HÀ NỘI LŨ...-BÌNH LOẠN 8

HÀ NỘI LŨ 

Hà Nội ngập nặng trong lũ. Tin ấy ai cũng thương và muốn chia sẻ. Tôi cũng vậy.

Nhưng tự dưng lại thấy mắt mình cay cay khi thấy lũ Hà Nội và lũ miền Trung- nơi mà mùa lũ nào tôi và đồng nghiệp của tôi- những nhà báo đều có mặt để cứu trợ. Nhìn lũ Hà Nội nghe người Hà Nội nói về cái cực trong lũ bỗng dưng thấy tủi thân...

Bỗng dựng lại muốn so sánh.

Một kỷ niệm: Năm 1983 huyện Triệu Hải tỉnh Quảng Trị bị một cơn lũ quét lịch sử. Tôi là nhà báo duy nhất bám theo được một chiếc thuyền máy ngược sông Thạch Hãn lên phía thượng nguồn Ba Lòng. Hoang tàn đến đau đớn. Nhà trôi những xác chết chưa ai khâm liệm. Trẻ con vất vưởng ở chân những quả đồi đói khát. Thuyền chúng tôi không cập bờ được chỉ ghé vào cách bờ một quãng rồi chúng tôi ném bánh mỳ vào bờ: Nơi đó có một đám trẻ con nheo nhóc và mấy con chó. Những ổ bánh mỳ cắm chéo xuống bùn sát bờ. Lũ trẻ con lao ra lấy bánh mỳ. Lũ chó cũng lao ra cướp bánh mỳ. Người và chó dành nhau. Lũ trẻ khoẻ hơn nhưng cũng phái rất vất vã mới kéo giằng khỏi miệng lũ chó ổ mì. Ổ mì nhàu nát với bùn. Nhưng lũ trẻ ăn ngấu nghiến. Tôi đưa máy ảnh lên nhưng không bấm máy được vì nước mắt.

Kỷ niệm khác: Năm kia tôi quyết định cùng với 2 đồng nghiệp bơi vào vùng  rốn lũ của đồng bào Rục. Phải bơi vào vì bà con ngập lũ bị cô lập 7 ngày mà mọi cấp lãnh đạo đều thả cho dân đói không đoái hoài.           Bà  con Rục đói vì lũ ăn cả nòng nọc
Chúng tôi kết mấy thân gỗ làm bè bấu vào đấy dầm trong nước lũ lạnh buốt suốt 4 giờ liền. Vào đến nơi mới hoảng hồn bà con hết gạo ăn hết sắn ăn đã có nhà ăn cả con nòng nọc để sống. Chúng tôi phân phát bánh trái mì tôm ít ỏi  và ít gạo. Rồi chúng tôi lại khẩn cấp bơi ra ngay để kịp viết tin bài phản ánh và yêu cầu lãnh đạo địa phương cứu dân.

                       Bọ Vinh (đội mũ tai bèo) cùng  PV Phan Phương        PV Minh Phong vượt lũ*Ảnh chụp khi đã vào gần bờ


Lại một lần khác tôi cũng là nhà báo duy nhất có mặt sớm nhất tại khu vực lũ quét huyện Hương Sơn. Và sau đó một ngày báo Lao Động là tờ báo đưa tin ảnh phóng sự sớm nhất về lũ quét Hương Sơn. Dọc đường 8 những người chết lũ được gia đình cho vào quan tài để dọc đường ô tô vì lũ lớn không đi chôn được. Quan tài đỏ nằm hai bên mép đường cùng với những tiếng kêu khóc ướt lạnh trong mưa lớn. Một thằng bé ngồi khóc bên đống bùn lớn. Hỏi sao cháu ngồi giữa trời mà khóc. Ba mẹ cháu trong ni. Trong ni là sao. Ba mẹ cháu bị lở núi vùi trong ni không ai đào được núi ra cứu ba mẹ. Tôi ôm ghì lấy cháu. Răng ba mẹ cháu lại bị vùi trong ni? Răng ba mẹ cháu lại bị vùi trong ni?

Rồi năm ngoái ở xã Châu Hoá huyện Tuyên Hoá lũ về cuốn trôi cha mẹ và một đứa con nhà còn lại ba chị em gái. Một năm sau tôi lên lại thăm các cháu thấy ba chị em đang đi tha thẫn dọc bờ sông lở lói. Sao các cháu đi ngoài đó sao không vào nhà. Cô chị nói: hai đứa em cháu bắt cháu đưa chúng ra tìm ba mẹ cháu...Cháu nói ba mẹ và em ở trong mộ rồi. Hai em cháu không chịu...

