HỌ SỐNG QUANH TÔI- KỲ 4

KHÚC HÁT RU
12 NGÔI MỘ CÁT




     Chị Nức tay cầm bó hương chân sủi trong cát tấm thân gầy yếu của chị gập xuống trên cát nóng leo ngược dốc cát cao dựng đứng sau làng dẫn tôi ra khu mộ của 12 đứa con của chị đã chết vì chất độc da cam. Mười hai nấm mộ cát. Mười hai lần tang tóc. Mười hai tháng trong năm tháng nào cũng trĩu nặng một cái tang. Những ngôi mộ cát nằm trên gò cát cao dưới kia là thôn Hà Thiệp thuộc xã Võ Ninh   (Quảng Ninh Quảng Bình).

19 tuổi chị Nức "phải lòng" anh sĩ quan quân đội Đỗ Đức Địu. Ngày ấy các làng quê vẫn thường có câu hát vui: "Em yêu anh trung uý không yêu anh binh nhì một tháng 5 đồng". Cô thôn nữ 19 tuổi lại được anh trung uý yêu và cưới cũng được coi là niềm hãnh diện của cả làng. Đám cưới vui. Năm 20 tuổi Nức sinh đứa con trai đầu tiên bụ bẫm mặt mũi sáng sủa đẹp lồng lộng. Họ đặt tên cháu  là Đỗ Đức Trị.

Ba năm đôi vợ chồng trẻ ngời ngời hạnh phúc. Thằng bé Trị chóng lớn bụ bẫm khoẻ mạnh. Khi tròn 3 tuổi đột ngột đầu cháu Trị phồng to đau đớn. Chỉ chưa đầy mấy tháng phát bệnh cháu Trị ra đi. Tiếng cười vui của đôi vợ chồng tắt lặng từ lúc đó. Trên đỉnh cát sau làng ngôi mộ cháu Trị nằm dưới bóng phi lao. Tà vải trắng tang tóc phủ kín trên mái tóc chị Nức.
Lần thứ hai chị sinh một bé gái. Anh chị đặt tên cháu là Đỗ Thị Bình. Cháu càng lớn vợ chồng chị càng hồi hộp. Đêm đêm ôm con đi quanh làng chị Nức cứ bị ám ảnh về một tai hoạ sẽ đến giống như đứa con trai đầu lòng. May mắn. Cháu Bình lớn lên bình thường học hết cấp 3 thì đi học thợ may có nghề có nghiệp.



Anh chị mừng khôn xiết. Le lói những tiếng cười trở lại cháy rực niềm hy vọng. Anh Địu vui hơn cả. Bởi vì tự anh biết chính anh bị nhiễm chất độc da cam tại chiến trường Quảng Trị. Chính anh biết rõ lý do vì sao đứa con trai đầu của anh lại chết yểu. Nhưng anh cố giấu không nói với vợ. Bây giờ sinh được cháu Bình đẹp như bông hoa muống biển sống bình yên không bệnh tật anh vui đến khóc. Nhưng niềm vui cũng chỉ đến với anh chị quá ư ngắn ngủi...

Chị Nức ôm lấy ngực mình tiếng chị kể như bị gió cát vần vụ tắc nghẹn rời rạc đớn đau: "Đến khi tui sinh đứa thứ ba rồi thứ tư... đứa mô cũng chỉ sống được vài ba tháng rồi bị bệnh chết không biết bệnh chi cả chú nờ. Mới sinh ôm đứa con trong tay đứa mô con tui cũng đẹp như tranh nhưng răng chỉ được mấy tháng tuổi thân thể cháu bắt đầu biến dạng rồi chết. Mỗi đứa con tui chết vợ chồng tui lại ôm cháu ra sau động cát những nấm mộ con tui cứ nối dài nối dài bây chừ là 12 đứa con đang ở ngoài cát nớ có ai bất hạnh như vợ chồng tui không hả chú? Chôn cất 12 đứa con cả một nghĩa địa con mình chú coi đây nì 12 ngôi mộ con tui cả đó chú nờ...".


Niềm hy vọng cháy bỏng cứ bùng lên sau mỗi lần có một đứa con ra đi anh chị lại cố sinh hoạ may có thêm một đứa lành lặn. Nhưng càng sinh ra các cháu không chịu sống lần lượt chết cả. 12 tháng trong năm không tháng nào không có ngày giỗ con. Anh Địu nghẹn ngào: "15 lần sinh con vợ chồng tui giữ lại được 3 đứa. Được một đứa vẹn nguyên còn hai đứa nữa thì đó chú coi. Một đứa bại liệt một đứa thì đau yếu quặt quẹo...".

