HÀ NỘI LŨ...-BÌNH LOẠN 8

HÀ NỘI LŨ 

Hà Nội ngập nặng trong lũ. Tin ấy ai cũng thương và muốn chia sẻ. Tôi cũng vậy.

Nhưng tự dưng lại thấy mắt mình cay cay khi thấy lũ Hà Nội và lũ miền Trung- nơi mà mùa lũ nào tôi và đồng nghiệp của tôi- những nhà báo đều có mặt để cứu trợ. Nhìn lũ Hà Nội nghe người Hà Nội nói về cái cực trong lũ bỗng dưng thấy tủi thân...

Bỗng dựng lại muốn so sánh.

Một kỷ niệm: Năm 1983 huyện Triệu Hải tỉnh Quảng Trị bị một cơn lũ quét lịch sử. Tôi là nhà báo duy nhất bám theo được một chiếc thuyền máy ngược sông Thạch Hãn lên phía thượng nguồn Ba Lòng. Hoang tàn đến đau đớn. Nhà trôi những xác chết chưa ai khâm liệm. Trẻ con vất vưởng ở chân những quả đồi đói khát. Thuyền chúng tôi không cập bờ được chỉ ghé vào cách bờ một quãng rồi chúng tôi ném bánh mỳ vào bờ: Nơi đó có một đám trẻ con nheo nhóc và mấy con chó. Những ổ bánh mỳ cắm chéo xuống bùn sát bờ. Lũ trẻ con lao ra lấy bánh mỳ. Lũ chó cũng lao ra cướp bánh mỳ. Người và chó dành nhau. Lũ trẻ khoẻ hơn nhưng cũng phái rất vất vã mới kéo giằng khỏi miệng lũ chó ổ mì. Ổ mì nhàu nát với bùn. Nhưng lũ trẻ ăn ngấu nghiến. Tôi đưa máy ảnh lên nhưng không bấm máy được vì nước mắt.

Kỷ niệm khác: Năm kia tôi quyết định cùng với 2 đồng nghiệp bơi vào vùng  rốn lũ của đồng bào Rục. Phải bơi vào vì bà con ngập lũ bị cô lập 7 ngày mà mọi cấp lãnh đạo đều thả cho dân đói không đoái hoài.           Bà  con Rục đói vì lũ ăn cả nòng nọc
Chúng tôi kết mấy thân gỗ làm bè bấu vào đấy dầm trong nước lũ lạnh buốt suốt 4 giờ liền. Vào đến nơi mới hoảng hồn bà con hết gạo ăn hết sắn ăn đã có nhà ăn cả con nòng nọc để sống. Chúng tôi phân phát bánh trái mì tôm ít ỏi  và ít gạo. Rồi chúng tôi lại khẩn cấp bơi ra ngay để kịp viết tin bài phản ánh và yêu cầu lãnh đạo địa phương cứu dân.

                       Bọ Vinh (đội mũ tai bèo) cùng  PV Phan Phương        PV Minh Phong vượt lũ*Ảnh chụp khi đã vào gần bờ


Lại một lần khác tôi cũng là nhà báo duy nhất có mặt sớm nhất tại khu vực lũ quét huyện Hương Sơn. Và sau đó một ngày báo Lao Động là tờ báo đưa tin ảnh phóng sự sớm nhất về lũ quét Hương Sơn. Dọc đường 8 những người chết lũ được gia đình cho vào quan tài để dọc đường ô tô vì lũ lớn không đi chôn được. Quan tài đỏ nằm hai bên mép đường cùng với những tiếng kêu khóc ướt lạnh trong mưa lớn. Một thằng bé ngồi khóc bên đống bùn lớn. Hỏi sao cháu ngồi giữa trời mà khóc. Ba mẹ cháu trong ni. Trong ni là sao. Ba mẹ cháu bị lở núi vùi trong ni không ai đào được núi ra cứu ba mẹ. Tôi ôm ghì lấy cháu. Răng ba mẹ cháu lại bị vùi trong ni? Răng ba mẹ cháu lại bị vùi trong ni?