Với bà con miền Trung lũ là đói rét chết chóc...

Nhưng tối nay xem ti vi người Hà Nội nói lũ ngập không có rau xanh ăn phải vô siêu thị mua thức ăn khô.

Nghĩ thế cũng rất thương nhưng sao ngoái lại nhìn bà con quê mình lại thấy sống mũi cay xè. Cái khổ của người thành phố mùa lũ lụt và cái khổ của bà con quê mình có nên so sánh không?

Lại nghe cô bé phát thanh viên VTV1 thông báo là phóng viên nhà đài do lũ to không ra đường quay được may có người dân quay rồi gửi hình ảnh lũ qua  Email. Thế là nổi điên lên. Tiên sư chúng mày nhà báo công tử nhà báo phòng lạnh nhà báo salông. Lũ có thế mà không đứa nào ra đường quay ghi lại chép lại chia sẻ với nhân dân chỉ đứng trên tầng thượng nhà đài mà rút ống kính xuống đường. Phóng viên thường trú tại tỉnh lẻ như chúng tôi lũ bão là có mặt ngay lập tức bằng bất cứ giá nào kể cả mạng sống của mình.


        Bão số 5 uy hiếp Cảng Hòn La
Tôi có bức ảnh nổi tiếng in trên báo Lao Động năm ngoái. Bão. Cảng Hòn La ngập trong bão lớn. Tôi thấy nếu đứng xa chụp thì không phản ánh được sự dữ dội của bão. Tôi nhè vào đúng lúc một cơn sóng lớn đang chuẩn bị ập vào tôi lao ra bấm máy lia lịa và sau đó cơn sống lớn đã trùm hết lên người tôi đẩy bay tôi ra hơn hai chục mét vùi trong cát trong đá toàn thân sây sát phải vào bệnh viện. Đổi lại báo Lao Động có một bức ảnh bão để đời bức ảnh  chỉ có thể thực hiện khi phóng viên đứng ngay trong tâm bão.

Thế mà nước chỉ ngập đường phóng viên nhà đài không ra được. Thấy ức với nghề.

Vài cảm nhận thế. Vẫn chia sẻ khó khăn với bà con Hà Nội nhưng khổ cái chất nhà quê nó thế đấy các bác thấy người ta cực bằng cái sướng của mình lại tưng tức nóng mũi mà bình loạn...

Nếu có gì sai là do em " nhận thức còn hạn chế".
-----------------------------------------------------------------
  • Hà Nội mùa này phố cũng như sông...

    Cái rét đầu đông chân em ngâm nhăn trong nước lạnh...

    Hoa sữa thôi rơi em tôi bơi cả chiều trên phố...

    Đường Cổ Ngư xưa ngập tràn nước sông Hồng.

    Hà nội mùa này chiều ko buông nắng...

    phố vắng nghiêng nghiêng vài phao bơi...

    Quán cóc liêu xiêu một ca nô.

    Hồ tây Hồ Tây mất bờ...

    Viết bởi Dũng Huế

  • newmoon

    càng đọc thì càng cảm thấy buồn buồn cho 1 chế độ buồn cho nhưng người đang sống và làm việc trên đất nước này

