MÌNH ZÔ SÀI GÒN

 

MÌNH ZÔ SÀI GÒN MÀ KHÔNG AI BIẾT

ChỊ gái cả tháng nay bệnh. Bệnh nan giải. Mình gầy rộc đi theo chị gái. Không biết là bao nhiêu đêm mình ngồi uống trà mường tượng mường tượng về những phút giây cô đơn. Lại nghĩ đến đứa con gái rồi lại tính có lẽ phải cho cháu cưới sớm. Lại nghĩ đến cu con năm nay cháu làm phim tốt nghiệp. Lại nghĩ...

Mình lựa chọn bệnh viện để đưa chị gái đến. Nước mình bệnh viện nhiều như trường Đại học. Mình cũng đã từng đưa chị gái đến Bệnh viện Trung ương Huế đến Việt Đức Bạch Mai 108 Việt Pháp và vô số những bệnh viện tư.

Rồi cuối cùng lần này mình quyết định đưa chị gái vào Bệnh viện khách sạn Quốc tế Vũ Anh ở 15-16 đường Phan Văn Trị phường 7 quận Gò Vấp thành phố Hồ Chí Minh.

Lâu nay mình rất dị ứng với hai chữ Quốc tế dùng một cách cẩu thả thậm chí đầy dụng ý mua chuộc ở nước ta: Tỷ như giải bóng chuyền quốc tế ( chỉ có 3 đội làng nhàng ở nước ngoài vào thi đấu thì ít mà du lịch thì chính) hoặc như Liên hoan phim quốc tế tổ chức tại...Việt Nam hoặc như Liên hoan sân khấu quốc tế...Nhiều thứ quốc tế được tổ chức nhưng chỉ là quốc tế giả cầy. Thôi không nói đến chuyện này nữa. Hút điếu thuốc bớt búc xúc. Hì hi

Nhưng vào Bệnh viện khách sạn quốc tế Vũ Anh thì đúng vậy. Mình cũng đã tới bệnh viện ở Pháp Singgạpor Thái Lan rồi. Mình cũng tới một bệnh viện lớn ở Hà Lan rồi. Nói cho vuông thì thế này: Không gian bệnh viện thiết bị y tế dịch vụ thăm khám điều trị bệnh nhân phòng điều trị đội ngũ y bác sĩ chuyên môn...có lẽ Bệnh viện khách sạn quốc tế Vũ Anh đều ngang ngửa với các bệnh viện lớn ở nước ngoài dù quy mô số phòng có ít hơn.

Mình đã cùng chị gái đến một số bệnh viện dù quen biết vẫn mệt nhoài với một rừng bệnh nhân mệt nhoài với những sự lòng vòng đi lên đi xuống quẹo trái rẽ phải mà không ai dẫn đường với những kết luận chẩn đoán mù mờ với những lần xét nghiệm vội vàng mù mịt về bệnh tình. Không trách các bác sĩ khám bệnh bởi vì mỗi ngày cả ngàn người bệnh chờ chực như thế tài thánh cũng không thể chẩn đoán chính xác được. Bệnh nhân thì nằm la lóc nhếch nhác không khí ồn ào như chợ. Có lần đi qua sân bệnh viện Việt Đức trời ơi hàng trăm bệnh nhân " lở  ồm long móng" la liệt trên sân chờ nhập viện chờ chẩn đoán mình nói với cu con nếu phải làm phim về thương binh Pháp thất bại ở Điện Biên con chỉ cần tới đây thay phục trang cho số người này là giống y chang.

Tại Bệnh viện Vũ Anh từ việc lấy phiếu khám sau đó khám bệnh theo yêu cầu của mình sau đó vào các phòng khám để gặp bác sĩ được nhìn thấy tận mắt những thiết bị y tế quá hiện đại bệnh nhân đã thực sự yên tâm. Bệnh nhân đợi đến lượt mình trong điều kiện chờ rất tốt yên tĩnh mát  mẻ có nước ngọt bánh kẹo phục vụ và khi đến lượt ngay lập tức có hướng dẫn viên đưa mình đến tận từng phòng khám.

Thái độ từ nhân viên bảo vệ y tá điều dưỡng thái độ thăm khám của bác sĩ không thể chê vào đâu được.

Vào bệnh viện này trong không gian ấy nếu không giới thiệu là bệnh viện thì người ta hoàn toàn nghĩ là một khu khách sạn 5  sao thật.

Các xét nghiệm  cho chị gái được thực hiện rất nhanh. Và chỉ trong ngày nhập viện tối đó chị gái đã được đưa vào phòng phẫu thuật cắt u. Cắt 4 khối u. Và mấy ông bác sĩ ta bác sĩ Tây cho mình biết là còn phải chờ kết quả sinh thiết những khảo sát qua siêu âm nội soi và qua mẫu u có thể yên tâm.