Bà Nguyễn Thị Sứt - nay đã 82 tuổi bà ngoại của các cháu - nói chậm tiếng bà nghe xào xạc như tiếng cát bay: "Con Nga thì rứa rồi bại liệt rồi bại liệt từ nhỏ. Còn con Hằng thì khoẻ mạnh lành lặn cho đến khi nó học xong lớp 6. Mà nó học giỏi như rứa năm mô cũng giỏi lại ham đọc sách nó tội tình chi mà bây chừ trời lại bắt nó bệnh tật như rứa ngày mô cũng vật vã đau đớn. Vừa rồi nghe ba nó bảo các bác sĩ ở Hà Nội nói bệnh của nó không chữa được chỉ chờ ngày chết. Răng lại chết được...".
Anh Địu lau nước mắt đang nhoà ướt đôi kính lão: "Mãi gần đây tui mới dám tuyên bố là mình bị nhiễm chất độc da cam. Trước khi các con qua đời tui đều nói các cháu chết vì nhiều lý do. Tui sợ nói ra mình bị chất độc da cam thì đứa con lành lặn  của tui không lấy được chồng. Nhưng rồi khi nó yêu nhà chồng cũng biết. Họ không cho con trai họ lấy con gái tui. Nhưng hai đứa quyết yêu quyết lấy rồi sinh được một thằng con trai ba tuổi rồi lạy trời nay cháu vẫn bình yên...".



Chị Nức thắp hương trên mộ các con rồi chị ngồi đưa bàn tay mình ra vun cát lên từng nấm mộ. 12 nấm mộ trắng tròn như nhau. Gió thổi. Cát bay. Những hạt cát bay từ ngôi mộ này sang ngôi mộ khác. Chị Nức nói: "Ngày mô tui cũng ra mộ 12 đứa con của mình ngồi như ri nhìn cát bay".

Anh Địu kể: "Có đêm hai vợ chồng nằm bên nhau thấy hình như chỗ nằm của mình chật cứng hình như nghe rất nhiều tiếng cười khóc của các con". 30 năm vợ chồng chị Nức anh Địu sống không một ngày bình yên không một giấc ngủ bình yên; 30 năm ngày nào vợ chồng chị cũng quằn quại trong nỗi đau đớn trong tang tóc.

Chị Nức kể: "Vì tháng mô cũng có tang con nên vợ chồng tui chọn tháng đầu và tháng cuối năm làm giỗ. Còn những tháng khác thì mua hoa trái thắp  hương thôi. Tui đau lên ốm xuống tưởng chết mấy lần. Khoẻ  lại vợ chồng lại động viên nhau gắng đẻ thêm lần nữa mong có một đứa con lành lặn. Nhưng 15 lần sinh con chỉ có một đứa lành lặn thôi chú nờ".


Rồi đến một ngày cháu Hằng sẽ nằm dưới ngôi mộ thứ 13

Anh Địu hạ giọng: "Còn con Hằng kia nữa không biết cháu sẽ chết khi mô. Mà cháu thì đã học xong lớp 6 lại ham đọc sách cháu biết rõ là cháu sắp chết. Tui nghe cháu hỏi nhiều lần: "Cha mẹ ơi khi mô thì con chết?" chú coi con hỏi như rứa thì vợ chồng tui chịu sao được? Nhưng không còn cách nào khác. Mười mấy giọt máu của vợ chồng tui cho cát hết chú ạ... Đêm mô tui cũng nghe mẹ tui hát: Đừng than phận khó ai ơi/ Còn da lông mọc còn chồi nảy cây...". Câu hát ấy ngân nga mãi trong ngồi nhà nghèo đốt cháy trong lòng vợ chồng chị Nức anh Địu những khát vọng  cái con.

Tôi ríu chân đi theo chị Nức ra mộ. Ba hàng mộ cát xếp nhau. Trước mỗi ngôi mộ được anh Địu chồng chị chôn một tấm ximăng nhỏ đánh số: 1 2 3 4 5... Mỗi số là mộ một đứa con. Những đứa con của họ không kịp có tên không kịp làm giấy khai sinh không kịp nói không kịp cười những đứa con được đánh số. Đứa số 1 là anh cả rồi các em của cháu số 1 là số 2 số 3 số 4...


Quanh chị Nức là 12 ngôi mộ con mình hai bàn tay chị ôm không hết

Chị Nức ngồi lọt thỏm giữa những ngôi mộ khô khét đen đúa bạc phờ nỗi đau thương mất mát. Đôi mắt chị ráo hoảnh. Khóc làm răng được nữa khi mà cả 30 năm trời chị đã khóc ròng khóc rã vì 12 đứa con ra đi...

