RỨA ĐÓ ANH CHIẾN Ạ- HỒI ỨC 14


 


RỨA ĐÓ ANH CHIẾN Ạ

   "Dù chúng ta chỉ như thân cỏ thôi nhưng cả một rừng cỏ bên nhau xanh ngắt và ấm êm vẫn tràn trề hạnh phúc..."


Rứa là xong một phiên tòa. Anh thì cực khổ vì bị điều tra thẩm vấn. Ngủ ngáy ăn uống cực. Tâm cực. Tuổi cực. Bọn em thì tốn không biết bao nhiêu trà thuốc bàn bạc phỏng đoán hy vọng...

Rứa là xong đi một phiên tòa...

Anh phải phê bình bà xã. Tù tội nhiều cách. Tù như anh coi như tù vinh không nhục. Em không thích chị khóc to thế bật ngửa người ra như thế. Anh phải phê bình nghiêm khắc.

Em cũng bị bắt tạm giam 10 tháng. Cuối cùng người ta trao cho anh Lập quyết định thưởng cho em  10 triệu vì có công ( thời giá năm 1991) nhưng người ta vẫn xử 10 tháng bằng thời gian bắt giam. Về. Về gặp lão Dương Kỳ Anh. Lão hỏi:- Vinh sắp đi Châu Âu công tác à?-Vâng-Nghe nói mày có 10 tháng tạm giam hay lắm viết mẹ nó cho tao dài kỳ được không? Tao in Tiền phong chủ nhật.

Em viết 10 kỳ mỗi kỳ 1 trang với tên bài: "300 ngày khác". Em còn nhớ Sapo bài viết báo Tiền Phong chạy thế này: Khán giả và độc giả cả nước đã quá quen với tên nhà văn nguyễn Quang Vinh qua tiểu thuyết truyện ngắn kịch bản sân khấu tác phẩm điện ảnh. Nhưng hôm nay Tiền Phong muốn giới thiệu với độc giả về  300 ngày khác của Nguyễn Quang Vinh 300 ngày không bình thường 300 ngày anh mất quyền công dân...

Rứa đó anh Chiến ạ.

10 kỳ báo Tiền Phong ra những đồng chí cảnh sát điều tra yêu quý rất hồi hộp săm soi từng chữ từng kỳ xem cha Vinh có chửi mình không? Có chửi cảnh sát điều tra làm oan hắn không? Tuyệt nhiên không. Em chửi nhiều nhưng chỉ chửi em thôi. Một cán bộ công an ở  phòng điều tra gặp em nói:" Vinh chẳng viết một chữ nào chửi bọn anh nhưng mà bọn anh đọc xong 10 kỳ báo đau thật xấu hổ nữa. Là cũng vì phải làm theo lệnh trên thôi em ạ...".

Rứa đó anh Chiến ạ.

Sau này về gặp bà Chánh án bà ấy bảo:" Tòa xử Vinh có tội cũng được không có tội cũng được có chi mô". Em nghẹn đắng muốn uống hết một thùng rượu để gào lên giữa quê hương yêu dấu: Pháp luật ơi pháp luật là chi mà nói có tội cũng được không có tội cũng được. Nhưng rồi em cũng không say không chửi bậy không chán đời không bất mãn. Lại lao vào viết say sưa thôi. Không viết lấy chi để sống anh?

Rứa đó anh Chiến ạ.

Em ngờ ngợ là người ta xử anh tạm giam vì thái độ cương trực mạnh mẽ của anh. Ô hay. Nếu đúng như dư luận đoán định thì hóa ra đến khi xử chương hồi điều khoản luật lệ đi đâu lại theo dõi thái độ của bị cáo để xử nặng nhẹ a? Ngoan ngoãn nhận tội bừa như Hải thì tha. Còn mạnh mẽ đấu tranh như anh Chiến thì giam a? Nhưng đâu phải mỗi vụ anh người ta xử như vậy. Tại Quảng Bình có tay thẩm phán chuyên xử các vụ án trọng điểm vụ nào lão cũng xử án treo và vô tội hết. Cảnh sát điều tra viện kiểm sát tức lộn ruột mà chẳng biết làm sao.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Em ngồi 10 tháng trong phòng giam lạnh có mấy mét vuông. Ngày nào em cũng ngồi sau cửa song sắt nhìn ra. Em từng theo dõi một con gà con lớn dần lớn dần thành con gà mẹ rồi gặp chú gà trống nhảy nhót làm tình với nhau rồi con gà mẹ ấy đẻ trứng ấp nở ra con con lại lớn lên thành gà mẹ...

