THƯ TÌNH

THƯ TÌNH BỌ VIẾT CHO BẠN GÁI VÀO NĂM 2049

 

Em ạ.

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh  mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói mắt cụ nhìn không rõ nữa cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ nhưng mình cần gì nó dắt ví thử có em đến ngoài ngõ kia anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

Sáng nào anh cũng đi thể dục đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ mồ hôi đổ vã ra sảng khoái ghê.

Nay con cháu đông rồi anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè giữa hè đến đúng mùa đông thì xong mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước định hổn hển nhắc lại lời em nói thích quá cơ nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi tự dưng thèm cơm nguội cá kho ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc đau tê tái.

Anh nhắc nhé nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua mấy đứa cháu bảo ông ơi ra sân hóng mát gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân ngọn gió nồm suýt thổi bay anh lên nóc nhà may có hai thằng cháu giữ chặt.

Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.

Nhớ hồi ấy anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình hình như tay ai nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc sợ quá nên thôi.

Em ngủ ngon không.

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy ngồi nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo thì đến khi ông ra đi xuống đất ông ngủ cả ngày lo gì.

Thỉnh thoảng anh vẫn mở máy tính xem lại mấy bài viết trên Blog hồi ấy . thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông mấy bà Blogger cũng không còn mấy ai nữa lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi ông ơi Blog là gì Chúng nó bây giờ chẳng có Blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá mình chẳng biết gì. Nhà anh có cái máy giặt con cháu nó đi làm điều khiển từ xa điều khiển cả robôt. Anh ngồi rôbốt nó đến nó cởi áo anh ra nó gội đầu cho anh tắm táp rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbôt làm hộ. Máy chữ không cần đánh muốn viết gì chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết em ơi anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ nó đánh thành: Phem phơi phanh phớ phem phắm. Thế mới bực.

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh bằng em thế nghe ngọt ngào.

Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi.

Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo Rôbôt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió

hoahuyen

hóa ra là vậy hehehe

lune

vừa nấu vừa đọc

Ối giời thật là... trưa nay vừa đun nồi nước phở vừa đọc thư tình của anh. Thật hiếm khi có những cảm giác này trên blog. Cám ơn Cu Vinh thật nhều. Mong anh vượtqua được những khó khăn trong đời sống nhất là chị sẽ ổn trong thời gian tới.
Lune nghĩ rằng nhiều bloggers luôn thích vào trang này

le an tuyen

Doc Buc thu tinh cua anh vua vui vua cam dong long lai thay rung rung.U! cuoc doi cung chang la bao thoang den ngay ... ban be chang biet ai con ai mat.Anh nhin ra xa trong rong xem cai "chet" tua long hong .Du gia roi ma anh " Long van nang nhu nhung chieu tro gio / Mot khung troi van tim nu yeu thuong " . Noi xa xu em luon cau mong cho anh suc khoe nhieu dieu may man(vi chuyen van chuong kich tho phu thi anh va anh Lap qua gioi roi )

Bọ Vinh

Bọ ơi lẽ ra Bọ phải thêm đoạn tái bút: Anh viết cho em lá thư này có thể từ dưới hầm mộ. Dưới này giun dế nhiều mặc dù hồi nhỏ anh yêu chúng nó lắm nhưng giờ chúng nhai xương anh rau ráu xót đứt cả ruột em ạ.
Hé hé!

Viết bởi Me2bong
---------
Không. Không thể như thế được. Hu hu

Bọ Vinh

Bốn mươi năm nữa sẽ tới! HV chỉ muốn blog chúng mình vẫn nhận ra nhau và đáng yêu như thế này.
Bọ ơi hỏi anh Vinh hộ xem vì sao buồn thế?

Viết bởi HV
------------
Không buồn đâu hơi hơi thôi mà. Hi hi

Bọ Vinh

Ý nghĩa bức thư tình rất độc đáo hy vọng bức thư sống mãi với thời gian

Viết bởi Lê Vi
---------
Bọ cám ơn Lê Vi nhé

Bọ Vinh

Hehe bọ Vinh mấy chục năm nữa mà vẫm hoành tráng quá. Nhớ là đừng uống viagra quá liều nhé mỗi ngày chỉ 2 viên thôi đủ để không... ướt bỉm là được.

Viết bởi Văn Công Hùng
------------
Hôm qua hay mặt VCH Bọ tặng tập thơ cho Lão Hâm trường Mơ Tấn lộc Nguyễn Trưởng Thịnh rồi nhé

Bọ Vinh

Tự nhiên đọc thư của anh rồi ngồi cười một mình suýt ngất vì cảm động.Ngẫu nhiên anh lại có ý nghĩ giống em về vụ tình iu mấy chục năm sau Này nhé !Em cũng có người iu 20 năm sau đó nhưng chưa ngĩ ra cái vụ viết thư như anh !Giờ đọc thư anh viết mới thấy ...Hì hì...hì hì...Vui nhỉ ?
Hay cùng tuổi nên có suy nghĩ trùng hợp ?

Viết bởi thanh thủy
----------
Hi hi heo đực viết heo cái cười là tốt rồi

Bọ Vinh

" Ai đời anh viết em ơi anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ nó đánh thành: Phem phơi phanh phớ phem phắm. Thế mới bực."
Cười đến vỡ bụng mất Bọ ơi. Cám ơn Bọ nhé chúc bọ luôn khỏe để duy trì tiết mục thư giãn cuối tuần như thế này.

Viết bởi BinhDuong —
----------------------
He he. Cuowif là đạt yeu cầu của Bọ rồi

Bọ Vinh

Tình yêu ở tuổi 90 mà được như thế có lẻ trái đất này chỉ có bác. Kính chúc bác khỏe giữ mãi hình ảnh BỌ VINH hôm nay.

Viết bởi Lê Hữu Bình
----------------
Cám ơn Bình nhiều nhé.