RỨA ĐÓ ANH CHIẾN Ạ- HỒI ỨC 14


 


RỨA ĐÓ ANH CHIẾN Ạ

   "Dù chúng ta chỉ như thân cỏ thôi nhưng cả một rừng cỏ bên nhau xanh ngắt và ấm êm vẫn tràn trề hạnh phúc..."


Rứa là xong một phiên tòa. Anh thì cực khổ vì bị điều tra thẩm vấn. Ngủ ngáy ăn uống cực. Tâm cực. Tuổi cực. Bọn em thì tốn không biết bao nhiêu trà thuốc bàn bạc phỏng đoán hy vọng...

Rứa là xong đi một phiên tòa...

Anh phải phê bình bà xã. Tù tội nhiều cách. Tù như anh coi như tù vinh không nhục. Em không thích chị khóc to thế bật ngửa người ra như thế. Anh phải phê bình nghiêm khắc.

Em cũng bị bắt tạm giam 10 tháng. Cuối cùng người ta trao cho anh Lập quyết định thưởng cho em  10 triệu vì có công ( thời giá năm 1991) nhưng người ta vẫn xử 10 tháng bằng thời gian bắt giam. Về. Về gặp lão Dương Kỳ Anh. Lão hỏi:- Vinh sắp đi Châu Âu công tác à?-Vâng-Nghe nói mày có 10 tháng tạm giam hay lắm viết mẹ nó cho tao dài kỳ được không? Tao in Tiền phong chủ nhật.

Em viết 10 kỳ mỗi kỳ 1 trang với tên bài: "300 ngày khác". Em còn nhớ Sapo bài viết báo Tiền Phong chạy thế này: Khán giả và độc giả cả nước đã quá quen với tên nhà văn nguyễn Quang Vinh qua tiểu thuyết truyện ngắn kịch bản sân khấu tác phẩm điện ảnh. Nhưng hôm nay Tiền Phong muốn giới thiệu với độc giả về  300 ngày khác của Nguyễn Quang Vinh 300 ngày không bình thường 300 ngày anh mất quyền công dân...

Rứa đó anh Chiến ạ.

10 kỳ báo Tiền Phong ra những đồng chí cảnh sát điều tra yêu quý rất hồi hộp săm soi từng chữ từng kỳ xem cha Vinh có chửi mình không? Có chửi cảnh sát điều tra làm oan hắn không? Tuyệt nhiên không. Em chửi nhiều nhưng chỉ chửi em thôi. Một cán bộ công an ở  phòng điều tra gặp em nói:" Vinh chẳng viết một chữ nào chửi bọn anh nhưng mà bọn anh đọc xong 10 kỳ báo đau thật xấu hổ nữa. Là cũng vì phải làm theo lệnh trên thôi em ạ...".

Rứa đó anh Chiến ạ.

Sau này về gặp bà Chánh án bà ấy bảo:" Tòa xử Vinh có tội cũng được không có tội cũng được có chi mô". Em nghẹn đắng muốn uống hết một thùng rượu để gào lên giữa quê hương yêu dấu: Pháp luật ơi pháp luật là chi mà nói có tội cũng được không có tội cũng được. Nhưng rồi em cũng không say không chửi bậy không chán đời không bất mãn. Lại lao vào viết say sưa thôi. Không viết lấy chi để sống anh?

Rứa đó anh Chiến ạ.

Em ngờ ngợ là người ta xử anh tạm giam vì thái độ cương trực mạnh mẽ của anh. Ô hay. Nếu đúng như dư luận đoán định thì hóa ra đến khi xử chương hồi điều khoản luật lệ đi đâu lại theo dõi thái độ của bị cáo để xử nặng nhẹ a? Ngoan ngoãn nhận tội bừa như Hải thì tha. Còn mạnh mẽ đấu tranh như anh Chiến thì giam a? Nhưng đâu phải mỗi vụ anh người ta xử như vậy. Tại Quảng Bình có tay thẩm phán chuyên xử các vụ án trọng điểm vụ nào lão cũng xử án treo và vô tội hết. Cảnh sát điều tra viện kiểm sát tức lộn ruột mà chẳng biết làm sao.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Em ngồi 10 tháng trong phòng giam lạnh có mấy mét vuông. Ngày nào em cũng ngồi sau cửa song sắt nhìn ra. Em từng theo dõi một con gà con lớn dần lớn dần thành con gà mẹ rồi gặp chú gà trống nhảy nhót làm tình với nhau rồi con gà mẹ ấy đẻ trứng ấp nở ra con con lại lớn lên thành gà mẹ...