Em cũng đã nhìn thấy một con gà mẹ là gà nuôi của cảnh sát bảo vệ trại giam khi nó đẻ trứng nó bay vút qua hàng rào. Nó đẻ bên ngoài hàng rào trại giam rồi ấp con nở ngay bên ngoài trại giam. Khi con lớn nó dắt con đi mất hút không đưa con vào trại giam nữa.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Anh ạ. Anh chú ý phải cố gắng uống nhiều trà anh nhé. Trong phòng tù uống trà nhiều sẽ không bị phù thủng không bị táo bón. Nói chị đưa vào cho tệp giấy mấy cái bút chì ( họ chỉ cho viết bút chì thôi) lúc rảnh rang làm thơ anh ạ. Bây giờ anh đã là bị can rồi anh phải lao động cải tạo. Người ta dạy phải cho phạm nhân lao động cải tạo để hiểu thế nào là giá trị lao động...v...v Nhưng ở quê mấy thằng bạn em có con ăn cắp vặt vào tù. Ra tù chúng nó thành ăn cắp chuyên nghiệp. Anh đã có tuổi chắc người ta sẽ bố trí cho anh làm công việc nhẹ thôi. Anh nên cố làm. Trước tòa anh dũng mảnh em kính trọng nhưng khi đã có án anh chịu khó chút anh nhé chịu khó chút để nhanh về. Em đoán tết này anh tự do thôi. Nhưng chỉ cần một thằng thối mồm làm anh vạ lây nếu anh nhỡ nói một câu không thuộc quy định của phạm nhân nhỡ ông cấp trên nào đó  ghé qua Trại giam rỉ tai ông giám thị trại là anh cũng chẳng được về trước hạn.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Rồi khi anh tự do nếu anh vào thăm trại nơi anh đã chịu khổ đau anh lại gặp cảnh các giám thị đón anh tưng bừng bia rượu từng bừng hả hê. Như em vậy. Có lần em vào thăm cái phòng giam số 9 của em Cả trại đón tiếp tưng bừng Phạm nhân vui mừng gặp lại em mà các đồng chí công an giám thị đều vui mừng. Uống bía hả hê. Ông giám thị khoe:- Vinh tưởng bên ngoài gửi chè móccâu vào cho là người nhà Vinh đấy à?. Không có đâu. Của tớ đấy. Rồi ông cười hồn hậu. Lại có mấy anh em vỗ vai:- Này. Anh Vinh biết không. Đọc hồ sơ của anh là bọn em biết ngay anh không có tội. Nhưng mà chẳng qua mấy cha làm theo ý trên.

Rứa đó anh Chiến ạ.

Em thương anh vì anh chính là người đã không thể nói ra điều mà người khác ép mình phải nói- ý câu cụ Huỳnh.

Em mong đến ngày anh tự do cánh nhà báo bọn em xe máy ô tô kéo rồng kéo rắn lên trại giam đón anh về. Rồi hàng mấy trăm nhà báo chúng mình tấp vào quán bia hơi thật lớn uống với nhau một ngày cho đã. Chắc là làm được. Bữa bia đó nên mời cậu Hải.

Mời để cậu ấy biết rằng ngồi trong đội hình dễ lắm mà cũng khó lắm. Dù chúng ta có khi chỉ như thân cỏ thôi nhưng cả một rừng cỏ bên nhau xanh ngắt và ấm êm vẫn tràn trề hạnh phúc.

