy ba đang ngồi dưới gốc ổi khóc thút thít đôi vai gầy rung lên dưới ánh trăng.

-Chuyện chi ba khóc? -Tôi hỏi.

Ba tôi kéo tay tôi lại bên nói trong tiếng nức nở:

-Nhà mình thành chi bộ rồi con ạ.

Tôi ngơ ngác.

-Anh Lập con vào đảng rồi. Rứa là nhà mình thành chi bộ. Còn con nữa Vinh ạ...

Tôi đưa ba vào nhà.

Mấy ngày sau anh Lập về. Ba tôi ríu rít cười nói phấn khởi lắm. Tối uống trà với nhau ba tôi vẫn hoan hỉ việc anh Lập vào đảng.

Anh Lập cười khẹc khẹc ( kiểu cười trong Blog bây giờ):

-Vô đảng khó chi ba. Là do thằng cha Văn Lợi ( Lúc đó anh Lập công tác ở phòng xuất bản Sở văn hóa thông tin Bình Trị Thiên nhà thơ  Văn Lợi làm trưởng phòng) cứ xúi con. Anh ấy nói:" Lập ơi mi thương tau với cứu tau với. Mi không giúp tau thì thành tích cả phòng năm nay vứt. Lấy cứt ra tiền thưởng".

Hóa ra Văn lợi hăng hái đăng ký với Đảng bộ cơ quan chỉ tiêu kết nạp đảng trong năm ở phòng xuất bản là 1. Gần cuối năm bế tắc quá túm lấy Lập." Nhé. Em nhé. Vào Đảng cho anh nhé...". Bình thường mỗi lần bình xét thi đua anh Lập lúc nào cũng bét: đi chậm về sớm ăn nói vô tổ chức hay làm thơ tình thường xuyên say...Nhưng năm nay vì thành tích cả phòng vì tiền thưởng cuối năm vì chỉ tiêu kết nạp đảng phòng đã đăng ký tất cả ồn ào tán thành Lập vào đảng. Có người trong cơ quan biết vậy kêu lên:- Thế là quần chúng trong cơ quan sẽ  bình yên vì không có Lập nữa.

Ba tôi nghe Lập nói vẫn cười:- Con vô đảng ba mừng lắm...Trong nhà này ba sợ nhất là mi với thằng Vinh. Nhà văn cả. Nhưng ăn nói cứ như phản động...Bây chừ con vô đảng ba yên tâm.

Ba không biết anh Lập giờ uống vô ăn nói còn siêu hơn lũ phản động. Thế hệ như ba tôi nghe kiểu nói của tôi và Lập đều giật thót cho như vậy là phản động. Nhưng vì chúng tôi nói thật thôi. Sau này anh Lập lý luận:" Cứ nói thật thì họ cho rằng mình phản động".  Lũ phản động vì nó phản dộng nên nói câu gì có vẻ căng căng ngược ngạo là nói dấu diếm như mèo dấu cứt. Còn mình mình không phản động nên mình nói phơi phơi. Rứa thôi.

Ba gọi anh Lập trìu mến:- Chúc mừng đồng chí Lập

Tôi cự nự:- Thế con không được gọi là đồng chí à?

Anh Lập nheo mắt:- Mi ngoài đảng gọi là thằng Vinh

Nhà tôi suốt cuộc chiến tranh bị bom cháy nhà 7 lần. Tài sản duy nhất còn lại tôi nhớ là một cái chum nước. Cái chum nước bị bom đánh vỡ tới cả trăm mảnh. Ba tôi xin xi măng tẩn mẩn hai ngày ghép lại hàn lại vẫn đựng nước được.

Sau hòa bình các anh chị trong nhà đi xa hết. Anh Lập học đại học ở Hà Nội . Nhà còn mỗi tôi và ba mạ. Hết chiến tranh theo phong trào cả thị trấn làm nhà thì nhà tôi cũng thế. Tiền không có tôi đi đào đá ngày ngày gánh về chất đống. Cả tháng trời như vậy đã tha về được mấy chục khối đá. Số đá chắc to dùng làm móng. Số đá nhỏ hơn tôi dùng búa đập nhỏ đúc táplô. Rồi ba tôi vô Sài Gòn bà dì cho được 1000 đồng ( thời giá năm 1977). Đá móng táp lô cộng với số tiền dì cho thế là đủ xây một căn nhà  ngói ba gian.

Ngày đang làm nhà tôi đã đi bộ đội hải quân lục chiến ở đại đội trinh sát đóng quân ở Căm Pu Chia. Tôi nhận được thư của ba:" Con ơi nhờ ơn Đảng và Nhà nước gia đình mình có nhà ngói ở rồi". Tôi nghĩ lại mấy tháng trời còng lưng gánh đá xây nhà nhìn vào thư ba ứa nước mắt.