Em cũng đã nhìn thấy một con gà mẹ là gà nuôi của cảnh sát bảo vệ trại giam khi nó đẻ trứng nó bay vút qua hàng rào. Nó đẻ bên ngoài hàng rào trại giam rồi ấp con nở ngay bên ngoài trại giam. Khi con lớn nó dắt con đi mất hút không đưa con vào trại giam nữa.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Anh ạ. Anh chú ý phải cố gắng uống nhiều trà anh nhé. Trong phòng tù uống trà nhiều sẽ không bị phù thủng không bị táo bón. Nói chị đưa vào cho tệp giấy mấy cái bút chì ( họ chỉ cho viết bút chì thôi) lúc rảnh rang làm thơ anh ạ. Bây giờ anh đã là bị can rồi anh phải lao động cải tạo. Người ta dạy phải cho phạm nhân lao động cải tạo để hiểu thế nào là giá trị lao động...v...v Nhưng ở quê mấy thằng bạn em có con ăn cắp vặt vào tù. Ra tù chúng nó thành ăn cắp chuyên nghiệp. Anh đã có tuổi chắc người ta sẽ bố trí cho anh làm công việc nhẹ thôi. Anh nên cố làm. Trước tòa anh dũng mảnh em kính trọng nhưng khi đã có án anh chịu khó chút anh nhé chịu khó chút để nhanh về. Em đoán tết này anh tự do thôi. Nhưng chỉ cần một thằng thối mồm làm anh vạ lây nếu anh nhỡ nói một câu không thuộc quy định của phạm nhân nhỡ ông cấp trên nào đó  ghé qua Trại giam rỉ tai ông giám thị trại là anh cũng chẳng được về trước hạn.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Rồi khi anh tự do nếu anh vào thăm trại nơi anh đã chịu khổ đau anh lại gặp cảnh các giám thị đón anh tưng bừng bia rượu từng bừng hả hê. Như em vậy. Có lần em vào thăm cái phòng giam số 9 của em Cả trại đón tiếp tưng bừng Phạm nhân vui mừng gặp lại em mà các đồng chí công an giám thị đều vui mừng. Uống bía hả hê. Ông giám thị khoe:- Vinh tưởng bên ngoài gửi chè móccâu vào cho là người nhà Vinh đấy à?. Không có đâu. Của tớ đấy. Rồi ông cười hồn hậu. Lại có mấy anh em vỗ vai:- Này. Anh Vinh biết không. Đọc hồ sơ của anh là bọn em biết ngay anh không có tội. Nhưng mà chẳng qua mấy cha làm theo ý trên.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Em thương anh vì anh chính là người đã không thể nói ra điều mà người khác ép mình phải nói- ý câu cụ Huỳnh.

Em mong đến ngày anh tự do cánh nhà báo bọn em xe máy ô tô kéo rồng kéo rắn lên trại giam đón anh về. Rồi hàng mấy trăm nhà báo chúng mình tấp vào quán bia hơi thật lớn uống với nhau một ngày cho đã. Chắc là làm được. Bữa bia đó nên mời cậu Hải.

Mời để cậu ấy biết rằng ngồi trong đội hình dễ lắm mà cũng khó lắm. Dù chúng ta có khi chỉ như thân cỏ thôi nhưng cả một rừng cỏ bên nhau xanh ngắt và ấm êm vẫn tràn trề hạnh phúc.

Em nghĩ rứa đó anh Chiến ạ.