Em nghĩ rứa đó anh Chiến ạ.

truong thanh

GOP Ỳ

Bài của Vinh đọc hay đ... chịu được

VÂN HIỀN

MẶT NẠ

Làm sao lấy thúng úp voi
Đeo mãi mặt nạ cũng lòi mặt ma
L habit ne fait pas le moine
Mặc cà sa để người ta gọi thầy
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm con heo nái cho người ta cưng
Chết rồi thịt giả heo rừng
Mấy thằng ú ớ cứ dùng khen ngon
Ăn đi tai tiếng mãi còn
Cứ hi sinh xác cho hồn lên tiên.

Sơn Hà

Thế là ít

Ngày xưa (Xưa lắm ròi) cách đây đến ngần 2000 ngày cung có một vụ án xử Các cụ Trí thức nhiều chữ nghĩa muốn dan chủ... như Cụ Đang Cụ Dần Đạt Cao Cầm Quáng An... đã bị xử tù từ 5 đến 15 năm duy có Cục Đào Duy Anh thoát nạn nay tên Cụ được gắn lên một con đường đẹp nhất nhì Hà Nội. Nay người ta bỏ tù Ông Chiến thế là ít đấy.Biết đâu 2000 ngày sau tên Ông Hải lạ không gắn ngày trên con đường lớn nhất thủ đô hoặc có khi sẽ đổi tên bảo tuổi trẻ thành báo Lê Doãn Hải.

Măng

tôi cố gắng kìm chế không nói. Nhưng tức cười quá nên đành lên tiếng: khí tiết gì mà khai : "Tôi xào lại bài anh Hải"- thế chả là đổ tội cho đồng nghiệp là gì?

yourbestfriendinhanoi

Nhiều người trong chúng ta đang có cảm giác đang ở cạnh anh Chiến cho dù đang ở bên ngoài hàng rào nhỏ nhưng nên nhớ là vẫn đang nằm trong hàng rào lớn. Vậy thì tại sao không bắt đầu viết Nhật Kí Trong Tù (Phần 2) nhỉ????
Có ai quen với mấy anh quản giáo chạy cửa xin thuê cho anh Chiến cái máy vi tính có nối mạng được không (đừng chưởi đàn em vì ý đề nghị này vì ở VN điều không thể đôi khi vẫn có thể) để em gửi biếu anh ấy bài tứ tuyệt mượn ý của Cụ Nguyễn Ái Quốc tế này:
Bài thơ số 1

Thân thể phải vô lao
Tinh thần đ... thèm vào
Muốn làm được việc nhớn
Phải giữ lòng thanh tao…

Rứa đó anh Chiến ạ.

Businesshoa

Vụ nhà báo Trần QUang Thành chống tham nhũng bị tạt axít!!
Cũng là rứa.

"Xử kiểu gì cũng được" thì còn gì là luật mới pháp nữa?

Đọc các bài viết về sự kiện 2 nhà báo cháu thấy bài này là hay nhất và trung thực nhất!

Cao Thị Thùy Dương

về entry "rứa đó anh chiến ạ"

Chào bọ xin giới thiệu với bọ em là nữ nhi 30 tuổi đang sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh.Quảng Bình là nơi em kêu ò oe ò oe nên em khoái vô blogs của bọ với bọ Lập để được nói tiếng miềng. Tuy nhiên cái entry này thì em xin có ý kiến thế này (có gì không phải mong bọ bỏ qua):1. Thấy bọ dạt dào tình cảm với bác Chiến( em nói thiệt là em cũng chảy nước mắt khi biết tòa bỏ tù bác Chiến) nhưng em không đồng tình về thái độ của Bọ với anh Hải. Thực ra lúc các bác đua nhau đưa lên mặt báo những tin ăn chơi trác táng của mấy tay VT TD em đã thấy chờn chợn rồi.Lúc đó các Bác có nghĩ đén vợ con gia đình người ta k? Nên anh Hải anh ấy nhận lỗi là có lý. Bọ ơi biết bao nhiêu bài báo góp phần giết chết mạng người (như Minh Phụng.. ) anh Hải có đáng bị Bác hô hào cô lập như vậy k? Thứ 2: Bọ nói chờ lúc bác Chiến ra tù tổ chức xe ngựa lên rước bá ấy cho hoành tráng. Làm chi vậy Bọ khi cần là lúc tòa xử phải chi cái hiệp hội nhà văn nhà báo của các bọ đồng lòng gây sức ép lên nhà cầm quyền thì hỏi xem tòa có dám xử bác Chiến như vậy không? Em nói thẳng là bác mô cũng sợ run chẳng có bác mô dám hy sinh tiền đồ chính trị của mình cả.Chừ bác CHiến vô tù rồi thì có xót thương có ích gì. Thứ 3: Bọ ơi liệu họ có giam bác Chiến vô 1 phòng toàn đại bàng cho bỏ ghét không bọ vậy thì đáng sợ quá. Trên đây là ý kiến của em hơi dài và có gì k phải bọ bỏ qua nhé! Chúc bọ khỏe.