Rồi năm ngoái ở xã Châu Hoá huyện Tuyên Hoá lũ về cuốn trôi cha mẹ và một đứa con nhà còn lại ba chị em gái. Một năm sau tôi lên lại thăm các cháu thấy ba chị em đang đi tha thẫn dọc bờ sông lở lói. Sao các cháu đi ngoài đó sao không vào nhà. Cô chị nói: hai đứa em cháu bắt cháu đưa chúng ra tìm ba mẹ cháu...Cháu nói ba mẹ và em ở trong mộ rồi. Hai em cháu không chịu...

Với bà con miền Trung lũ là đói rét chết chóc...

Nhưng tối nay xem ti vi người Hà Nội nói lũ ngập không có rau xanh ăn phải vô siêu thị mua thức ăn khô.

Nghĩ thế cũng rất thương nhưng sao ngoái lại nhìn bà con quê mình lại thấy sống mũi cay xè. Cái khổ của người thành phố mùa lũ lụt và cái khổ của bà con quê mình có nên so sánh không?

Lại nghe cô bé phát thanh viên VTV1 thông báo là phóng viên nhà đài do lũ to không ra đường quay được may có người dân quay rồi gửi hình ảnh lũ qua  Email. Thế là nổi điên lên. Tiên sư chúng mày nhà báo công tử nhà báo phòng lạnh nhà báo salông. Lũ có thế mà không đứa nào ra đường quay ghi lại chép lại chia sẻ với nhân dân chỉ đứng trên tầng thượng nhà đài mà rút ống kính xuống đường. Phóng viên thường trú tại tỉnh lẻ như chúng tôi lũ bão là có mặt ngay lập tức bằng bất cứ giá nào kể cả mạng sống của mình.


        Bão số 5 uy hiếp Cảng Hòn La
Tôi có bức ảnh nổi tiếng in trên báo Lao Động năm ngoái. Bão. Cảng Hòn La ngập trong bão lớn. Tôi thấy nếu đứng xa chụp thì không phản ánh được sự dữ dội của bão. Tôi nhè vào đúng lúc một cơn sóng lớn đang chuẩn bị ập vào tôi lao ra bấm máy lia lịa và sau đó cơn sống lớn đã trùm hết lên người tôi đẩy bay tôi ra hơn hai chục mét vùi trong cát trong đá toàn thân sây sát phải vào bệnh viện. Đổi lại báo Lao Động có một bức ảnh bão để đời bức ảnh  chỉ có thể thực hiện khi phóng viên đứng ngay trong tâm bão.

Thế mà nước chỉ ngập đường phóng viên nhà đài không ra được. Thấy ức với nghề.

Vài cảm nhận thế. Vẫn chia sẻ khó khăn với bà con Hà Nội nhưng khổ cái chất nhà quê nó thế đấy các bác thấy người ta cực bằng cái sướng của mình lại tưng tức nóng mũi mà bình loạn...

Nếu có gì sai là do em " nhận thức còn hạn chế".
-----------------------------------------------------------------
  • Hà Nội mùa này phố cũng như sông...

    Cái rét đầu đông chân em ngâm nhăn trong nước lạnh...

    Hoa sữa thôi rơi em tôi bơi cả chiều trên phố...

    Đường Cổ Ngư xưa ngập tràn nước sông Hồng.

    Hà nội mùa này chiều ko buông nắng...

    phố vắng nghiêng nghiêng vài phao bơi...

    Quán cóc liêu xiêu một ca nô.

    Hồ tây Hồ Tây mất bờ...

