HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 5

TỰ BIÊN CHẾ


Hải đưa cốc rượu lên ngang miệng chưa uống ngay nheo mắt  gật gù: "Đúng rứa anh ạ. Ai nỏ muốn cầm bằng kỹ sư để vào biên chế. Nhưng bây chừ em  đã được biên chế rồi   không phải Nhà nước cho em vô biên chế mà em tự biên chế cho em thôi". Dương Viết Hải ba mươi tuổi kỹ sư kinh tế nông nghiệp sau khi  quyết tâm thay đổi tập quán chăn nuôi lạc hậu ở quê hương thành công   trở thành người nổi tiếng cả tỉnh Quảng Bình vì biết áp dụng kiến thức được học để tự làm giàu đã tự trào như vậy...
Hải nói: "Khoá tụi em 44 đứa ra trường đứa mô cũng hăng hái cầm bằng đi xin việc và đứa mô cũng hy vọng. Em cũng hy vọng chớ. Mạ em còn hy vọng tợn. Trong nhà ba anh em mạ nghèo chỉ nuôi nổi em học lên đại học lại học giỏi chừ tốt nghiệp rồi mạ cần một đứa đi làm cán bộ cho nở mày nở mặt cho  cha em được vui nơi chín suối. Em giắt túi mấy trăm ngàn tiền bán con lợn to nhất trong nhà lên thành phố Đồng Hới. Đến cơ quan ban ngành mô cũng được các bác các chú đón tiếp niềm nở lại khen em cao to sức khoẻ cường tráng lại khen em có kết quả học tập đại học rất tốt lại khen  em có lý lịch gia đình cơ bản khen nhiều lắm nhưng rồi không nơi nào nhận em vô cả. Cũng không trách ai được. Ba chuyến đi Đồng Hới làm mất của mạ ba con lợn chạy ngang chạy dọc lên lên xuống xuống mù mịt trong những cái tặc lưỡi những lời xuýt xoa và tiếc rẻ không biết ai nói thật ai nói giả như lạc vào ma trận cuối cùng thì em chui mặt về nhà cái bằng đẫm ướt cả mồ hôi dúi tấm bằng vào sâu trong tủ chán buồn bất lực chui ra sau vườn chuối khóc một mình sợ mạ thấy lại buồn. Hết cơ hội. Ngó qua ngó về 44 đứa bạn chỉ có ba đứa vào được cơ quan nhà nước còn nữa chuyển sang làm bảo vệ đi buôn mở nhà hàng đi bộ đội lấy vợ lấy chồng xuất khẩu lao động. Hết cách...".

Ông bà xưa kết luận rằng muốn chiếm được cô gái mình yêu thì phải thực hiện khẩu hiệu: Thứ nhất cự li thứ nhì chai mặt. Khoản này với Hải sai toét. Hải cao to bảnh trai nhà anh lại rất gần cô gái mà Hải rung động và anh cũng khá chai mặt khi đến với cô gái. Hai người yêu nhau tưởng chết. Đùng một cái khi bàn đến chuyện cưới cha mẹ cô gái lắc cô gái lắc theo đơn giản là vì Hải không ở trong biên chế nhà nước không được gọi là cán bộ công nhân viên. "Chết héo mất hai tháng không làm chi được anh ạ - Hải thở dài. Tiếc lắm. Cô nớ đẹp ngoan em yêu cô nớ đến tàn khốc rứa mà bó tay...". Không xin được việc làm nhà quá nghèo đành xắn tay áo lên kiếm sống đã. Thôi thì đủ nghề: Đi buôn quần áo buôn khoai sắn làm cửu vạn làm phụ nề thả lưới trên sông có chi kiếm được ra tiền là làm đủ sống nhưng đêm đêm Hải lại mang tấm bằng kỹ sư ra ngó tới ngó lui tiếc những gì mình đã được học. Mỗi chiều buồn buồn Hải đi trên đường làng lại bước qua khu vực trại giống của huyện nghe tiếng cười nói phơi phới của số người gọi là cán bộ công nhân viên trong trại giống mà thèm. Rồi Hải tìm hiểu. Và Hải ngộ ra một điều lý thú. Quái lạ trại giống huyện chỉ có bốn con lợn đực giống mà nuôi phơi phới 14 cán bộ công nhân nào là giám đốc phó giám đốc nào là trưởng phòng kế toán ai cũng thu nhập cao sống tốt thế là sao? Bốn con lợn giống thì khó chi mà không nuôi được trong nhà. Chẳng lẽ 4 con đực lợn còn nuôi sống tưng bừng 14 cán bộ công nhân viên mà  không nuôi sống được một mình Hải.