    Sơn Hà

    Buồn quá anh Vinh

    Ba ngày nằm trên gác xép "Không tất cả" . Nhưng khổi nhất vẫn là cái thải ra Tôi bỗng thấy tủi thân và nhỏ mọn.Ừ nhỉ giá bây giờ có một tổ chức chính trị xã hội mang đến cho mình một gói mì tôm dù chỉ một gói thôi thì cả đời không quên. Những ngày này xưa kia cứ hôm trước nghe tivi nói ở đâu đó có bão lụt là sang hôm sau y như rằng các tổ chức chính trị xã hội đua nhau đến vận động xin tiền. đứa con nhỏ của tôi nói Bố ơi bị lừa rồi Chẳng ai yêu mình đâu! họ cũng chẳng quyên tiền ủng hộ ai đâu!họ như bọn ăn mày chuyên nghiệp ấy dựa vào người khác xin tiền về chia nhau bây giờ con hết tin vào cái ông Tổ chức MTTQ Hội nọ hội kia rồi cả bọn báo chí và truyền hình nữa và cả Đảng lẫn chính quyền nữa con chỉ nghĩ là mình lên tìm cách rút ra khổi vùng lũ ngay thôi. Tôi quát lên "Mày biết gì? Họ đang bận họp Quốc hội" Cô con gái thứ 2 lại bồi thêm Họp gì mà họp lắm thế sao dân rét dân đói dân khôi dân lụt không bàn mà toàn bàn cái đâu đâu chán thấy mồ...Bố ơi ta phải tự thương lấy mình thôi.Và sáng nay tôi đã đưa cả nhà thoát ra ngoài bằng bè chuối Hôm nay lại vào mạng được rồi . Sau khi lướt một hồi trên mạng Tôi không biết các con tôi có đúng không nhỉ ? Sáng mai cơ quan tôi họp bàn về việc mỗi người góp một ngày lương để ủng hộ đồng bào bão lụt. Còn phường Thịnh Liệt chắc phải chò nước rút!

    vinh

    Xin lỗi bác ý em định nói: NHÀ BÁO

    vinh

    Như bác mới là phóng viên!

    businesshoa

    Ức

    Khi nhìn những cảnh lũ lụt thiên tai tai nạn sập cầu lòng vừa buồn vừa ức.
    Buồn cho người dân vô tội ức cái lũ ăn tham nhũng hối lộ bòn rút.

    Đê đập cống rãnh bao nhiều tiền nói là đầu tư vào để đổi mới không biết tiền đi đâu đê năm nào cũng bị hỏng lũ hàng năm cũng tái diễn.

    Quả báo bọn tham nhũng. Bọn coi tiền còn hơn mạng sống của hàng chục triệu người dân.

    Nói cũng thương người dân mắt mờ yêu lầm bọn sát nhân bất nghĩa.

    :((

    Dũng Huế

    Hà Nội mùa này phố cũng như sông...

    Cái rét đầu đông chân em ngâm nhăn trong nước lạnh...

    Hoa sữa thôi rơi em tôi bơi cả chiều trên phố...

    Đường Cổ Ngư xưa ngập tràn nước sông Hồng.

    Hà nội mùa này chiều ko buông nắng...

    phố vắng nghiêng nghiêng vài phao bơi...

    Quán cóc liêu xiêu một ca nô.

    Hồ tây Hồ Tây mất bờ...

    nguyễn Quang Vinh

    gui Ma ma

    Mình cho lên ảnh chụp bão số 5 ở Hòn La đây

    hoabinh

    Ông bà ta từng nói "nhà giàu đứt tay bằng ăn mày sổ rọt". Tui cũng giống bọ mấy ngày qua coi tivi mà thấy thương cho dân tỉnh lẻ quê mình. Lũ lụt quanh năm mưa là ngập là mất mùa là đói. Hà Nội lâu lắm rồi mới có trận lũ dân thủ đô không có rau ăn hai ngày đã la lên như đã nhịn đói cả tháng. Cánh nhà báo salon của nhà đài có lẽ không quen với nước nên sợ không dám thò ra đường! Đọc tâm tư của bọ mà thấy thương cho dân tỉnh lẻ nhà mình thương cho mấy tay làm báo thường trú tỉnh lẻ như chúng ta. Hóa ra lâu nay mình toàn khổ mà cứ tưởng. Buồn he.

    nhà giàu đứt tay bằng ăn mày sổ rọt. Bọ đừng "đau khổ" mần chi cho nhọc. Dân Hà Nội hai ngày không có rau giống như dân nghèo tỉnh lẻ nhà mình cả tháng không có gạo. Rứa đó bọ ạ!

    Mama Mia

    Mong ảnh bọ Vinh

    Cảm ơn bọ Vinh đã chia sẻ đây cũng là một dịp để mọi người trong đó có các phóng viên suy nghĩ về cách ứng phó ứng xử của mình với thiên tai với con người trong các hoàn cảnh khác nhau. Nếu có dịp mong bọ chia sẻ tấm ảnh trên báo Lao Động qua email: hungbq70@yahoo.com. Trân trọng.

    QV

    Gui dông huong

    Đúng là cùng Bọ với nhau khen thế này làm Bọ hơi bị cảm động. He he