Phòng điều trị của chị gái nằm kế phòng phẫu thuật trang thiết bị 5 sao. Mọi phục vụ cho chị gái từ những thứ lặt vặt như thay áo quần lau người rửa ráy đến đi cầu cho ăn tất tần tật đều do nhân viên y tấ điều dưỡng lo hết. Người nhà được nghỉ cùng phòng với bệnh nhân được phục vụ cơm nước theo thực đơn yêu cầu mang vào tới phòng. Đĩa trái cây tươi ngày nào cũng có sẵn. Có yêu cầu gì chỉ cần ấn chuông y bác sĩ xuất ihện không tới 1 phút và mình hỏi một câu họ tỉ mẫn trả lời tư vấn cả giờ đồng hồ cho tới khi bệnh nhân thỏa mãn mới thôi.

Bệnh tình thì phải chữa. Lành hay không còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Nhưng thực sự vào bệnh viện này bỗng dưng thấy nhẹ nhõm thấy tự tin thấy yên tâm vô cùng.

Mình sát cánh bên chị gái mỗi khi đau ốm. Nhất là cả tháng qua mình không rời nửa bước. Vào bệnh viện này mình cũng không rời nửa bước. Nhớ bạn bè Sài Gòn lắm nhớ cà phê Sài Gòn lắm nhớ nhậu lắm nhưng mình vẫn không rời chị gái nửa bước với thái độ kiện định vững vàng một tấc không đi một ly không rời đến nỗi chị gái cũng ngạc nhiên sao cái thằng chồng ham chơi ham đi mà những ngày ở bệnh viện không màng gì hết.

Mình biết chị Nga giám đốc bệnh viện. Nhưng mình không nhận bất cứ một đặc ân nào hết. Vì thực ra vào bệnh viện này người ta chẳng cần nghĩ đến phải chạy chọt phải liên hệ phải thế này thế nọ bởi mọi thứ đã rất chu đáo rất bài bản và rất chuyên nghiệp.

Tuy nhiên kinh phí khám chữa bệnh có cao vì là Bệnh viện khách sạn 5 sao đầu tiên ở Việt Nam cơ mà ngang với đẳng cấp quốc tế cơ mà nhưng sau thời gian ở viện mình thấy chi phí như vậy cũng hợp lý không quá sức so với ít nhất 1/3 người có thu nhập ở nước mình nhất là mình làm việc ở thành phố. Chỉ với 5 đến 7 triệu mình đã có một bức tranh tổng quát về thực trạng sức khỏe của mình một cách chính xác. Còn khi điều trị thì tùy vào từng loại bệnh nhưng cũng không tới mức bó tay nếu so với đi chữa bệnh ở nước ngoài thì rẻ hơn hàng chục lần.

Toàn bộ chi phí khám ăn nghỉ  phòng 5 sao phẩu thuật chi phí vé máy bay vào ra cho mình và chị gái chỉ khoảng hơn 1000 USD. Như vậy là không đắt.

Đổi lại mình vui vì chị gái ở tỉnh ở quê nay được thụ hưởng một sự chăm sóc và điều trị y tế cao ngang với các bệnh viện trên thế giới thì đó cũng là một món quà của mình dành cho chị gái- vợ mình.

Vợ chồng mình xuất viện mà " không thèm" gặp chia tay với chị Nga giám đốc. Vì mình nghĩ nếu gặp chia tay chị ấy lại có ý giảm này giảm kia thì phiền người ta. Bay ra tới nhà mình điện cám ơn chị. Chị Nga rất giận nhưng vẫn cười.

Bay ra Huế sau đó mình lấy xe đưa chị gái về tới xóm Bánh Tét của mình vào lúc 2 giờ chiều. Chị gái mệt nằm nghỉ ngay. Con gái mình ở nhà cũng đang sốt. Mình phải gọi bác sĩ đến truyền. Sau đó mình phóng xe lên chợ. Lúc này nỗi lo mới ập đến: Làm sao có thể nấu được một nồi cháo cho hai mẹ con nhỉ?

Hoang mang đứng giữa chợ mắt hau háu nhìn những bà bán thịt bán cá đang thơn thớt nói cười vú bà nào cũng to lồ lộ các bà ngồi chồm hổm đặt đôi vú to ấy một cách ngay ngắn trên hai đầu gối như trụ cổng cơ quan rồi cười toen hoét mời mình.

Mình mua thịt bò về băm nhỏ nấu cháo gạo tẻ.

Mình coi đây là Sự kiện rất lớn. Hì hì.

Sau một tiếng hì hục căng thẳng đầy sức ép cuối cùng hai mẹ con đã được mình " cung tiến" hai bát cháo.