Sau đó là những ngày ghi ghi chép chép sau đó là những con tính sau đó là đêm trần ai với bài toán kinh tế được vận dụng từ giảng đường và Hải quyết định thông báo với mạ anh một chuyện quan trọng. Bác Hoàng Thị Sin mạ Hải kể: "Hắn lôi tui dậy lúc ba giờ sáng. Hắn nói một thôi một thốc về cái chi đó với cái chi chi đó về vốn liếng về kỹ thuật về thị trường về lời lãi về cạnh tranh tui hoảng lên dằn mặt con trai mình: Xét một cách toàn diện là mi cần mần chi? Thì hoá ra thằng Hải nhà tui đang muốn lập nghiệp bằng con đường phối giống lợn". Mạ Hải thương con tin con bán ba con lợn còn lại trong nhà vay giật thêm bà con lối xóm đưa mấy triệu đồng cho Hải đi Hà Nội mua lợn đực giống. Hải mua về ba con đực chết một mỗi con giá năm cây vàng. Hải hì hục làm chuồng theo đúng quy cách chiều chuộng hai con đực lợn như chiều người yêu cả đêm còn ra ngó nghiêng chọn thức ăn tốt nhất tẩm bổ. Rồi Hải xây mô hình một con lợn cái. Giai đoạn gian khổ nhất bắt đầu. Khi hai con lợn đực đến thì nhảy cái Hải đưa lợn ra làm quen với cô bạn lợn ximăng. Đực lợn của Hải không chịu nó chỉ hít hà ngửi ngửi con lợn cái ximăng mấy cái nguẩy đuôi bỏ đi. Hải lại kéo nó lại. Vừa dỗ dành vừa tập cho nó vừa răn đe đánh đòn vật lộn với con đực giống hàng tuần hàng tháng trời như vậy vẫn không có kết quả. Nhưng Hải không bó tay. Cứ đến kỳ lợn đực nhảy cái Hải lại lôi nó ra lại phỉnh phờ nó lại bắt nó làm quen với con lợn cái bằng ximăng. Nhiều cô gái làng đi qua thấy thằng cha đực Hải và con đực lợn hì hà hì hục với nhau thì cười vang cả xóm trêu ghẹo gọi tên anh ơi ới nói đủ điều Hải kệ mặt anh chai lì ra. Sáu tháng trời huấn luyện như vậy cuối cùng con đực giống có lẽ ngộ ra rằng nếu không coi ả lợn cái ximăng kia chính là người tình của mình thì cái ông chủ kiên cường kia cũng chẳng cho nó cơ hội nào để bày tỏ sức lực tình yêu của mình. Đực lợn đã nhảy cái được. Hải reo lên khắp xóm. Cả xóm đến coi. Lần đầu tiên người ta nhìn thấy đực lợn lại nhảy lên con cái ximăng để cho Hải tinh lợn sống. Hải trộn tinh lợn với dung môi đóng vào  chai nhỏ ướp trong thùng đá lạnh ngày ngày trên chiếc xe đạp cọc cạch Hải bắt đầu cuộc hành trình đi phối giống. Mạ Hải nhìn con trai: "Tui thương nó muốn khóc. Trai tơ như nó chưa người yêu rứa mà ngày ngày cứ vô nhà người ta hỏi xem có ai cần phối giống lợn không thì kỳ lắm". Nhưng Hải không thấy kỳ cục. Anh chai mặt với nghề không ngượng không ngại hàng trăm rồi hàng ngàn con lợn được Hải phối giống đúng kỹ thuật đã đậu thai hết một trăm phần trăm tiếng lành đồn xa thế là trong xã ngoài xã cả huyện người này hỏi người kia đến thuê Hải phối giống. Thế là sau mấy năm thói quen phối giống theo tập quán cũ bị loại bỏ. Các o gái làng trêu mãi mỏi miệng với cái anh chàng đẹp trai chai mặt này cũng chán không trêu nữa lại khâm phục. Sau 5 năm phối giống Hải thu được nhiều tiền coi như nhà giàu của xã thu nhập vài ba triệu một tháng cho anh lại thêm thằng em trai phụ vào cũng được tháng 1 5 triệu lại thêm tiền công cho mạ anh nữa. Thế  là thành nghề ổn định thành triệu phú. Lúc cao điểm phải thuê thêm năm bảy nhân công đi phối cùng. Hải ôm lấy vai mạ mình: "Được khá giả như bây giờ thứ nhất kiến thức thứ nhì chai mặt mạ hè...".