    Viết bởi Dũng Huế

  • Lê Thị Thúy Mai

    KG; ANh Vinh

    Tôi không phải là người HN nhưng sống tại HN. Tôi đã rất cảm động khi đọc bài anh viết. Tôi biết đến bài viết này do người chú ở Úc gửi về. Chú hỏi tôi có thực sự khó khăn để chú giúp. Và tôi đã có can đảm để từ chối vì tôi thấy mình quá đày đủ nếu đem so với những bà mẹ ởp vùng thường xuyên lũ. CẢm ơn anh rất nhiều.
    Tuy nhiên tôi cũng không đồng tình với một số người đồng hương của anh đã "quá khích" khi nói về người HN. Ở đâu cũng có người tốt người xấu. Đừng đánh đồng tất cả phải không anh?

    CHúc anh ngày càng nghị lực; Tôi sẽ dõi theo con đường anh đi tiếp.

    MotTramDo

    Doc bai cua anh that xuc dong phai co nhung bai nhu the nay nguoi HN moi biet cac tinh khac kho cuc thuong xuyen nhu the nao. Chuc anh luon vung tay but!

    MotTramDo.com

    Linh_Quảng Trị

    Muốn khóc

    Hay đọc QV nói về đói rét chết chóc của đồng bào miền Trung mà rơi nước mắt. QV đã có sự liên tưởng tinh tế cái khổ vì lũ lụt của nhân dân thủ đô với nhân dân miền Trung và sự hy sinh gian khổ lăn lộn cùng ND của anh em PV thường trú PV tỉnh lẻ.
    Đọc xong thương quá nhân dân miền Trung họ quá khổ so với những gì người ta tưởng.
    "Người và chó dành nhau". "Ổ mì nhàu nát với bùn. Nhưng lũ trẻ ăn ngấu nghiến"...Nghẹn ngào.

    vinhnq

    Gui Thao Dan

    He he. Bác làm như đánh giặc không bằng" Chúng tôi luôn ở bên anh". Hì hì. Nhưng ma fhơi bị cảm động. Cám ớn bác.

    Thảo Dân

    Hay quá Quang Vinh ơi!
    Nói đúng tấm lòng và suy nghĩ của người dân
    Cố lên chúng tôi luôn ở bên anh!

    QBinh

    Choa ở thủ đô với Bác Hồ

    Có chi lạ đâu nhỉ chính vì vậy mà Bọ Vinh mới ở Sài Gòn và bọ Lập phải chịu khó ở Hà nội .
    " Đường vô xứ Nghệ quanh quanh .
    Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.
    Ai vô xứ Nghệ thì vô.
    Còn Choa Choa ở thủ đô với Bác Hồ".
    Đọc nhà văn nhà báo cho vui thôi .

    QBinh

    Có chi lạ đâu nhỉ chính vì vậy mà Bọ Vinh mới ở Sài Gòn và bọ Lập phải chịu khó ở Hà nội .
    " Đường vô xứ Nghệ quanh quanh .
    Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.
    Ai vô xứ Nghệ thì vô.
    Còn Choa Choa ở thủ đô với Bác Hồ".
    Đọc nhà văn nhà báo cho vui thôi .

    QV

    Gưi TRiển Chiêu

    Mình trả lời rồi mà bác xem lại trong phần COM bên canh đi nhé.

    Mác Tên

    Nhiều người bức xúc và đồng cảm với bọ. Trời ơi không có rau xanh ăn ư? Khổ quá quá khổ! Chả bù cho đồng bào miền Trung miền Bắc có mì tôm khô mà ăn là phúc lắm rồi! Thương thì thương thật nhưng cứ cái kiểu kêu ca như vừa rồi thì... Nhất là vài vị nhà báo nhà biếc của đầi truyền hình! Đúng là nghe mà cay mắt cho dân làm báo miền Trung bọ nhỉ? Thôi đành nhà giàu đứt tay ăn mày xổ ruột vậy hu hu hi hi ha ha!

    Triển Chiêu

    Nghe nói bác Vinh năm trước định ứng cử viên quốc hội bắt Sở Văn hóa Quảng Bình giới thiệu đúng không? Sao không thấy bác trả lời em câu hỏi này em đặt ra hôm trước nhỉ?