Nỗi đau đớn vẫn chưa buông tha vợ chồng chị. Và ngày ngày trong ngôi nhà nhỏ bên chân cát tiếng khóc đau đớn vì bệnh tật của cháu Hằng tưởng như có thể làm đổ rạp cả rừng phi lao trên cát tưởng như có thể vò xoắn quăng quật cả triền cát trắng xé nát ruột gan vợ chồng chị Nức. Chỉ còn một niềm an ủi cuối cùng giọt nước mát lành cuối cùng nương tựa bởi những tấm lòng thơm thảo mỗi người hãy chia sẻ bớt nỗi đớn đau của vợ chồng chị san sẻ chút tình chút tương trợ để vợ chồng chị có thêm sức mạnh gượng đứng lên mà bước nốt những bước chân đau đớn đến ngày mai. Lòng thảo thơm của chúng ta chính là lời hát ru an ủi 12 sinh linh bé nhỏ được ngủ yên trong cát.
Tôi rời khỏi làng mà lòng mãi day dứt bởi tiếng khóc thét đớn đau của cháu Hằng. Nhưng liệu vài ngày tới có còn nghe tiếng cháu Hằng khóc như thế này không? Hay chỉ vài ngày tới trên đỉnh cát chói loà kia nấm mộ thứ 13 sẽ phủ trắng lên tuổi đời bé thơ của cháu?

(Còn nữa)

Tuan Anh

Bọ ơi! Thật ra họ có cần đẻ nhiều như vậy không? Trong hoàn cảnh đó mà đẻ nhiều đến như vậy thì cũng là tội ác hoặc chí ít là tiếp tay cho tội ác

vinhnq

Bọ cho em số TK

Viết bởi x
--------------------------

Nếu em cần giúp đỡ họ hãy Email trước cho anh nhé: vinhbanhtet@gmail.com
Cám ơn em

vinhnq

bọ ạ ko phải xóa cm đâu . Em dọc thấy nhiều đứa giả dối lắm . Để em dọn giúp anh.
he he

Viết bởi p
--------------

Cám ơn em l;ắm mnhưng không cần làm thế đâu nhé. Hì hì

vinhnq

Bọ ạ
Thấy Bọ ghi "còn nữa" định đợi đọc xong hết thì viết luôn. Hôm nay Bọ lại chuyển sang chủ đề khác nên phải quay lại. Nhiều cảnh tượng thương tâm lắm mà chúng ta vẫn không đủ lý lẽ để kiện Mỹ về việc sử dụng chất độc màu da cam. Đấu tranh cho công lý với một nước mạnh như nước Mỹ có lẽ chúng ta cần những công trình nghiên cứu khoa học thật khoa học để thuyết phục các vị quan tòa chứ không thể chỉ đánh vào lòng trắc ẩn của lương tri.

Viết bởi Thanh Chung
--------------------

TC nói đúng chúng ta kiện Mĩ nhưng phải có chứng cơ skhoa học không thể biểu tình phát biểu cảm động được

x

Bọ cho em số TK

p

bọ ạ ko phải xóa cm đâu . Em dọc thấy nhiều đứa giả dối lắm . Để em dọn giúp anh.
he he

Kevin Nguyễn

12 NGÔI MỘ CÁT

Thương quá đi .

Thanh Chung

Bọ ạ
Thấy Bọ ghi "còn nữa" định đợi đọc xong hết thì viết luôn. Hôm nay Bọ lại chuyển sang chủ đề khác nên phải quay lại. Nhiều cảnh tượng thương tâm lắm mà chúng ta vẫn không đủ lý lẽ để kiện Mỹ về việc sử dụng chất độc màu da cam. Đấu tranh cho công lý với một nước mạnh như nước Mỹ có lẽ chúng ta cần những công trình nghiên cứu khoa học thật khoa học để thuyết phục các vị quan tòa chứ không thể chỉ đánh vào lòng trắc ẩn của lương tri.

vinhnq

Chào anh
Sonata đọc hiểu thêm có thêm tư liệu trong bài giảng của mình về chất độc da cam . Cảm ơn anh.
Chúc mừng người bạn của anh được tự do.

Viết bởi sonata
------------------
Hì hì. Cám ơn em

sonata

Chào anh
Sonata đọc hiểu thêm có thêm tư liệu trong bài giảng của mình về chất độc da cam . Cảm ơn anh.
Chúc mừng người bạn của anh được tự do.