Mạ Hải kể: "Cha anh em thằng Hải chết bom trong khi đi dạy học. Ngày nớ tui mới 27 tuổi goá chồng một nách ba con dại khổ lắm. Mấy mạ con rau cháo nuôi nhau. Có giai đoạn cực quá tui thả cho mấy anh em lê lết ở nhà đi khắp đông vòng tây kiếm khoai sắn về nuôi chúng nó. Rứa mà trưởng thành hết. Bây chừ thì thằng Hải lập nghiệp được rồi chủ tịch tỉnh còn tặng bằng khen cho nó vì thành tích đã có công đưa khoa học kỹ thuật vào chăn nuôi thay đổi tập quán phối giống truyền thống của bà con. So với bạn cùng lứa nó đã giàu. Thôi thì không ai biên chế mình thì mình tự biên chế như rứa cũng được". Nhưng bây giờ là giai đoạn khó khăn của Hải khó khăn vì chính cái trại giống vẫn tưng bừng sống trong không khí bao cấp vô lý kia. Không hiểu sao mỗi năm vẫn được huyện bù lỗ cả trăm triệu đồng. Hải xoè bàn tay ra: "Nhưng em không sợ. Em cứ lấy chất lượng làm đầu lại phục vụ đến tận nhà bà con lại cam kết có đậu thai đã mới lấy tiền và tới đây em sẽ giảm giá nữa làm rứa coi thử cái trại giống bao cấp có cạnh tranh nổi với em không? Năm 2000 xã em bị lụt nặng nước ngập trắng chuồng lợn giống của em bị nước lũ cuốn trôi về phía biển trắng tay em còn không sợ vẫn làm lại được. Bây chừ phải cạnh tranh sợ chi anh". Tôi ghi vào sổ tay: Ai cần phối giống lợn xin liên hệ theo địa chỉ: Kỹ sư Dương Viết Hải xóm Xuân Lai xã Xuân Thuỷ huyện Lệ Thuỷ tỉnh Quảng Bình. Hải cười mãn nguyện: "Bây chừ thì lấy vợ được rồi anh ạ. Nếu có o nào làm em rung động nhất định em sẽ yêu và cưới vợ ngay cho mạ em vui". "Và nhất định sẽ là tình yêu tàn khốc chứ?" - tôi hỏi. Hải ấp úng: "E hết tàn khốc rồi. E khó tàn khốc như hồi mới ra trường...". Và Hải lại cười ngực ưỡn ra phía trước mạnh mẽ.
 
---------------------------------------------------------------------
CM của Trần Chinh Đức Tổng biên tập Báo Nhà báo và Công luận 
Một anh kỹ sư nông nghiệp ra trường về quê không kiếm được việc làm ở các công sở tỉnh nhà. Chuyện đó đã quá quen thuộc. Nhưng rồi anh "tự biên chế" mình xắn tay áo lên lao động kiếm tiền và thành công thành triệu phú được hẳn ông chủ tịch tỉnh tặng bằng khen. Câu chuyện có nhiều tình tiết lôi cuốn người đọc văn phong của cây phóng sự miền cát trắng Quảng Bình hào sảng khúc chiết đọc thấy từ vui trở lên. Đọc xong ta ngộ ra một điều là anh kỹ sư này nếu về một công sở nào đó chắc gì đã nổi tiếng hơn khi anh tự mình làm nên sự nghiệp. Lại cũng ngộ thêm điều nữa anh ta may mắn sinh ra trong thời đổi mới chứ ngày xưa thời chúng tôi mà "làm ngoài" như thế là không có được.
Trần Chinh Đức

vinhnq

Hải này thì tôi biết. Nó học với tôi. Hải là người cẩn thận rất cẩn thân biết lo xa lo rất xa. Ngày xưa vào trường nhập học bị mất hết giấy tờ vì bênh cẩn thận lo xa mà ra. Chuyện thế này:
Năm 1995 đi tàu vào Huế nhập học. Hành trang là một ba lô lộn ngược. Trong đó có chăn màn sách vỡ và giấy tờ tùy than. Đủ cả. Đêm tàu chay rần rần êm như võng đưa. Buồn ngủ quá hắn ta quết định chợp mắt một tý. Trước khi ngủ hắn tháo dây ba lô cột vào chân cho chắc. Gật gù một lúc thấy chưa chắc ăn dạo này lắm kẻ cắp. Hắn lại mở dây ba lô buộc tiếp vào ghế tàu. Vẫn chưa yên tâm. Hắn mỡ ba lô lấy chăn chiên trùm lên ba lô. Hắn ngăm nghía: Thật kín đáo vững vàng an toàn. Hắn ngũ. Hôm sau tĩnh dậy chỉ còn lại dây ba lô buộc chân hắn vào ghế tàu còn ba lô đã không cánh mà bay. Vào đến trương hắn ngồi ngẩn ngơ lẩm bẩm: Miềng ngu thiệt hành lý họ quang lung tung không ai mất mình buộc đậy cẩn thận kẻ trộm tưởng đồ quý giá lắm nên mới ăn cắp. Tính cẩn thận như vậy mà thụ tinh nhân tạo thì tỷ lệ đậu thai tuyệt đối!