Lạc Việt

Gửi nhà văn NQV

Đây là một vụ xử dằn mặt các ký giả: ai nghe lời đảng thì đảng tha ai tiếp tục chống thì đảng bỏ tù. Bản án dằn mặt này có vẽ hữu hiệu làm cả làng báo VN im re chẳng ai dám lên tiếng bênh vực hai nhà báo. Cứ cái mững này thì làng báo ta sẽ còn tiếp tục bị bịt miệng dài dài.

Chằng có luật lệ công lý gì ráo trọi! Tòa án chỉ thi hành lệnh trên ban xuống mà thôi. Tội nghiệp anh Chiến xui bị lôi ra làm vật tế thần.

Đông A Thị

Gửi anh Vinh

Trước khi ông anh nói tới ông em thì ĐAT đã rinh về nhà từ mấy hôm nay rồi bọ ơi! Khoái nhất là cái giọng thắm thiết chân tinh của anh em đồng hội đồng thuyền khi thấy bạn thất thế sa cơ! Chả cần bàn đến chuyện chính chị chính em làm gì chỉ nguyên cái nghĩa khí của kẻ sĩ cũng đã đủ bách thế lưu hương rồi!

Hoàng M

Gửi NQV

Hỡi sông hồng tiếng hát bốn ngàn năm
Tổ quốc bao giờ NHỤC thế này chăng...

Cyclo

Gửi Vinh

Eng Vinh Quảng Bình ni viết có tình chi lạ

Jimmy Dung

Vậy là xong 1 phiên tòa các báo cũng chả dám đưa tin gì cả. Hoan hô chế độ xã hội chủ nghĩa ... Buồn cho anh Chiến cho vợ con anh vì sẽ còn phải xa nhau 1 thời gian nữa. Nhưng em vô cùng ngưỡng mộ anh nếu là em chắc em chả làm được :(

DTTT

Luat rung... Hai chu "CON NGUOI" ho chi co chu "CON" vi trong rung thi chi co "CON" chu nao co "NGUOI".

QV

Gửi Hung PT

Em đang làm ở công ty nào hả Hung?
Nhớ tin tức thường xuyên nhé khi mô về quê gọi cho anh cuối tuần anh ở Hà nội đấy. OK?

QV

Bạn Đức ơi

Đừng buồn quá thế hãy lạc quan. Cuộc sống có bao nhiều điêu ốt đẹp. Hãy nhìn gần quanh mình thôi bao nhiêud điều tốt đẹp phải không. Đất nước mình vẫn thế đẹp lắm và thân yêu vô cùng em.Những chuyện buồn ấy như là bãi bùn trên xa lộ thôi mà em. Tiến lên đi nào.

Nguyễn Anh Đức

Cho tôi được nói^_^

Em không phải là nhà báo 1 người dân thường>>dân đen thôi.Nhưng khi nghe tin có cái vụ án này và nhiều cái nữa.Em thật sự thấy bức xúc bất công.CHXHCNVN cái tên rất hay em luôn tôn vinh và kính trọng nó.Nhưng thật sự có ai biết cái tên hay như thế lại toàn bọn sâu bọ.Đọc bài báo của nhà văn Nguyễn Quanh Vinh em thấy anh nói rất hay em rất khâm phục anh và cả anh Chiến.Rứa mà anh!!Chả biết làm gì vì mình chỉ là dân đen.Nếu sống như những người bình thường hàng ngày chỉ xem tivi và đọc báo Nhân Dân thì ai cũng nghĩ>>>Đẹp vô cùng tổ quốc ta ơi>>Rừng vàng biển bạc>>DCSVN muôn năm.Vỗ ngực tự hào nhưng có biết đâu Thiên hạ đại loạn nhân dân lầm than đúng là thời thế tạo anh hùng.Quan thì vẫn là Quan phải không anh chế độ nào cũng thế cả.
Buồn cho Việt Nam mình quá bao giờ mới được sánh vai với các cường quốc năm châu đây???

Trung - Thanh Hoá

Những trang viết của bác như đã truyền thêm niềm tin sức mạnh cho cháu đối diện với bao khó khăn trước con đường mà cháu đã lựa chọn.