Đêm đó đơn vị hành quân nghỉ lại giữa rừng. Đói Mưa ướt lạnh. Không ngủ được. Ngồi ôm cái ba lô trong mưa trong bóng đêm trong đói thấy tủi cực. Nhớ nhà lắm thôi. Lại nhìn thấy cảnh ba lom khom vun cây ổi nhặt cái lá rơi. Lại nhớ ngày mới chuyển từ nơi sơ tán về cái mảnh đất ba nhận để làm nhà này là ao ruộng. Tôi và anh Lập gánh đất từ ngoài đồng về để đắp nền nhà. Trưa nắng chang chang hai anh em gánh đất vào còn ba thì ngồi xổm quần cộc lồi ra hai bắp đùi gầy tóp nổi đầy gân xanh. Ba ngồi trước đống đất đưa từng cục đất lên trên tay và dùng cái dùi cui đập nhỏ ra. Thỉnh thoảng ba tôi lại kêu lên:- Bom bi này. Trong những cục đất chúng tôi gánh vào có cả những quả bom bi thời chiến tranh sót lại. Nước mắt tôi chảy ra trên ba lô lẫn vào cả nước mưa. Định tâm sự với thằng bạn cùng tiểu đội nhưng liếc sang bên cạnh thấy thằng Bê dùng đèn pin hí húi viết thư cho người yêu. Tôi quờ tay lấy lá thư của nó xem:" Em thương yêu. Giờ này em đã ngủ chưa. Anh nhớ em lắm. Em biết không giờ này anh và đồng đội đang trên con tàu tuần tiễu rẽ sóng ra khơi...". Tôi xé  toạc lá thư:" Rẽ sóng cục cứt. Nói láo vừa thôi..". Thằng Bê không giận lại cười:- Viết thế cho cô em ở nhà tự hào. Mình là lính Hải Quân trong thư phải viết là rẽ sóng chứ..."

Một hôm tôi thấy cả buổi chiều ba tôi đi ra đi vô quét dọn nhà rửa ấm chén. Tôi chưa kịp hỏi ba tôi đã nói giọng nghiêm trang:

- Tối nay đồng chí bí thư chi bộ xóm đến nhà chơi.

Tôi im lặng.

Trước ngày ba tôi mất ba tôi nói với mạ tôi:- Tui còn ăn nợ ở quán cháo mệ  Mạnh gần 500 đồng. Mệ trả cho tui nghe.

Mạ tôi cười:- Thì khi mô nhận lương hưu ông trả.

Ba tôi cười.

.....

Một lần mình nói với Từ Hồng Sơn đại tá giám đốc Sở công an Quảng Bình ( bạn học một khóa) hiện là đại biểu ở Đại hội Đảng XI: Ông là đảng viên tôi không khác nhau thế nhưng giống nhau: Khi Tổ quốc lâm nguy cả tôi và ông đều sẵn sàng chết ở cột mốc biên giới vì Tổ Quốc.
Đảng đại hội mà mọi người dân đều chờ đợi Đảng còn sâu nặng trong dân.
Nhân dân mong ở Đảng mình mãi mãi như thế tiên phong hy sinh vì lợi ích dân tộc vì lòng tự trọng của hai tiếng Việt Nam hành động vì sự hy sinh của hàng triệu người con Việt cho hai chữ độc lập vì cả sự kiêu hãnh của một đất nước.
Nhân dân cao cả nhân dân bao dung nhân dân che chở nhân dân đồng hành cùng Đảng Đảng sẽ mạnh.
Lợi dụng dân tộc để trục lợi Đảng mất.
Quay lưng với dân tộc mình Đảng mất.
Phản bội niềm tin của dân tộc mình Đảng mất.
Đại hội hãy bắt đầu từ câu hát quốc ca: Đoàn quân Việt Nam đi...
Trong câu hát ấy vang vọng khí phách niềm tin lòng kiêu hãnh của người Việt. Trong câu hát ấy không có sự hèn nhát không vụ lợi không phản bội.
Mãi mãi như nhân dân đã tin và đang tin: Đảng đồng hành cùng dân tộc lãnh đạo dân tộc.
Chúc Đại hội thành công theo đúng ý nghĩa cao cả nhất của từ này.

vinhnq

Cu Vinh

Và Cảm động! Những cái bỗ bã trong bài viết chỉ là cái ngoài cửa miệng... Ông không là Đảng Viên mà cái chất đỏ rực ấy thực đã mấy Người Đảng có được! Tôi rất quý trọng bài viết này...

Viết bởi Mạnh Bình 12 Jan 2011 06:52
-----------
Với nước mình về nghĩa nào đó hình như người dân nào cũng là đảng viên
Cám ơn anh

vuthanhhoa

Anh kính mến
Ba mẹ em cộng lại gần 100 tuổi Đảng nhưng em nguyện làm "con Hoa" thôi... Em vẫn muốn sự vật hiện tượng nào cũng nhìn nó chuyển động thật sự chứ không phải trên giấy hay trong nước bọt.
Đọc bài viết của anh thấy cảm động quá.
Em thích câu này: "Ông là đảng viên tôi không khác nhau thế nhưng giống nhau: Khi Tổ quốc lâm nguy cả tôi và ông đều sẵn sàng chết ở cột mốc biên giới vì Tổ Quốc."
Cám ơn anh.

phan bùi bảo thy

nhà mình thành chi bộ ba làm bí thư. Phải không eng cu Vinh? Chúc anh khỏe để ngày 12/3 này sẽ hoành tráng hơn...

Mạnh Bình

Cảm nhận!

Và Cảm động! Những cái bỗ bã trong bài viết chỉ là cái ngoài cửa miệng... Ông không là Đảng Viên mà cái chất đỏ rực ấy thực đã mấy Người Đảng có được! Tôi rất quý trọng bài viết này...

vinhnq

Cu Vinh

Một bài viết chân thành tới mức không thể chân thành hơn.
Ngày xưa mình cũng là đảng viên nhưng giờ xin ra vì thấy mình gái gú tham nhũng. Một quyết định dũng cảm Cu ạ!
Trần Ngọc Tuấn

Viết bởi Trần Ngọc Tuấn 12 Jan 2011 05:53
------
Còn mình biết trước như vậy nên không vô để khỏi xin ra he he

Trần Ngọc Tuấn

Đảng!

Một bài viết chân thành tới mức không thể chân thành hơn.
Ngày xưa mình cũng là đảng viên nhưng giờ xin ra vì thấy mình gái gú tham nhũng. Một quyết định dũng cảm Cu ạ!
Trần Ngọc Tuấn