Viết bởi namphong — 18 Feb 2009
----------------------
He he. Quá hay

namphong

Hải này thì tôi biết. Nó học với tôi. Hải là người cẩn thận rất cẩn thân biết lo xa lo rất xa. Ngày xưa vào trường nhập học bị mất hết giấy tờ vì bênh cẩn thận lo xa mà ra. Chuyện thế này:
Năm 1995 đi tàu vào Huế nhập học. Hành trang là một ba lô lộn ngược. Trong đó có chăn màn sách vỡ và giấy tờ tùy than. Đủ cả. Đêm tàu chay rần rần êm như võng đưa. Buồn ngủ quá hắn ta quết định chợp mắt một tý. Trước khi ngủ hắn tháo dây ba lô cột vào chân cho chắc. Gật gù một lúc thấy chưa chắc ăn dạo này lắm kẻ cắp. Hắn lại mở dây ba lô buộc tiếp vào ghế tàu. Vẫn chưa yên tâm. Hắn mỡ ba lô lấy chăn chiên trùm lên ba lô. Hắn ngăm nghía: Thật kín đáo vững vàng an toàn. Hắn ngũ. Hôm sau tĩnh dậy chỉ còn lại dây ba lô buộc chân hắn vào ghế tàu còn ba lô đã không cánh mà bay. Vào đến trương hắn ngồi ngẩn ngơ lẩm bẩm: Miềng ngu thiệt hành lý họ quang lung tung không ai mất mình buộc đậy cẩn thận kẻ trộm tưởng đồ quý giá lắm nên mới ăn cắp. Tính cẩn thận như vậy mà thụ tinh nhân tạo thì tỷ lệ đậu thai tuyệt đối!

nguyễn an

Vấn đề của cháu nêu rất hAY nhưng ở Quảng Bình lại không có đài rừng đào rừng chủ yếu ở các tỉnh phía bắc cháu ạ.
------------------
chú hay ra hà nội mà... chú ra đó 1 hôm thôi là thấy đào rừng la liệt.. nhìn mà thảm..

NGUYỄN QUANG VINH

Bọ ơi! Anh chàng ấy có bằng đỏ đúng gốc mà không thuộc diện 9C làm sao mà được biên chế hở Bọ. Ngày xưa biên chế mới gọi là công thành danh toại như em đây học giỏi vào Tổng hợp toán HN cũng gần giỏi ra trường bao nhiêu năm mới xin được Biên chế vừa làm vừa học cũng được dăm cái bằng (không xin xỏ nhậu nhẹt đâu nhé) biên chế mãi cứ loay hoay trong cái vòng luẩn quẫn rồi mình trở thành thằng đần cái người dở ông dở thằng.
Ở Mỹ thì con gái của Bush cha là tổng thống có ông cũng là tổng thống mà hai cô con gái rượu học hành chính quy nghiêm chỉnh thì bây giờ nghe nói đang là giáo viên cấp 1 chứ có là bộ trưởng thứ trưởng chi mô răng nước Mỹ kém thế Bọ hè.

Viết bởi Nguyen_tuong_xau_xi
----------------------------

Đất nước người ta vậy đấy ở mình con ông có chức ngu mấy cũng vào biên chế rồi thoắt cái lên lãnh đạo.
Nhưng con mình thì mình cho đi đường tự biên chế thôi.

NGUYỄN QUANG VINH

Anh thành lập Hãng phim để vài năm nữa con trai anh tốt nghiệp đọa diễn tự sản xuất phim lấy thôi cũng là cách tự biên chế cho mình
Ui! Mong sao cháu mau lớn hãng phim làm ăn phát đạt ra được nhiều phim hot.Khi ấy em sẽ tới xin anh một vai quần chúng. Ngày xưa em ghiền xine tới mức có biệt danh là "chuyên gia điện ảnh" đấy! Suốt ngày ước được chạm ngõ làng điện ảnh một lần nhưng ước mơ chỉ là mơ ước thôi huhu!