Thích Hài Hoà

Gửi NQV

Câu này nhờ Vinh chuyển cho anh Chiến: Ngày anh tự do không chỉ có cánh nhà báo đón anh mà sẽ có rất nhiều người mến mộ anh mong gặp anh ngày trở về.

Korolbo

Gửi NQV

Trong bối cảnh này khó mà phân định chuyện đúng sai vinh nhục một cách đơn giản dễ dàng về những người đưa tin khi mà chuyện đúng sai của PMU còn chưa được bày ra thanh thiên bạch nhật. NVC hay NVH có oan thì cũng xem xem cái oan của "mắm tôm" vụ dịch tiêu chảy có định hướng tả... thôi. Vì vậy "luận anh hùng" về NVH hay NVC đều không thoả đáng và không cần thiết xét một cách toàn diện thì chẳng có gì phải ầm ĩ nếu so sánh với rất nhiều chuyện đáng ầm ĩ mà không ầm ĩ cái nước mình nó thế. Có điều về logic dễ nhận thấy các blogger là nhà báo có thẻ dễ tuyên bố ủng hộ NVH hơn là ủng hộ NVC (dù thậm chí về tình cảm lại ngược lại) vì ngược lại vô hình trung là phản đối lại quyết định của toà án việc comment như vậy trên blog này cũng khó như việc đưa tin về vụ án trên 700 tờ báo vậy (các nhà báo hẳn phải thuộc bài bác Doãn dạy về Blog). Như vậy số nghiêng về phía NVC chỉ có thể là bạn bè số ít đồng nghiệp báo TN của anh và những người sống nặng về tình cảm và ít lý tính (kiểu các nhà thơ). Những chuyện đó không có gì lạ nếu nhìn lại cách đưa tin của truyền thông nước nhà về rất nhiều chuyện khác. Các báo/Blog của nhà báo đã từng tranh luận rất hùng hồn chuyện bằng thật bằng giả của cô bông hậu đấy thôi đó cũng là chống tiêu cực vậy. Đối với tôi comment/entry quan trọng nhất về chuyện 2 nhà báo này mà tôi thực sự quan tâm là của các TBT; NCK LH; của nhà báo kỳ cựu đã bị thu hồi thẻ nhưng vẫn viết Blog khá hùng hồn BT và quan trọng nhất là tâm sự của một người trong cuộc một người trẻ "đậm chất TT" (lời BT) là chính NVH (anh ta có thể tự kiểm điểm trứơc công luận như đã thành khẩn nhận lỗi trứơc toà và gửi một lời xin lỗi đến những độc giả đã đọc thông tin sai sự thật của anh cũng như xin lỗi nhưng người bị hại vì anh như CNO NVT BTD.v.v. Anh ta có thể comment tại đây hay trên những sân nhà của anh như blog NVH BCH OS..) nhưng buồn thay "ông không phải là bố tôi. Con chim sâm cầm đã chết" vậy thì Bọ ơi mần cái gì vui vui vô thưởng vô phạt đi Bọ blog mà chỉ là chuyện cá nhân thôi hehe.

Korolbo

Gửi bọ Vinh

Tặng bọ bài thơ cũ của em nè đừng chê thơ dở nghen
Nhà quê cuốc vườn diệt cỏ
Phố thị trồng cỏ bón phân
Cỏ khi thì là tử tội.
Có khi là đại công thần
Ở đâu cũng loài cỏ rối
Khác nhau chăng bởi chủ nhân