Khen ngon.

He he.


Toàn cảnh Bệnh viện khách sạn Quốc tế Vũ Anh


Chị Nga giám đốc bệnh viện khám bệnh cho một bệnh nhân nghèo



Chị Nga vừa rồi còn nằm trong TOP Hoa hậu quý bà

Trời. Bệnh nhân sao toàn chân dài này ta?


Và cán bộ y bác sĩ lãnh đạo bệnh viện cũng chân dài nè

ádda

As any Bond fan and Ladies Omega Watches enthusiast will acquaint you back 1995 s Goldeneye the featured Omega Seamaster watches of 007 accept consistently had dejected dials however The Quantum Of Solace blur has apparent a axis point and a accessible abandonment for James Bond.

camphuong

thư

Cảm ơn bạn! Đọc xong bài của bạn giới thiệu quảng bá về Bệnh viện Vũ Anh thấy được lắm đó. Tiền nào của ấy. Nhưng quan trọng đồng tiền đi theo thái độ và chất lượng phục vụ chữa bệnh đúng như phẩm chất Thầy thuốc như mẹ hiền bệnh nhân sẽ bớt đi những lo toan là điều chúng ta đang cần tới khi một xã hội văn minh thực sự.
Cảm ơn Nhà văn đã giới thiệu rộng rãi cho mọi ngừoi cùng biết và hy vọng đớ hoàn toàn là sự thật!

Bang Chau

Anh Vinhnq vua roi co vao tham blogs cua em phai ko? May bua nay ban qua nen em ko tim blogs cua anh. Hon nua anh cung ko de lai dia chi. Cam on anh nhe. Anh la nguoi de lai loi binh dau tien tren blogs em day. Chuc vui!(http://bangchau.vnweblogs.com)

Huy Tập

Gửi Vinh

Vào Sài gòn bệnh viện 5 sao lại có Bác sĩ bệnh viện đẹp thế trchs chi bệnh vủa chị thuyên giảm nhanh đến vậy. Vậy là Vinh đã làm được một viễ rất lớn trong đời. Huy Tập cũng đã vào Sài gòn rồi vào trong bối cảnh buồn bực vì chưa xong việc 3 tháng ròng nhà không lương không tình không thơ không ti vi không ...cứ phải liên miên đi hầu mấy cơ chế hành...rất ranh. Chán thì vào nhà SG chơi thôi.

Me2bong

Bọ "pờ rờ" quả là chuyên nghiệp bái phục bái phục!Mỗi tội hơi dã man ở chỗ dám gọi "sư tử" là chị gái "quả" này cũng bái phục nốt! hic hic!

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Chào Bọ Hóa ra nhà vắng là vì cớ sự này đây.Sau dzụ đau ốm này thì chị gái thương Bọ gấp hàng chục lần rồi. Chúc mừng chúc mừng. Mong chị gái Bọ sớm hồi phục.

Vũ Duy Mẫn

Đọc bài mới biết tin bà xã của Vinh bị bệnh và hai vợ chồng đã lặn lội vô SG chữa trị. Cầu chúc bà xã của Vinh mau lành bệnh lại khỏe mạnh để cả nhà cùng vui trong cuộc sống gia đình hạnh phúc và bình an. Thân mến.

vovanluyen

Thăm anh mới rõ ra một đức ông chồng đáng giới mày râu chăm "chị gái". Chúc "chị gái" chóng bình phục chúc anh vui khoẻ!

trongbao

Bác sĩ và bệnh nhân "toàn chân dài" thế thì anh em ta cũng muốn ốm để vào viện mất. Nhưng "ốm" giả thôi chứ ốm thật thì còn ăn thua gì nữa. Mong sao bệnh viện nào ở ta cũng được như vậy!

M.Đ

Hôm qua đến giờ em gái vào thăm anh 4 lần đọc bài nhưng gửi còm đi không được có lẽ cái mạng lên cơn...
Vậy là thời gian rồi anh vào Nam lo cho chị gái thân gầy guộc đi thấy thương Bọ quá chừng!
Đời người khó tránh khỏi "Sinh - lão - bệnh - tử" nên Lọ Lem rất đồng cảm khi anh thổ lộ: Không biết là bao nhiêu đêm mình ngồi uống trà mường tượng mường tượng về những phút giây cô đơn. Lại nghĩ đến đứa con gái rồi lại tính có lẽ phải cho cháu cưới sớm. Lại nghĩ đến cu con năm nay cháu làm phim tốt nghiệp. Lại nghĩ...
Cố lên anh nhé! Lọ Lem cầu nguyện cho chị gái mau khỏi bệnh để anh yên tâm trở lại với những tác phẩm mới.
Ngày mai trời trong!
Lọ Lem đất võ s blog