Viết bởi An An
------------------------

Cu con anh có năng khiếu đẹp trai say mê đạo diễn như điên làm mấy phim ngắn được Sứ quán Pháp khen một hôm đọc báo Lao Động thấy Sứ quán Pháp đánh giá cao phim ngắn Tốc độ của đạo diễn trẻ Nguyễn Quang Tuyến. Mình ngờ ngợ bóc máy hỏi con nó cười khì khì mình nói sao con không nói gì với ba nó bảo phim ngắn mà ba...Hì hì
Chỉ có cách thành lập Hãng Phim thì chúng nó mới làm hết khả năng được làm phim nhà nước mệt mỏi lắm thể nào trong phim cũng yêu cầu có ông bí thư chi bộ thôn cho...chắc...Buồn cười lắm
Anh 2 lần vào vai cho phim mình vai...xác chết đóng rất đạt

Nguyen_tuong_xau_xi

Chào bọ

Bọ ơi! Anh chàng ấy có bằng đỏ đúng gốc mà không thuộc diện 9C làm sao mà được biên chế hở Bọ. Ngày xưa biên chế mới gọi là công thành danh toại như em đây học giỏi vào Tổng hợp toán HN cũng gần giỏi ra trường bao nhiêu năm mới xin được Biên chế vừa làm vừa học cũng được dăm cái bằng (không xin xỏ nhậu nhẹt đâu nhé) biên chế mãi cứ loay hoay trong cái vòng luẩn quẫn rồi mình trở thành thằng đần cái người dở ông dở thằng.
Ở Mỹ thì con gái của Bush cha là tổng thống có ông cũng là tổng thống mà hai cô con gái rượu học hành chính quy nghiêm chỉnh thì bây giờ nghe nói đang là giáo viên cấp 1 chứ có là bộ trưởng thứ trưởng chi mô răng nước Mỹ kém thế Bọ hè.

An An

Anh thành lập Hãng phim để vài năm nữa con trai anh tốt nghiệp đọa diễn tự sản xuất phim lấy thôi cũng là cách tự biên chế cho mình
Ui! Mong sao cháu mau lớn hãng phim làm ăn phát đạt ra được nhiều phim hot.Khi ấy em sẽ tới xin anh một vai quần chúng. Ngày xưa em ghiền xine tới mức có biệt danh là "chuyên gia điện ảnh" đấy! Suốt ngày ước được chạm ngõ làng điện ảnh một lần nhưng ước mơ chỉ là mơ ước thôi huhu!

vinhnq

Hôm qua mất điện không tâm sự với Vinh được. Vinh cũng là người tự biên chế cho mình chứ đậu HT còn nhớ cái kì Vinh đi SG rrooif mang va-ni tiền về Huế chiêu đãi chia tay bạn bè để Vinh ra khỏi nhà nước dấn thân vào con đường Văn học nghệ thuật chuyên nghiệp. Vinh là người đầu tiên đưa Huy Tập lên mặt báo Vinh còn nhớ không. HT thì không thể quên và cám ơn Vinh mãi.

Viết bởi Huy Tập
------------------

Vinh rất cảm động khi đọc CM của anh.
Anh em mình mãi là như thế thương yêu nhau phải không anh

vinhnq

...........
Đọc đến phần Trại giống Huyện thấy quen quen vì mình thấy như hiển hiện trước mắt. Té ra Dương Viết Hải là người Xuân Lai. Đúng vậy. Trại giông huyện Lệ Thủy "nằm" ở thôn Xuân Lai. Mình đi lâu quá rồi không biết Hải chứ mình cũng quê Xuân Thủy. Rất mừng là có một thế hệ trẻ như Hải biết trăn trở và thoát ra cái tư duy "biên chế" còn rất nặng nề ở quê.
Những bài viết như thế này còn có tác dụng gấp mấy lần với bạn đọc so với những "bài giảng lý luận chính trị" trang giang đại hải của cán bộ tuyên huấn!

Viết bởi SAO HỒNG
-----------------

Hì hì.
Hóa ra anh cùng làng với Hải.
Vui quá

vinhnq

Bọ muôn vàn yêu quí của em ơi.
Bây giờ bọ đang ở đâu?
Em chờ tin bọ như mong mẹ về chợ
nhưng sợ bọ sốt ruột nên không dám gọi.
hu hu....

Viết bởi Ma cà rồng
---------------------

CM này dễ ;àm người khác hiểu nhầm lắm đây. He he